Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Sunday, August 17, 2014

Muốn Cái Mình Có


Hạnh phúc cũng như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất (Chamfort)

• Con người thường hay chỉ mong muốn cái mình không có, chứ ít ai thấy cần cái đã đạt được rồi.
• Tất cả những cái hữu hình ta đã từng ao ước - xe hơi, nhà lầu, vợ đẹp, con xinh, thậm chí tiền bạc, địa vị, bằng cáp…vẫn không thỏa mãn tham vọng.
• "Đứng núi này trông núi nọ", ta lại ước ao một cái gì đó khác hơn và khó đạt hơn, phải không?
• Bài học "Biết đủ" nghe hay nhắc nhở nhiều lần, nhưng tầm mức "đủ" cũng còn mơ hồ
• Không còn ước muốn những cái hữu h́ình hữu tình, mà "đuổi hình bắt bóng" những mơ ước vô hình, cao siêu, hư cấu.
• Vì "đời không như ước mơ", nên ta hay tin vào những kiểu như khả năng tiên đoán, bói toán, chữa bệnh, thậm chí ‘gọi gió gọi mưa’…
• Tâm lý chung là đôi khi ta không hài lòng với những gì mình đang có hay ta biết trân trọng cái mình đang có
• Rất hiếm có những người biết sống trọn vẹn với những gì mình có dù cuộc đời vui buồn, hạnh phúc hay khổ đau.
• Bạn có bao giờ nhận thấy là có vui sẽ cảm thông với khổ, có khổ mới biết giá trị những ngày vui.
• Đối với những gì đang đến và sắp đi, thì dù đưa đẩy chúng ta đến một tâm trạng hay hoàn cảnh nào, đều dạy ta những bài học giá trị của cuộc sống.
• Chứng bệnh thời đại là “vợ chồng già” ly thân hay ly dị, mỗi người sống một nơi. Ông "cao tuổi" vẻ oai phong cặp kè hay lấy cô bồ mới… trẻ hơn nhiều tuổi. Bà "hồi xuân" hưng phấn anh chồng trẻ ra sức yêu thương chăm sóc.
• Ai cũng biết "thuyền to sóng lớn", thế mà cứ bôn ba đâm vào như con thiêu thân, rồi tự giết chết đời mình.
• Bạn biết hài lòng với những gì đang có, thế nghĩa là bạn đã biết dừng lại, biết sống cho mình, cho giây phút hiện tại, cho hạnh phúc 'ở đây và bây giờ'.
• Cuộc sống là vô thường vì không phải trôi qua từng giây, mà qua từng biến cố, đổi thay, xung đột, lối rẽ, thử thách, cám dỗ, v.v...
• Thời gian càng ngày càng vùn vụt tới, chớp nhoáng qua đi: chớp mắt đã sang mùa; chớp mắt đã có tuổi; chớp mắt đã qua hơn nửa cuộc đời; rồi chớp mắt ta sẽ ra đi một ngày chẳng còn xa nữa.
• Càng ngẫm nghỉ càng thấy đúng: "Không phải lúc nào cũng có cái mình muốn, nên phải biết muốn cái mình có" .
• Việc học "muốn cái mình có" không khó, biết ""muốn cái mình có" không dễ, và việc 'hành' được như thế lại khó gấp nhiều lần.
• Người giàu thì chẳng bao giờ muốn "rụng tóc", còn người nghèo cứ phải an phận thủ thuờng cho số mệnh chăng?
• Có người sẽ bảo: “Hey! Không tha thiết ham muốn gì nữa!". Thế là đủ à? Thế là nghỉ hưu à? Ai trả "bills"?
• Có người nuôi lý tưởng đời người là phải "phấn đấu, phấn đấu, phấn đấu chứ, phấn đấu mãi..."
• Trịnh Công Sơn có nói ‘mỗi ngày tôi chọn một niềm vui’ dù chỉ ‘để gió cuốn đi’ mà thôi!
• Đức Huy cũng viết lời nhạc đơn giản "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" thong dong nhẹ nhàng.
• Đức Chúa trời công bằng lắm, chẳng cho ai tất cả, mà cũng chẳng lấy đi của ai tất cả bao giờ.
• Đức Phật cũng thâm sâu với một "Không" trong kiếp luân hồi "trở về cát bụi".

No comments:

Post a Comment