Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Tuesday, December 15, 2015

Kể Tội Chồng


Bốn bà gặp nhau tại tiệm bánh ngọt, vừa uống cà phê, vừa kể lể phân bua cái tật nói dối như cuội của mấy chồng chồng. Ba2 thứ nhất nói:
- Ông xã tôi ngày nào về cũng than vãn việc trong hãng "lương ít làm nhiều", phần lại nịnh trên đè dưới. Về đến nhà nằm dài trên ghế xem phim Hàn quốc cho thư giãn đầu óc.
Bà thứ hai thở dài kể tội:
- Ông xã tôi ngày nào đi làm về trễ thì cũng nói là bị "lô cốt" chắn đường, kẹt xe; còn mùa mưa thì nói đường bị ngập.
Bà thứ ba cũng chêm vào:
- Thế là ông nhà chị không nhậu nhẹt say sưa thì cũng được đi. Chứ ai như ông nhà tôi cứ nói phải đi tiếp bạn hàng "bắt mối làm ăn", nhậu nhẹt li bì mỗi ngày
Bà thứ tư lắc đầu chán chường:
- Vậy còn đỡ, chứ ông xã nhà tôi chẳng hề cho biết lý do làm gì đi đâu, cũng thường xuyên về trễ rồi lăn quay ra ngủ. Tôi khều ổng, thì ổng nói “Hết xăng! hết bình!”.

Hồn Thơ


Lời Hay 059


Đã Thỏa Thuận


Một cặp vợ chồng được nổi tiếng sống hạnh phúc êm đềm nhất trong xóm. Một hôm thằng cháu trai sắp lấy vợ, đến gặp Bác để học hỏi kinh nghiệm. Đứa cháu ngược ngạo hỏi chận đầu ông Bác:
- Cháu nghe nói rằng bác gái rất khó tính và nghiêm ngặt phải không?
- Không! Ai nói cháu như thế.
- Vậy Bác có sợ bác gái không?
- Làm gì phải sợ! Chẳng sợ chút nào!
Thằng cháu hỏi thẳng kinh nghiệm ông Bác:
- Vậy cháu nghe nói rằng hai Bác rất hòa thuận êm đềm trên dưới, Bác có thể cho cháu biết bí quyết được không?
- Chỉ do hai Bác đã có thỏa thuận trước mà thôi.
- Thỏa thuận ra sao?
Ông Bác điềm tĩnh trả lời:
- Khi ý kiến nhất trí thì bác gái nghe lời Bác. Còn nếu ý kiến không đồng nhất thì Bác nghe theo lời Bác gái.

Wednesday, December 9, 2015

Chỉ Thêm Một Bước

Hai vợ chồng nhà nọ cãi nhau... Anh chồng nói:
- Tốt nhất chúng ta chia tay đi
Người vợ tiếp lời:
- Được!!...Nếu điều đó làm anh vui...
Anh chồng bày trò ra điều kiện:
- Chúng ta mỗi người bước đi 10 bước về 2 hướng khác nhau, nếu hết 10 bước mà cả hai quay đầu lại thì coi như không có chuyện gì, còn không thì về sau này nếu có gặp lại nhau chúng ta vẫn coi nhau là bạn bè nhé.
Cô vợ:
- Được!!... ...Nếu điều đó làm anh vui...
Anh chồng kiềm lòng bước qua 9 bước, đến bước cuối cùng thì quay đầu lại,...sững sờ khi thấy người vợ không đi về hướng ngược lại mà đi theo ngay sau lưng mình.
Người vợ điềm tĩnh nói:
- Chỉ cần anh quay lại, em sẽ luôn ở phía sau anh.
Anh chồng nghẹn ngào nấc không thành tiếng, ôm choàng vợ vào lòng rưng rưng, còn người vợ từ từ quẳng viên gạch giấu trong người xuống, nghĩ thầm trong bụng:
- Chỉ cần ông bước thêm 1 bước nữa, viên gạch của bà sẽ cho nát đầu ông luôn...

Lời Hay 058


Friday, December 4, 2015

Có Gì Khác Nhau


Sau bữa cơm tối, anh chồng được vợ khoe ổ bánh trái cây đầu tiên cô mới làm. Nhìn ổ bánh khá hấp dẫn, anh ta cắt miếng bánh, ăn thử bành tráng miệng, sau đó hỏi ngay:
- Món bánh nãy nhân làm bằng gì vậy em? Đào, táo, hay mơ?
Cô vợ hỏi anh ta lại:
- Thế anh ăn bánh này mà không biết nhân gì hay sao?
- Không! Anh chịu thua?
- Nhưng bánh có ngon không?
- Ngon lắm!
Cô vợ băn khoăn:
- Vậy thì có gì khác nhau giữa đào táo hay mơ...
- Ừ em nói đúng, nhưng hình như anh trông thấy bánh này quen lắm. Em học làm bánh này ở đâu vậy
- Con Yến hàng xóm chỉ cho em đấy...! Nó bảo đảm là anh sẽ thích!
Anh chồng vô tình trả lời:
- Đương nhiên là thích, nhưng khác nhau ở chỗ huơng vị sao hơi lạ lạ miệng...

Áo Trắng


Old Town

Painting: Old Town
Canvas: 48" x 48"
December 2015 (SOLD)


Lời Hay 057


Phòng Ngừa Sinh Đẻ


Một sinh viên làm luận án tốt nghiệp Cao học, đi điều tra và nghiên cứu luận án về kiểm tra dân số và sanh sản tại Sài Gòn. Anh dừng lại ở một căn nhà có hàng tá đứa trẻ con lon nhóc đang vui chơi trước hẻm nhà. Sau khi xin phép chủ nhà để phỏng vấn, anh mở cái laptop chuẩn bị bảng mẫu, ghi nhận một số điều cần thiết, và sao đó anh bắt đầu phỏng vấn chị chủ nhà:
- Chị có bao nhiêu đưa con?
Chị ta đáp:
- Nào để xem! Thằng Tí, con Sửu, con Dần, thằng Mão, thằng Thìn, con Tỵ, v.v...
Anh sinh viên vội cắt ngang:
- Xin lỗi chị. Tôi không cần biết tên bọn trẻ. Chúng tôi chỉ quan tâm đến con số các cháu...
Chị chủ nhà kêu lên:
- Đó là sự ngông cuồng! Con tôi là người chứ đâu phải là con vật mà đánh số...Chúng tôi chỉ đặt tên cho chúng thôi!
Anh sinh viên cũng chịu khó ghi tên và đếm tổng số. Sau đó hỏi tiếp:
- Anh chị có bao giờ dùng các phương pháp ngừa thai để hạn chế sinh đẻ không?
Chị chủ nhà cười khẩy:
- Phòng với ngừa! Đó chỉ là sự lãng mạn viễn vông! Nheo nhóc thế này, tranh thủ lúc nào hay lúc đó...