Chiều áp Tết. Chợ hoa
vơi dần. Gió lạnh. Thằng Tý mong manh áo, nhưng đôi mắt sáng rực. Nó cứ nhìn.
Hình như nó biết chẳng ai cấm nhìn.
Mẹ nó quét rác nuôi nó. Nhờ học lớp tình
thương nên nó biết thèm hoa. Dù đói...
Tan chợ. Cái im ắng làm lão Tư Say
thức dậy. Lão ném tung những giở rác. Bó hoa sót trong giỏ rơi xuống rãnh nước
đen... gãy nát. Tý nhặt được, mừng húm!
Quét chợ về, chị Hai sững sờ nhìn
bình hoa đỏ tươi trong căn lều trống hoác...
NGUYỄN THÁNH NGÃ
Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.
Tuesday, September 30, 2014
Đoản Văn - ANH HAI
Ba mẹ mất. Mười lăm năm
qua, anh Hai lo cho ba chị em tôi ăn học. Khi tất cả vào Đại học, anh mừng lắm.
Chi phí ăn học cũng tăng dần lên.
Anh vừa đạp xe đi dạy, vừa bán thêm quầy báo trong nhà xe. Học trò thương anh mua báo nhiều, anh vui lắm. Anh lo lắng tất cả trong nhà, không thiếu gì…
Đột ngột, anh bị tai biến, có lẽ vì đạp xe trong sương sớm đi lấy báo. Anh nằm bất động. Ngày thứ mười, anh nói được câu đầu tiên: “Mua mấy tờ báo mới, đọc anh nghe…”.
HOÀNG NGÂN
Anh vừa đạp xe đi dạy, vừa bán thêm quầy báo trong nhà xe. Học trò thương anh mua báo nhiều, anh vui lắm. Anh lo lắng tất cả trong nhà, không thiếu gì…
Đột ngột, anh bị tai biến, có lẽ vì đạp xe trong sương sớm đi lấy báo. Anh nằm bất động. Ngày thứ mười, anh nói được câu đầu tiên: “Mua mấy tờ báo mới, đọc anh nghe…”.
HOÀNG NGÂN
Đoản Văn - NƯỚC MẮT
Ông mất. Nhà rộng. Bà sống hằng ngày lặng lẽ như chiếc bóng. Mỗi sáng, trước khi dâu con đi làm, bao giờ bà cũng dặn chúng đón ảnh của ông và lư hương xuống đặt ở thành giường vì bàn thờ cao quá. Con trai làu bàu. Còn con dâu bĩu môi.
Bà lặng im.
Hôm bà mất, đứa con trai dời ảnh của ông bà lên bệ thờ cao, nó phát hiện ra cát trong lư hương đã vón cục. Tuyệt nhiên, không có chân nhang nào ...
NGUYỄN VĨNH NGUYÊN
Nhậu "Hết Biết"
Ba gã đệ tử lưu linh của "Chín Lúa" đi ăn giỗ ở nhà nọ. Nhậu từ sáng tới tối, xỉn quá, cả ba bò vào căn bếp của chủ nhà, lăn đùng ngủ không biết trời trăng và không kịp giăng mền mùng. Chủ nhà Chín Lúa cũng quắc càng câu, cũng chẳng biết gì hết, cửa nhà cũng mở toang…
Nửa đêm gió lạnh trời bắt đẩu chuyển mưa, một gã mắc tiểu bèn bò dậy, đứng ở cửa "giải quyết". Đúng lúc đó, trời đổ mưa và không hiểu vì lý do gì gã cứ đứng đó cho tới tận sáng.
Một gã khác bị muỗi đốt, ngứa gãi mãi cũng không bớt, bèn lấy đồ gãi chân tay để gãi cho đã. Nhưng cuối cùng cũng không thấy ăn thua gì, gã cũng cứ nằm đó gãi tới tận sáng.
Còn gả thứ ba cứ cựa quậy, vật vã, trở mình qua lại, không ngủ được cho đến sáng...
Khi thức dậy, ba gã đều thấy kinh hoàng vì chủ nhà Chín Lúa mình mẩy trúng gió cứng đơ. Thằng này nhìn thằng kia cũng não nề ghê ghớm trước ảnh hưởng xấu xa của rượu.
Sau đó vài ngày, họ quyết tâm cai rượu.
Gã thứ nhất nói:
- Uống rượu làm bụng mình to ra! Đêm hôm đó tao đi tiểu mà từ nửa đêm đến sáng không hết nước! Từ nay nhất định sẽ bỏ rượu!
Gã thứ hai phàn nàn:
- Nó còn làm mình tê dại, mất cảm giác nữa. Đêm hôm đó tao ngứa quá trời mà gãi hoài không hết.
Gã thứ ba phụ họa:
- Phải đấy! Đêm hôm đó tao bị con gì cào, chảy bao nhiêu máu mà tới tận sáng vẫn không biết gì!
Nửa đêm gió lạnh trời bắt đẩu chuyển mưa, một gã mắc tiểu bèn bò dậy, đứng ở cửa "giải quyết". Đúng lúc đó, trời đổ mưa và không hiểu vì lý do gì gã cứ đứng đó cho tới tận sáng.
Một gã khác bị muỗi đốt, ngứa gãi mãi cũng không bớt, bèn lấy đồ gãi chân tay để gãi cho đã. Nhưng cuối cùng cũng không thấy ăn thua gì, gã cũng cứ nằm đó gãi tới tận sáng.
Còn gả thứ ba cứ cựa quậy, vật vã, trở mình qua lại, không ngủ được cho đến sáng...
Khi thức dậy, ba gã đều thấy kinh hoàng vì chủ nhà Chín Lúa mình mẩy trúng gió cứng đơ. Thằng này nhìn thằng kia cũng não nề ghê ghớm trước ảnh hưởng xấu xa của rượu.
Sau đó vài ngày, họ quyết tâm cai rượu.
Gã thứ nhất nói:
- Uống rượu làm bụng mình to ra! Đêm hôm đó tao đi tiểu mà từ nửa đêm đến sáng không hết nước! Từ nay nhất định sẽ bỏ rượu!
Gã thứ hai phàn nàn:
- Nó còn làm mình tê dại, mất cảm giác nữa. Đêm hôm đó tao ngứa quá trời mà gãi hoài không hết.
Gã thứ ba phụ họa:
- Phải đấy! Đêm hôm đó tao bị con gì cào, chảy bao nhiêu máu mà tới tận sáng vẫn không biết gì!
Tại Sao Bia Tuyệt Vời ?
• Ta có thể uống bia bất cứ lúc nào, dù đêm hay ngày...
• Ta luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình.
• Ta có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người.
• Ta không cần phải hứa điều gì hay thề thốt cái gì với bia cả.
• Ta có thể thản nhiên yên giấc ngủ ngon sau khi xài bia
• Ta cho thể uống một chai bia mới mỗi lần mà không hổ thẹn..
• Ta có thể cầm chai bia trên tay ở bất cứ lúc nào chỗ nào mà không bị ngượng
• Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông.
• Bia luôn đợi trong tủ lạnh mỗi khi ta đi xem bóng đá về muộn.
• Bia sẽ không ghen nếu như ta hôm nay ôm một ly bia này, mai ta ôm ly bia khác.
• Bia có thể phục vụ ta ờ bất cứ nơi nào(nhà, hotel, bar, công viên, v.v...)
• Bia không bao giờ đau đầu vào ban đêm.
• Bia nóng hay bia lạnh đều hấp dẫn
• Bia cho ta một cảm giác lâng lâng như đi trên mây
• Bia không đòi hỏi thay đổi vẻ đẹp bề ngoài hay nhãn mác thường xuyên.
• Bia sau khi được xử dụng, hình dạng chai bia không bị thay đổi như bụng bia bự hay bia chai "junior"
• Bia chai hay bia lon, bia lớn hay bia nhỏ, vẫn cứ ngon
• Có thể thưởng thức một chai bia mà không cần chi tiền.
• Có thể vừa uống bia vừa hút thuốc mà bia không hề cằn nhằn.
• Có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý.
• Có thể uống hơn một chai bia mỗi đêm mà không cảm thấy mặc cảm tội lỗi.
• Có thể để tất cả 24 chai bia vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra.
Monday, September 29, 2014
RA GIÁ
Một anh
chàng sinh viên mới ra trường, muốn tìm người bạn gái trong trường mà anh để tỏ
tình. Anh đi bộ đến nhà cô ta.
- Thưa Bác
có Hoa ở nhà không?
Ông Bố điềm
tĩnh:
- Mới cách
đây 5 phút có một anh đi xe đạp đến tìm nó...
Anh chàng
nóng ruột:
- Thế Hoa
đi với anh ấy rồi sao, thưa Bác!
- Không!
Con Hoa nhà tôi nó lại đi với anh xe Honda đến trước 5 phút.
Anh chàng
thất thểu đi về... Nhưng ngày hôm sau, anh lấy chiếc xe hơi của công ty, đi đến
nhà cô ta.
- Thưa Bác
có Hoa ở nhà không?
Ông Bố ngạc
nhiên:
- Lại anh,
anh trễ mới 5 phút.
- Thế Hoa
đi với ai rồi sao...?
- Con Hoa
nhà tôi đã có người đưa đi Hawaii rồi...
Anh chàng
lại buồn bã thất tình lái xe về. Vừa đi ra đầu đường, anh thấy Hoa vừa xuống xe
buýt đi làm về... Anh
đưa Hoa về nhà. Ông Bố ngượng nghịu:
- Ồ quý
hóa quá! Anh đã đón Hoa về nhà.
Cười Kụt-Kụt 012
1. Đôi
trai gái mới quen nhau tại vũ trường. Anh chàng cứ ngon ngọt cho rắng anh ta có
thể đọc và hiểu người phục nữ như một cuốn sách thú vị. Cô gài nói: - Vâng, nếu
thích, anh cứ đọc sách, nhưng anh đừng có vuốt ve gáy bìa của nó nhiều như thế
!
2. Chàng trai
sau khi thề thốt cùng đi đến chân trời góc biển cùng người yêu. Cuối cùng rủ rê
nàng đi nghỉ mát ờ Vũng Tàu. Cô gái nói:- Nhưng anh ơi...đó đâu phải là chân trời
góc biển đâu anh...!?
3. một
nhà hàn, cô vợ không vừa ý một cô tiếp viên trẻ đẹp được mọi người chú ý. Anh
chồng nhột nhạt trả lời: - Có lẽ anh phải lại gần nhìn kỹ có cái gì khác lạ
không?
4. Hai tay bợm
nhậu bàn thảo đàn bà 50% nói dối, 58% ăn
hiếp chồng, 55% phung phí. Một anh ra vẻ còn sáng suốt: - Mày nói vậy là
163%...Nhưng tao tạm cho là đúng...nhưng biết là sao bây giờ...!?
5. Một bà mắc
bệnh ghen tuông nặng. Quần áo chồng bà để ý từng sợi tóc hay không có sợ nào bà
cũng rên rỉ: - Trời ơi! Thậm chí ông chồng tôi còn dan díu với đứa không còn
tóc đó...!
Ba lần ba là chín
Anh vợ chồng
mới cưới, ngồi nói chuyện với nhau:
- Cưới
nhau mới được ba tháng mà đã sinh con? Sao nhanh thế em!
Cô vợ nói
nagy:
- Anh chưa
tính ra à?
- Tính sao
chứ...phải ít nhất chín tháng chứ!
- Thế mình
cưới nhau mấy tháng rồi?
- Thì đã
nói là ba tháng!
- Thế em sống
chung ở nhà anh được mấy tháng?
- Ba tháng
- Lúc ấy
đã ba tháng mang con trong bụng, phải không?
Anh chàng
lẩm bẩm...
- Đúng quá
rồi...Ba lần ba là chín!
Saturday, September 27, 2014
Tức Ói Máu!
Khách du lịch dừng chân tại một nông trại và trao đổi với nông dân:
- Hai con bò sữa của ông mỗi ngày cho bao nhiêu lít sữa?
- Con đen hay con trắng - người nông dân hỏi lại.
- Ví dụ con trắng.
- Mười lít.
- Còn con đen?
- Cũng mười lít.
- Thế ông cho chúng ăn gì?
- Con con đen hay con trắng?
- Con trắng chẳng hạn.
- Cỏ linh lăng.
- Còn cho con đen?
- Cũng cỏ linh lăng.
- Này, nếu đối với 2 con bò, cái gì cũng giống nhau, tại sao lần nào ông cũng hỏi tôi rằng tôi nói về con đen hay con trắng?
Du khách tỏ vẻ khó chịu về màn đối thoại, người nông dân hỏi lại:
- Cái sở hữu trắng đen khác nhau!
- Tại sao khác nhau?
- Vì con trắng là của tôi.
- À, ra thế! Còn con đen?
- Cũng của tôi.
- Vậy ông bán mỗi con bao nhiêu?
- Con đen hay con trắng
- ???
Cuối cùng ông du khách tức ói máu, đành bỏ đi....
- Hai con bò sữa của ông mỗi ngày cho bao nhiêu lít sữa?
- Con đen hay con trắng - người nông dân hỏi lại.
- Ví dụ con trắng.
- Mười lít.
- Còn con đen?
- Cũng mười lít.
- Thế ông cho chúng ăn gì?
- Con con đen hay con trắng?
- Con trắng chẳng hạn.
- Cỏ linh lăng.
- Còn cho con đen?
- Cũng cỏ linh lăng.
- Này, nếu đối với 2 con bò, cái gì cũng giống nhau, tại sao lần nào ông cũng hỏi tôi rằng tôi nói về con đen hay con trắng?
Du khách tỏ vẻ khó chịu về màn đối thoại, người nông dân hỏi lại:
- Cái sở hữu trắng đen khác nhau!
- Tại sao khác nhau?
- Vì con trắng là của tôi.
- À, ra thế! Còn con đen?
- Cũng của tôi.
- Vậy ông bán mỗi con bao nhiêu?
- Con đen hay con trắng
- ???
Cuối cùng ông du khách tức ói máu, đành bỏ đi....
Yếu Nhân
Giáo Hoàng vừa kết thúc chuyến nghỉ mát và đang trên xe limousine tới sân bay. Chưa bao giờ lái một chiếc xe như vậy, ông yêu cầu tài xế lái xe cho mình lái một lúc. Tài xế chuyển ra đằng sau và Giáo Hoàng cầm tay lái.
Chiếc xe limousine lái quá êm, bỗng chốc xe đã phóng đến 90 dặm một giờ chẳng hay biết, Giáo Hoàng bị đội tuần tra giao thông bắt tạt vào lề. Người cảnh sát đi đến cửa sổ xe, nhìn vào trong một lúc, rồi nói:
- Đợi một lúc, tôi cần phải gọi điện.
Cảnh sát gọi điện và yêu cầu được gặp sếp. Anh ta báo cáo:
- Tôi đang xử lý một yếu nhân phạm luật và tôi muốn biết mình phải làm gì.
Sếp hỏi lại:
- Ai thế? Tai to mặt lớn à?
- Dạ vâng!
- Một thượng nghị sĩ chăng?
- Không, còn quan trọng hơn thế nữa.
- Đó là ngài thống đốc phải không?
- Không. Quan trọng hơn.
- Tổng thống?
- Không. Quan trọng hơn.
- Vậy thì tóm lại đó là ai mới được chứ?!
Đầu dây bên kia mất bình tĩnh la lớn. Viên cảnh sát nói.
- Tôi không biết! Nhưng Giáo Hoàng làm tài xế cho anh ta.
Một Nửa Thôi...!
Một phú ông già có một đứa con gái dáng mảnh khảnh yếu ớt nhưng tính
tình nóng nảy. Ông đem gả cho một anh chàng trai trẻ sức lực khỏe mạnh,
nhưng hiền lành chất phác. Lấy nhau được ít lâu, thì người vợ xanh xao
gầy mòn. Bố mẹ vợ biết chừng thấy con gái như vậy, thương con yếu đuối
phải tay trai trẻ lực lưỡng. Một hôm, gọi chàng rể lại nhà, cho ăn cơm
uống rượu, rồi ông bố vợ bảo nhỏ rằng:
- Này con ạ! Vợ con nó yếu đuối lắm, con nên bơn bớt đi.
Anh rể không hiểu là gì, hỏi lại rằng:
- Thưa cha, bớt gì?
- Đáng mười làm năm chứ !
- Mười gì ạ? Năm gì ạ?
- Chỉ làm một nửa thôi chứ! Còn một nửa kia giữ lại cho khỏe thân.
- À! à!... Là ra thế!
Anh ta bấy giờ mới hiểu, hứa sẽ nghe lời dặn, xin cáo từ bố mẹ vợ ra về. Đêm đến vào đi ngủ với vợ, theo lời ông nhạc “chỉ làm một nửa” mà thôi. Vợ lấy làm khó chịu, mới hỏi:
- Làm sao hôm nay lại nửa đời, nửa đoạn thế?
- Ấy! Tại ông bố em dặn bảo chỉ làm nửa thôi.
- Khéo điên! Việc gì nghe đến ổng! Cứ làm cả thảy đi!
- Không nghe thể nào được! Anh đã hứa với ông “Chỉ làm một nửa, còn một nửa kia giữ lại”.
Vừa nói xong, anh chồng bị đạp văng xuống đất “bụp”, tiếng đèn tắt "phụt", chỉ còn tiếng rít như tức điên ruột lên rằng:
- Giữ để làm gì? Giữ để ông ăn à?
- Này con ạ! Vợ con nó yếu đuối lắm, con nên bơn bớt đi.
Anh rể không hiểu là gì, hỏi lại rằng:
- Thưa cha, bớt gì?
- Đáng mười làm năm chứ !
- Mười gì ạ? Năm gì ạ?
- Chỉ làm một nửa thôi chứ! Còn một nửa kia giữ lại cho khỏe thân.
- À! à!... Là ra thế!
Anh ta bấy giờ mới hiểu, hứa sẽ nghe lời dặn, xin cáo từ bố mẹ vợ ra về. Đêm đến vào đi ngủ với vợ, theo lời ông nhạc “chỉ làm một nửa” mà thôi. Vợ lấy làm khó chịu, mới hỏi:
- Làm sao hôm nay lại nửa đời, nửa đoạn thế?
- Ấy! Tại ông bố em dặn bảo chỉ làm nửa thôi.
- Khéo điên! Việc gì nghe đến ổng! Cứ làm cả thảy đi!
- Không nghe thể nào được! Anh đã hứa với ông “Chỉ làm một nửa, còn một nửa kia giữ lại”.
Vừa nói xong, anh chồng bị đạp văng xuống đất “bụp”, tiếng đèn tắt "phụt", chỉ còn tiếng rít như tức điên ruột lên rằng:
- Giữ để làm gì? Giữ để ông ăn à?
Nằm Giữa
Có hai vợ chồng trẻ mới cưới nhau chưa được bao lâu.
Anh chồng tính tình vô tâm, tối đến cứ đặt lưng xuống là ngáy o o o.. Cô
vợ nằm cạnh trằn trọc không sao ngủ được. Cuo61i cùng chị ta thò tay
sang bấu chống một cái. Anh chồng tỉnh dây hỏi:
- Làm gi thế?
- Ừ...ừ...em sợ ma lắm!
- Sợ ma thì em vô nằm bên trong, để tôi nằm bên ngoài cho.
Đổi chỗ xong, anh chồng lại ngáy o o o...Một lúc sau chị vợ lại lòi tay sang véo một cái thật đau, làm anh chồng giật thót mình lên.
- Làm gì thế?
- Ừ...ừ...em sợ ma lắm!
Anh chồng bực mình lớn tiếng:
- Nằn ngoài cũng sợ ma, nằm trong cũng sợ ma...Thế thì nằm sát vào đây...!
Anh kéo cô vợ, ôm vào lòng như mơ...nhưng chỉ vài phút sau anh lại ngáy o o o... Cô vợ bực mình, lại thụi vào bụng một cái thật đau. Anh chồng ngồi bật người dậy...
- Thế bây giờ em muốn cái gì đây...!
- Em muốn nằm giữa cơ...!
Anh chồng vô tâm đang ngái ngủ...:
- Chỉ có nằm trong hay nằm ngoài...làm gì mà có chỗ nào nữa là giũa
Cô vợ nhảy toáng giải thích rành mạch...anh chồng nhào vô năn nỉ tỉ tê ỉ ôi ...cho mãi đến sáng...!?
- Làm gi thế?
- Ừ...ừ...em sợ ma lắm!
- Sợ ma thì em vô nằm bên trong, để tôi nằm bên ngoài cho.
Đổi chỗ xong, anh chồng lại ngáy o o o...Một lúc sau chị vợ lại lòi tay sang véo một cái thật đau, làm anh chồng giật thót mình lên.
- Làm gì thế?
- Ừ...ừ...em sợ ma lắm!
Anh chồng bực mình lớn tiếng:
- Nằn ngoài cũng sợ ma, nằm trong cũng sợ ma...Thế thì nằm sát vào đây...!
Anh kéo cô vợ, ôm vào lòng như mơ...nhưng chỉ vài phút sau anh lại ngáy o o o... Cô vợ bực mình, lại thụi vào bụng một cái thật đau. Anh chồng ngồi bật người dậy...
- Thế bây giờ em muốn cái gì đây...!
- Em muốn nằm giữa cơ...!
Anh chồng vô tâm đang ngái ngủ...:
- Chỉ có nằm trong hay nằm ngoài...làm gì mà có chỗ nào nữa là giũa
Cô vợ nhảy toáng giải thích rành mạch...anh chồng nhào vô năn nỉ tỉ tê ỉ ôi ...cho mãi đến sáng...!?
Cười Kụt-Kụt 011
1. Người
vợ cứ cằn nhằn và khó xử vì cô cho rằng chồng cư xử như bố của của cô ta. Anh
chồng giải thích: - Trời ơi, chỉ có thằng ngu mới thích làm bố của em vưa vô
tích sự vừa lẩm cẩm...! Thà làm con của em, nó đì cho em khùng luôn...!?
2. Một
người bạn gái muốn biết về những đức tính của người chồng không đi chơi đêm. Cô
bạn khác trả lời: - Hai đức tính "sáng xỉn chiều say""...có thế
thôi!
3. Cô
vợ thử thách chồng bằng cách hỏi "nếu nhận được một phong thư kể về những
tật xấu của em, thì anh làm gì?". Anh chồng trả lời:- Cần gì phải xé phong
bì...!
4. Anh
chồng không thích cô vợ lê đôi dép "loẹt xoẹt" trong nhà, anh bèn nhờ
người bán tiệm giày kiếm cho anh một loại giày dép khác: Người bán hàng: - Vậy
anh mua loại dép đi "lộc cộc" nhé...!
5. Tại
một tiệm bán nệm, người bán hàng thắc mắc tại sao khách hàng muốn tìm loại nệm
giường đôi nửa cao nửa thấp. Khách hàng nói: - Có gì đâu, dạo này tôi nhẹ hơn
cô ấy nhà tôi một nửa...
6. Chàng
trai cứ huyên thuyên mơ ước nếu có tiền anh ta sẽ mua cho người yêu mình môt
dây chuyền bằng vàng 1 lạng. Thằng bạn trai nói: - Tại sao mày không tặng em
yêu một cục kim cương...Đằng nào cũng chỉ là mơ ước!
Friday, September 26, 2014
Cười Kụt-Kụt 010
1. Có ông chồng thấy vợ đến giờ ngủ vẫn
còn mải mê với Facebook, diễn đàn... Ông liền đổi tên mạng Wi-Fi. Bà vợ
hỏi đến ông cho biết: - Wi-Fi là "Online ít thôi" và password là
"Dingungayu" (Đi ngủ ngay)
2. Một bác sĩ mới ra trường nói khám bệnh nhân, cho biết bệnh khó chữa vì hai bàn tay ông đã xám xịt. Sau khi bác sĩ lắc đầu từ chối, bà vợ bệnh nhận la toáng lên: - Nhưng bác sĩ ơi! Chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông ta cũng như vậy!
3. Nhân viên đến cơ quan làm việc với hai tai băng bó. Cả phòng ngạc nhiên muốn biết sự xảy ra. Anh ta kể: - Hôm qua đang lúc ủi đồ, khi vợ gọi điện thoại về, tôi đã sơ ý nhấc bàn ủi lên nghe. Còn tai kia, tôi lại nhầm lần nữa vì vội gọi bác sĩ.
4. ĐAng vẽ tranh, cô vợ cưa lạng qua lại, muốn anh ta đang vẽ ai mà xấu thế.Làm cho anh mất hứng, anh bực tức lấy tấm hình trong túi áo và hỏi vợ: - Em có nhận ra ai đây không?
5. Ở cổng thiên đường, Thánh Peter đang đứng gác bỗng thấy một anh miệng cười tủm tỉm, cứ đứng lần chần chưa muốn bước vào. Sau khi Thánh Peter hỏi, anh ta liến trả lời: - Hí hí, con lên đây gần 1 giờ rồi mà mấy ông bác sĩ ở dưới kia vẫn còn đang hì hục mổ con.
2. Một bác sĩ mới ra trường nói khám bệnh nhân, cho biết bệnh khó chữa vì hai bàn tay ông đã xám xịt. Sau khi bác sĩ lắc đầu từ chối, bà vợ bệnh nhận la toáng lên: - Nhưng bác sĩ ơi! Chồng tôi là thợ sơn, lúc nào tay ông ta cũng như vậy!
3. Nhân viên đến cơ quan làm việc với hai tai băng bó. Cả phòng ngạc nhiên muốn biết sự xảy ra. Anh ta kể: - Hôm qua đang lúc ủi đồ, khi vợ gọi điện thoại về, tôi đã sơ ý nhấc bàn ủi lên nghe. Còn tai kia, tôi lại nhầm lần nữa vì vội gọi bác sĩ.
4. ĐAng vẽ tranh, cô vợ cưa lạng qua lại, muốn anh ta đang vẽ ai mà xấu thế.Làm cho anh mất hứng, anh bực tức lấy tấm hình trong túi áo và hỏi vợ: - Em có nhận ra ai đây không?
5. Ở cổng thiên đường, Thánh Peter đang đứng gác bỗng thấy một anh miệng cười tủm tỉm, cứ đứng lần chần chưa muốn bước vào. Sau khi Thánh Peter hỏi, anh ta liến trả lời: - Hí hí, con lên đây gần 1 giờ rồi mà mấy ông bác sĩ ở dưới kia vẫn còn đang hì hục mổ con.
Đoản Văn - HƯƠNG BƯỞI
Ngoại mất. Lo hậu sự xong, mẹ ngồi tóc rối
khóc thương ngoại, vun lại gốc bưởi trước sân ngả rạp vì mấy ngày tang.
Giỗ đầu ngoại, tôi theo mẹ về ngôi nhà mái ngói âm dương cũ kỹ. Mộ ngoại phủ kín cỏ xanh giữa bông bưởi trắng ngần.
Đêm trăng, bên thềm mẹ gói bánh cúng ngoại, kể chuyện ngày con gái vẫn hái bông bưởi gội thơm tóc dài óng mượt.
Cay mắt tôi nhớ, sinh thời ngoại cứ bền lòng không chịu theo mẹ về bên chợ.
Hương bưởi đã giữ ngoại mãi với đất quê.
Giỗ đầu ngoại, tôi theo mẹ về ngôi nhà mái ngói âm dương cũ kỹ. Mộ ngoại phủ kín cỏ xanh giữa bông bưởi trắng ngần.
Đêm trăng, bên thềm mẹ gói bánh cúng ngoại, kể chuyện ngày con gái vẫn hái bông bưởi gội thơm tóc dài óng mượt.
Cay mắt tôi nhớ, sinh thời ngoại cứ bền lòng không chịu theo mẹ về bên chợ.
Hương bưởi đã giữ ngoại mãi với đất quê.
Đoản Văn -LỜI HỨA
Tôi làm nghề dạy học. Dường như lúc nào tôi cũng bảo học trò của mình: “Các em không được nói dối. Lúc nào cũng phải trung thực. Cô không thích ai thất hứa”.
Một hôm cậu học trò nhỏ nhất đứng dậy ngây thơ hỏi: “Cô đã bao giờ thất hứa chưa?”
Tự nhiên mặt tôi dỏ hửng, rồi nước mắt tôi chảy đầy hai má. Ngày xưa tôi từng hứa với mẹ. Học xong con sẽ về quê. Vậy mà cuộc sống phố thị đã cuốn hút tôi ở lại. Lời hứa năm xưa tôi đã quên mất. Quê nhà mẹ vẫn mỏi mắt ngóng trông ...
Trần Thị Loát
Subscribe to:
Comments (Atom)








