Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Tuesday, June 30, 2015

Lỡ Mai Này Nhung Nhớ


Việc Gì Mà Phải Lo Lắng

Sưu tầm một lý luận ba phải về "WELL - SICK", đọc đi đọc lại cũng hay hay. Bày vẽ, chia xẻ học hỏi thuốc này thuốc kia, kiêng đủ thứ và sợ đủ thứ...có đi dến đâu không. Có lẽ mình nên giữ cân bằng tương đối, vui sống với hiện tại đừng nên có lắng quá. Dường như mọi việc đều có lối giải quyết hay giải thoát riêng cho nó.

Cuong Tran's photo.

Tình Đầu

Ba thiếu nữ tâm sự với nhau về mối tình đầu của họ.
Cô thứ nhất nói về người đàn ông đầu tiên đến trong đời thiếu nữ của cô:
- Người tình đầu của tao là con trai của ông giám độc công ty xuất nhập cảng.
- Thế mà mày không giữ được anh ta à!
- Chỉ vài tuần thì cha ảnh đưa anh ấy đi xuất ngoại để học...rồi tụi tao mất liên lạc
Cả ba đều tiếc rẻ, nhưng cho rằng bọn đàn ông là thế đấy nhất là cái đám con nhà giàu có. Sau đó, cô gái thứ hai kể chuyện tình đầu của mình:
- Còn tao người tình đầu là một thếu tá hải quân trong thời kỳ tao là nữ quân nhân đấy!
- Oai phong nhỉ! Sĩ quan hải quân trong quân phục màu trắng hết sẩy!
- Cũng chỉ được vài tháng thôi là anh ấy đổi đi nơi khác rồi tao cũng mất liên lạc.
Cả ba đều tiếc rẻ cho đời sống quân nhân nay đây mai đó chẳng tin được cha nào, chưa nói đến việc sống chết ra sao. Cuối cùng cô thứ ba ngồi chép miệng tiếc nuối:
- Trường hợp tao thì khác hẳn. Tình đầu của ta là ba chàng sinh viên!
- Thế là thế nào?
- Thoải mái vô tư!

Monday, June 29, 2015

Lãng Xẹt 005

1. Đang vui chơi dùa giỡn với nhau...bỗng dưng ngồi im "giận"
2. Lái xe đi ra ngân hàng deposit tiền, đến nơi không nhớ số trương mục...đành lái xe đi về
3. Đang nấu một nồi cá kho thật ngon, chỉ cần thêm chút tiêu cho thơm...cái nắp hũ tiêu rơi xuống...thế là hư cái nồi cá kho
4. Viết bài, đọc đi đọc lại sửa lỗi chánh tả...lúc post cũng sót một vài cái thật vô duyên
5. Dẫn bồ đi coi ciné, bỏ em đứng trước cửa rạp đi kiếm chỗ gửi xe... trở lại thì bồ đã mua vé.
6. Đang dẫn 5-1 trong trận tennis...thế mà lại thua 5-7 mới tức chết được
7. Đi kiếm cái chìa khóa cà tiếng đồng hồ...lúc gọi điện thoại vào sở làm cho biết đến trễ, thì biết ra chùm chìa khóa ngay lưng quần.
8. Đi ra đi vào nhà, không biết tìm kiếm cái gì...À ra thói quen tìm điếu thuốc lá
9. Dự báo thời tiết mưa cả ngày, cho thợ sửa nhà đi về nghỉ...Thế ra cả ngày nắng tươi rói chẳng hạt mưa
10. Muốn thư giãn, cầm cuốc sách đọc chưa hết một trang, là đã lăn đùng ra ngủ.

Lời Hay 052


Cơn Mộng Hoang


Dậy Lúc Giữa Đêm

Một thống kê thế giới điêu tra về hiện tượng tại sao đàn ông thuờng bất chợt thúc dậy lúc giữa đêm. Cuộc điều tra đưa tới những kết quả như sau:
Khoảng 10% trong số những người thức giấc nửa đêm, đều có lý do linh tinh về nhu cầu sinh lý, kiếm đồ ăn, tiếng ngáy, căng thẳng công việc làm, bệnh tiểu đường, v.v...
Nhưng 90% còn lại có thói quen dậy mặc quần áo giữa đêm, vội vã đi về nhà vì nhớ vợ đang chờ...

Có Khác Gì Không?

Một quân nhân Mỹ đi sang chiến đấu ở Trung Đông. Do đó vợ con không thể đi theo và cô vợ trẻ cúa anh lại hay ghen, cứ ba ngày lại email cho anh hạch hỏi anh về chuyện giải trí ở đây, nhất là chẳng màng đến chuyện hiểm nguy sống chết nơi này.
Nhận thụ anh cũng cho biết ở đây nguy hiểm, nóng bức của sa mạc còn cuộc sống kém vệ sinh, để cho cô vợ an tâm.
Một hôm ngày sinh nhật của anh, gửi về khoe vợ một tấm hình đang uống beer ăn mừng với bạn bè ngoài quán bar gần trại, thế anh nhận ngay một email của cô vợ trẻ:
- Em biết hết rồi, anh đừng có che dấu nói dối! Anh đã phản bội em...Những cô gái quán bar đó có khác gì không...có gì hơn em...? Anh hãy mau trả lời cho em.
Làm anh mất hứng ngày vui, nhưng anh cũng chiều vợ, người lính xa nhà email ngay cho vợ nhà.
- Em yêu! Ở đây họ cũng có những gì em có, nhưng họ không hơn em cái gì cả!
- Thế thì anh lui tới đó với bạn bè để làm gì chứ...!?
- Chỉ tiện một điều ...lúc cần thì là có ngay tại đây!

Thursday, June 25, 2015

Cần phải có thời giờ

Một thiếu nữ xinh đẹp đang ăn điểm tâm trên sân thuợng của một khách sạn sang trọng. Bỗng có một người đàn ông trẻ đến gần cô, chào hỏi ở phong cách lịch thiệp và nghiêm nghị.
- Thưa cô! Tôi mạo muội mời cô đi chơi du lịch với tôi được không?
Cô nàng mỉm cười cho cái ngông cuồng của anh chàng này:
- Tại sao tôi có thể bằng lòng lời đề nghị của anh chứ!
Anh chàng nói thẳng với cô ta:
- Nếu cô bằng lòng, tôi sẽ tặng cho cô một ngân phiếu năm ngàn đô!
Cô ta sững sờ, những bình tĩnh trả lời:
- Anh điên à! Ông nghĩ tôi hạng người thế nào mà anh dám đề nghị tiền bạc sỗ sàng với tôi như thế!
- Tôi không điên đâu, nhưng thôi để tôi đặt giá lại nhé. Nếu cô bằng lòng tôi xin tặng cô một ngân phiếu năm trăn ngàn đô.
Cô nàng tái mặt, rồi ửng đỏ mặt khi nghĩ đến đề nghị này.
- Năm trăm ngàn...Kể ra cũng là một số tiền có ý nghĩa thiết thực...
- Thế là sao thưa Cô!
Thiếu nữ ngập ngừng suy nghĩ, rồi đứng dậy đưa tay bắt:
- Được! Tôi bằng lòng đi du lịch với anh.
- Ấy cô thong thả. Cô phải kiên nhẫn. Bây giờ tôi đã tìm ra người bạn gái lý tưởng, nhưng tôi còn phải tìm cách tìm đâu ra năm tăm ngàn đồng nữa chứ...!
Boong! Boong!...Cái đĩa vào đầu ngay tức khắc...

Wednesday, June 24, 2015

Tôi Vẫn Nhớ


Ai Được Nuôi Con

Hai vợ chồng John ra tòa ly di. Hai người chỉ có một đứa con. Toa2 tuyên xử là người vợ được giữ nuôi con và người chồng phải cấp dưỡng hàng tháng cho hai mẹ con.
Ông chánh án hỏi người chồng:
- Anh còn điều gì nữa muốn trình bày với Tòa không?
- Tôi muốn nói tòa đã xử bất công khi không cho phép tôi nuôi đứa con của tôi.
- Quyết định của tòa đã xong, anh có thể khiếu nại trong một quan tòa sau.
- Dạ thưa, tại ông cho phép tôi trình bày thì tôi muốn nói quyết định đó là bất công...không riêng cho tôi mà cho những người cha khi bị ly dị...
- Được! Anh căn cứ vào đâu mà nói như thế?
- Thưa ông chánh án, tôi xin phép hỏi ông là khi bỏ tiền vào cái máy bán nước ngọt rồi nhấn nút...Một lon Coca Cola rơi ra, thì lon nước đó của ông chánh án hay vẩn còn là của cái máy...!
Ông Chánh Án...!?

Saturday, June 20, 2015

Lời Hay 051


Hạ Nồng


Đợi Bao Lâu


Chàng thanh niên đưa người bạn gái mới quen đến một bìa rừng có hồ nước mênh mông trự tình. Sau hơn một giờ trò chuyện, anh chàng chuyển sang một chapter mới, thêm phần lãng mạn xâu xa hơn. Bất chợt cô bạn gái chống cự:
- Đừng làm thế anh! Đừng có vội vàng...
Anh chàng mất hứng ngồi im re, cô nàng giải thích tiếp:
- Yêu em anh phải nhẫn nại đợi chờ chứ...
Nghe tới câu nhẫn nại thật là hão huyền, anh chàng hỏi:
- Anh có thể kiên nhẫn. Nhưng em phải cho anh biết là anh phải chờ đợi đến bao giờ, một ngày, một tuần, hay một tháng...
Cô gái thẹn thùng:
- Thì để mặt trời lặn đã...

Friday, June 19, 2015

Nói Ít Ăn Nhiều

Một anh chàng nổi tiếng tham ăn, hễ có ai mời dự tiệc tùng là anh chàng cắm cúi ăn, không muốn nói chuyện với ai vì sơ ăn không kịp. Ai mà hỏi, gọi chuyện trong lúc ăn là anh rất bực mình.
Có lần một người khách chăm chú quan sát cách ăn uống của anh chàng, cảm thấy khó chịu và tìm cách phá bằng cách hỏi liên tục.
- Này xin lỗi anh ở vùng nào nhỉ?
- Đây!
Rồi cắm cổ ăn tiếp.
- Anh đã lập gia đình chưa?
- Rồi!
Anh lại gắp đồ ăn.
- Thế anh chị được mấy cháu rồi?
- Một!
Rồi anh lại quay qua và thức ăn lia lịa.
- Thế cháu năm nay dược mấy tuổi?
- Năm!
Anh với tay gắp miếng gà chiên dòn.
- Cháu đi học chưa, lớp mấy
- Một!
Anh quay qua ăn miếng soup.
- Thế thân sinh của anh cũng ở dây với anh không?
- Tiệt!
Anh bắt đầu nổi quạu, đứng lên đi chỗ khác.
- Sao anh lại bất lịch sự thế, tôi đang nói chuyện với anh mà lại hục hặc bỏ đi thế kia...!?
Anh chàng quạt lên một hồi:
- Lích sự à! Trong lúc người ta đang ăn mà cứ hỏi chuyện liên tục như thế...!
Ông khách cười...thỏa mãn bỏ đi.

Thursday, June 18, 2015

Lịch Sự


Một bệnh nhân nẳm trên giường bệnh đang mơ màng. Bỗng có tiếng gõ cửa: "cạch, cạnh, cạnh..."
- Cứ vào!
Cô y tá đẩy cửa bước vào chào hỏi, trên tay một hộp đồ nghề gồm có thuốc men, hộp kem cạo râu và đồ cạo râu. Sau khi giải thích công việc sẽ làm, cô lậy mền đắp lại cho người bệnh nhân, cô kéo quần lót của ông ta, và bắt đầu cạo sạch lông lá bộ phận dưới. Bệnh nhân cứ nhìn trân tráo trên trần nhà mặc cho cô y tá làm phận sự. Sau đó cô ta lại lật người ông lại, và nhét hai viên thuốc vào hậu môn của ông ta. Xong cô ta dọn dẹp đồ nghề và dặn bệnh nhân trước khi đi ra:
- Ông nằm nghỉ đi nhé. Ông chờ chừng mười phút nữa, sau khi thuốc ngấm vào, thì bác sĩ sẽ tiến hành mổ cho ông.
Người đàn ông nhổm người lên hỏi cô y tá:
- Cô y tá ơi! Trước khi cô ra khỏi phòng tôi thắc mắc muốn hỏi: " Tại sao trước khi cô vào phòng này, cô phải gõ cửa làm chi nhỉ?"

Wednesday, June 17, 2015

Khoảng Đời Chưa Yên


Vườn Nhà 2015_06_2

Em đi chơi hoang mấy ngày, thế mà khu vườn nhà em vẫn bông hoa vẫn tươi mát... Mời các bác thăm viếng vườn nhà em nhá! 



Ghen ngay cả khi chết


Sau khi khám bệnh cho người cha, bác sĩ bảo với cậu con trai:
– Bố cậu bị ung thư giai đoạn cuối rồi, có lẽ chỉ còn sống được khoảng 3 tháng nữa.
Trên đường về, người cha bảo con ghé vào quán rượu quen thuộc ở gần nhà để uống vài chén, đồng thời cha con tâm sự cho vơi nỗi buồn.
Trong quán rượu, cha con chẳng nói gì với nhau, mà ông ta tư mình "vung tin" với tất cả mọi người khách trong quán rượu rằng mình sắp chết vì bệnh AIDS.
Thấy vậy, người con thắc mắc:
– Bố bị ung thư cơ mà, tại sao lại nhận mình bị căn bệnh AIDS đó?
Ông Bố cứ thở dài, sau cùng nói:
– Vì bố không muốn bất cứ kẻ nào léng phéng với mẹ con sau khi bố qua đời.

Tuesday, June 16, 2015

The Friends

Painting: The Friends
Canvas: 24" x 36"
June15, 2015


Phóng tác chung của bạn bè trước giờ chia tay rời Surrey, BC

The Gift

Painting: The Gift
Canvas: 3 of 16" x 36"
June 2015

Món quà tặng Minh Thơ & Đức trong dịp viếng thăm gia đình ở Surey, BC



 

Monday, June 8, 2015

Lãng Xẹt 004

1. Cố đi sang một bên để tránh vũng nước, nhưng lại bị trượt té gãy chân
2. Trước khi rời quán nhậu, nó đã cố tẩy đi hết những mùi rượu chè, thuốc lá, v.v...về nhà đưa tay lên vuốt tóc khen vợ, lại bị mắng mỏ tưng bừng.
3. Cứ gặp người đẹp đó, là hắn bị cá lăm...chỉ vì một nụ cười khúc khích
4. Dắt chó đi ra ngoài cả buổi nó mải vui chơi...về đến trong nhà nó lại tè một bãi
5. Cố tránh kẹt xe trong giờ tan sở, đi ngõ tắt...lại bị chặn ngừng vì sửa đường
6. Đọc đi đọc lại trước khi gửi đơn đi, gửi xong mới sực nhớ là chưa ký tên
7. Xếp hàng cho đã, khi đến cửa nó quên vé ở nhà
8. Nhìn ông lão hàng xóm hắn cười, thế nó cũng cầm cây đập ruồi đi vòng vòng quanh nhà cả buổi...vẫn còn ruồi.
9. Ơ hay ông Thầy hôm nay giảng bài cứ nhìn trên trần nhà thế này!
10. NẤu nồi soup thật ngon, nêm nếm chút muối tiêu...lỡ tay cho cả nữa chai muối vào nồi...!

Vườn Nhà 2015_06

Năm nay bận rộn viẹc Reunion, nên bỏ bê khu vườn nhà cả hơn một tháng. Nhưng nhờ mưa nhiều, nên bông hoa vẫn nở tươi tốt. Nhưng cây bông giấy năm nay nở hoa chậm, hình như thiếu nắng.



Sunday, June 7, 2015

Lãng Xẹt 003

1. Không học bài thì bị kiểm tra liên tục. Mà học bài chăm chỉ, chẳng bao giờ thấy kiểm tra
2. Trang điểm diện đồ ngon lành, đi ra đi vào, chẳng có ma nào thèm ngắm hay khen một tiếng
3. Để dành đồ ăn ngon trong tủ lạnh, đi học về đó đụng mời biết đứa nào đã xơi tái nó rồi.
4. Hôm nào vội vã ăn mặc luộm thuộm ra đường, thì gặp toàn mấy em đẹp, mình cứ cắm đầu mà đi.
5. Hôm nào người mình không được khỏe, thì trai đẹp đẹp trai ở đâu cứ gọi mời mình đi cinema.
6. Ngày ngày internet chạy ngon lành chẳng có gì, lúc cần download hay copy khẩn cấp thì nó chậm hơn rùa
7. Đợi một cuộc điện thoại, lại đúng lúc điện thoại gọi liên tục
8. Cuối cùng cũng có cơ hội nói chuyện với người mình thích, ngồi im re chẳng biết nói gì
9. Mẹ giục ầm lên chuẩn bị, lúc mình xong rồi đợi thêm nửa tiếng mới đi được
10. Mất 1 tiếng ngồi rình để giết một con muỗi


Sửa Ti Vi


Một bà góa chồng, kêu thợ đến sửa cái TV tại nhà. Người thợ loay hoay sửa trong vòng 10 phút, thì máy TV làm việc trở lại. Bà chủ nhà ngạc nhiên, mở máy lên thấy hình ảnh mằu sắc rõ đẹp như cũ. Bà hài lòng hỏi người thợ.
- Ông tính bao nhiệu tiền?
- Xin ba cho $50 tiền đồ thay và $100 tiền công!
Bà góa nhăn mặt kêu trời:
- Sao mà lấy mắc thế! Anh sửa chỉ trong vòng 10 phút mà lấy tiền công đến $100 tiền công sao?.
Ông ta vẫn trả lời nhã nhặn:
- Theo thông lệ của hãng chúng tôi mỗi khi đi sửa tại nhà, tối thiểu chúng ta tính tiền công 1 giờ là $100, biết rằng tôi chỉ sửa trong 10 phút.
Bà góa hiểu ý, bỗng duyên dáng trả lời:
- Thế tôi có thể quyền hưởng năm mươi phút còn lại. Anh cứ thong thả, ngồi đây chơi nói chuyện đễ thanh toán tiền cho anh.
Ông ta ngồi xuống thư thái, bà ta tâm sự tiếp:
- Nói thật với ông, đã bao nhiêu năm...nhà tôi chẳng bao giờ thấy bóng dáng đàn ông trong nhà...
Ông thợ sửa nhảy bật người, đứng dậy sẵn sàng tứ thế chạy....

Cần Phải Có Tú Tài

Một thuơng gia giàu có tới gặp người bạn thân từ thuở bé, nay người bạn này trở thành một tổng trưởng của một tân chính phủ.
Thương gia nói:
- Chỗ thân tình quen biết đã lâu, nay anh có một địa vị cao lớn như thế này, tôi cũng xin chú mừng cho anh. Đồ2ng thời tôi muốn nhớ anh giúp cho cháu trai tôi một công việc trong bộ của anh được không?
- Cai đó đễ ợt! Tôi với anh mà lo gì, tôi sẽ giúp cháu. Mai cho cháu đến đây, tôi sẽ cho cháu làm chức giám đốc của một cơ quan, lương sẽ cho cháu khoảng $20 triệu một tháng.
- Thôi! Anh dễ dãi cho nó chức vị cao quá sợ cháu sớm kiêu căng.
- Thế thôi tôi cho cháu lảm chánh sự vụ của một văn phòng, tháng khoảng $10 triệu, thế có được không?
- Ừ....Anh có công việc nào xoàng xoàng không, tôi muốn cho cháu chịu tập cực khổ cho quen với đời sống lao động!
- Nếu thế thì tôi để cho cháu làm thư ký chỉ lo công văn giấy tờ. Lương chĩ được nửa triệu... Nhưng điều kiện hơi kẹt cho cháu vì công việc làm này đòi hỏi phải có trình độ tối thiểu học vấn Tú tài...
Thuơng gia nay đã hiểu thấu trời....về guồng máy nhà nước bây giờ.là thế đấy!Nhưng ông thuơng gia cũng cười đùa theo:
- Cháu nó chưa có tú tải, nhưng anh muốn thì tháng sau tôi nộp luôn cho anh cái bằng tiến sĩ cháu nó mới lấy từ đại học Mỹ cấp tại VN...Hehehe, như thế cũng đủ điều kiện, anh cũng không phải áy náy, và cho cháu nó oai một chút chút ...