Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Friday, August 22, 2014

Lãng Phí Năng Lượng

Bài phiếm luận về "Lãng Phí Năng Lượng" sau đây, chỉ muốn đưa ra câu hỏi rằng "Ngày xưa...Ngày Nay", đời sống con người thật sự thay đổi quá nhiều, phải chăng chúng ta bị chi phối bởi những gì bệnh "thời đại" quá tân tiến, phương tiện "thông tin" quá nhanh chóng, cuộc sống "vật chất sung túc" quá cao, hay chúng ta lãng phí qua nhiều. Cái lãng phí ấy tôi xin gọi là "Lãng Phí Năng Lượng" trong bản thân mình, vì do chúng ta quá căng thẳng xao động trong đời sống, cái tâm bình an trong chúng ta mỗi ngày quá ít ỏi, cái sợ hãi lấn áp trí tuệ chúng ta nhiều hơn...Đó là những điều chúng ta nên suy nghĩ thêm trong lúc "Hello Tuổi Già!". Mong bạn chia xẻ thêm ý kiến.

Ngày xưa, ta chế biến nấu nướng dùng toàn bộ con cá đầu cá, đuôi cá, thịt cá, xương cá, v.v.... Ngày nay, phần lớn chúng ta chỉ róc thịt cá để nấu nướng

Ngày xưa, ta chế dùng đầu gà, cánh gá, da gà, thịt gà, lòng mề gà, v.v... làm ra biết bao nhiêu món ăn. Ngày nay, ta bỏ đi hết da gà,đầu, cánh, lòng mề...phấn lớn chỉ dùng thịt trắng, đùi gà mà thôi.

Ngày xưa, kho cá phải có nhiều tiêu, heo thì đi với hành, bò thì đi với tỏi, cầy thì phài nấu với giềng, gà thì phài có xả hay lá chanh. Ngày nay, nấu món gì chỉ dùng những gì sẵn có trong nhà, vì đôi khi chợ búa xa xôi, di chuyễn vào giờ cao điển không mấy thuận tiện

Ngày xưa, ăn thứ gì cũng thấy ngon. Thịt bò "bíp-tết" là sang vô cùng và bổ máu, thịt heo kho miền Nam với thịt ba rọi và trứng vịt ăn với dưa giá là hết sẩy nguyên nồi cơm. Tô phở gà ngon là phải có da gà, trứng gà, nước béo hành chần. Cá kho tôm rang hay đồ hải sản là thức ăn cho dân nghèo v.v... Ngày nay, đồ hải sản là đắt tiền và bổ dưỡng sức khỏe... Giờ cho tiền đểanh bạn thịt đỏ, mỡ bóng, da dầy dòn...cũng không dám ăn "xin tha cho em...!"

Ngày xưa, ra đường mắt liếng thoáng nhìn ai cũng đẹp và dễ thuơng, đổi giọng đồi tướng lăng xăng như gà mắc đẻ cho dù bị đá lên đá xuống vẫn cảm thấy yêu người ấy muôn đời... Ngày nay, đầu cũng nhiều sạn, sắc không còn sức cũng yếu lực cũng tàn dù có dzô thuốc men bao nhiêu cũng vậy thôi...Có đi mộng mị "duyên mới", bệnh nằm đó chúng trẻ cũng chạy mất tiêu không lo cho tấm thân mình đâu...

Ngày xưa, đau đâu nhức đâu thì cạo gió đến đó là xong. Suốt năm, chẳng thấy bao giờ đi khám bác sĩ, chỉ có chờ bệnh nặng thì mới viếng thăm. Loanh quanh nhà thuốc tây tự cho thuốc hay chích thuốc B12 là thấy khỏe ngay.... Ngày nay, đi thăm bác sĩ đều đều, thứ gì cũng kiêng cũng sợ chết. Nhiều chứng bệnh bây giờ nghe càng nhiều như cancer, stroke, heart attack, flu, v.v...Bạn bè chia xẻ nhau nhiều thuốc "truyền khẩu" qua "net" có khả năng chữa đủ loại bệnh nhưng người già cũng đau rồi cũng chết ấy mà thôi...

Ngày xưa, ngày Tết phải có bánh chưng bánh tét, dưa chua củ kiệu, thịt đông thịt muối, bánh mức chè xôi đủ loại, bông hoa sắc thắm quanh nhà, nhà cửa dọn đẹp sơn sửa sáng mắt, v.v... Ngày nay, ngày Tết chấm quắng sơ xài cặp bánh chưng bánh tét là nhiều rồi.... vì thứ gì cũng kiêng, thứ gì cũng hương hoa vài ngày, nhất là mọi ngày đi làm là lòng vui sướng hơn Tết.

No comments:

Post a Comment