Có ông hà tiện kia bảo thằng con
- Con chạy sang nhà ông hàng xóm mượn cái máy hút bụi.
Thằng con chạy đi rồi về báo ông hàng xóm không cho mượn. Ông bố bèn chép miệng than:
- Đúng là cái thằng hà tiện, hàng xóm láng giềng bao nhiêu năm mà mượn có cái máy hút bụi nó cũng không cho!
Thằng con còn nói đệm thêm với
cha:
- Cha nói đúng! Đúng
là thứ hà tiện! Làm như mình xài một lần là mòn hết máy của nó!
Ông cha quay sang thằng con:
- Thôi con lấy cái máy hút bụi nhà mình ra xài đi, chẳng thèm mượn nữa cho phiền!
Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.
Sunday, August 31, 2014
Tình Già
Một buổi tối kia, cặp vợ chồng có tuổi đang nằm trên
giường. Ông chồng rơi vào giấc ngủ nhưng người vợ cảm thấy tình cảm dâng
trong lòng và muốn nói chuyện.
Bà vợ nói:
- Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau.
Một cách mệt mỏi, ông vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây, sau đó cố quay lại dỗ giấc ngủ.
Một lát sau bà nói:
- Sau đó anh thường hôn em.
Hơi bực dọc, ông vươn người qua, hôn vội một cái trên má và nằm xuống ngủ.
Ba mươi giây sau, bà nói:
- Sau đó anh thường cắn cổ em.
Điên tiết, ông tung chăn và nhảy ra khỏi giường.
- Anh đi đâu vậy?- Bà hỏi.
Ông quay lại và quát lên:
- Lấy hàm răng chứ đi đâu!
Bà vợ nói:
- Anh thường cầm tay em khi chúng ta yêu nhau.
Một cách mệt mỏi, ông vươn ngang tay, cầm tay bà trong một giây, sau đó cố quay lại dỗ giấc ngủ.
Một lát sau bà nói:
- Sau đó anh thường hôn em.
Hơi bực dọc, ông vươn người qua, hôn vội một cái trên má và nằm xuống ngủ.
Ba mươi giây sau, bà nói:
- Sau đó anh thường cắn cổ em.
Điên tiết, ông tung chăn và nhảy ra khỏi giường.
- Anh đi đâu vậy?- Bà hỏi.
Ông quay lại và quát lên:
- Lấy hàm răng chứ đi đâu!
Friday, August 29, 2014
Nếu Như Thế...
Một nữ bị cáo , trong ngày xử án , đứng trước
vành móng ngựa một cách "hiên ngang" . Ông luật sư bên nguyên cáo đến
trước mặt bị cáo, hỏi :
- Tại sao cô giết ông Nguyễn văn A?
- Tại vì ông ấy phản bội vợ .
Ông luật sư tiếp:
- Cô có dám chắc là Ông ấy phản bội cô?
Nữ bị cáo gầm lên:
- Hình ảnh còn ghi lại rành rành, chưa đủ chứng minh sao?
Ông luật sư chưa chịu thua:
- Cô kia quan hệ bất chính với chồng cô thì tại sao cô không bắn cổ mà lại bắn chồng cô?
Nữ tội nhân trợn mắt, quát to:
- Tại vì nếu như vậy thì cứ mỗi hai tuần tôi lại phải mang tội giết người một lần !!!
- Tại sao cô giết ông Nguyễn văn A?
- Tại vì ông ấy phản bội vợ .
Ông luật sư tiếp:
- Cô có dám chắc là Ông ấy phản bội cô?
Nữ bị cáo gầm lên:
- Hình ảnh còn ghi lại rành rành, chưa đủ chứng minh sao?
Ông luật sư chưa chịu thua:
- Cô kia quan hệ bất chính với chồng cô thì tại sao cô không bắn cổ mà lại bắn chồng cô?
Nữ tội nhân trợn mắt, quát to:
- Tại vì nếu như vậy thì cứ mỗi hai tuần tôi lại phải mang tội giết người một lần !!!
Thursday, August 28, 2014
Anh Chị Xui ...Đố Dzui...
Chị xui nọ nhân chuyến du lịch Canada ghé thăm anh xui và ở lại qua đêm. Cả hai độc thân. Nhà anh xui là căn phòng bachelor - giường ngủ, bàn ăn, bếp núc thông với nhau.. Anh xui nhường giường của mình cho chị xui, anh dùng một tấm nệm phòng hờ cho mình. Một người lạ giường, lạ giờ, còn một người thì lo nghĩ cách tiếp khách nên cả hai trằn trọc. Anh xui gợi chuyện.
- Tôi đố chị xui nha. Từ nước này qua nước khác kêu là gì?
- Kêu là "quá cảnh".
- Chi xui nhớ hay quá ta. Còn từ bên này sông sang bên kia sông kêu là gì?
- Là "quá giang", đúng hông?
- Đúng quá!
- Vậy chứ tui hỏi anh Năm nè: Từ giường người này bước sang giường người kia kêu là chi?
Anh xui lắp bắp đáp nhanh:
- Là . . . là "quá đã".
- !!!!!
("Sui" là "Xui")
- Tôi đố chị xui nha. Từ nước này qua nước khác kêu là gì?
- Kêu là "quá cảnh".
- Chi xui nhớ hay quá ta. Còn từ bên này sông sang bên kia sông kêu là gì?
- Là "quá giang", đúng hông?
- Đúng quá!
- Vậy chứ tui hỏi anh Năm nè: Từ giường người này bước sang giường người kia kêu là chi?
Anh xui lắp bắp đáp nhanh:
- Là . . . là "quá đã".
- !!!!!
("Sui" là "Xui")
Tình Đã Vội Bay 001
Chồng thức suốt đêm chăm sóc vợ ốm, sáng ra hỏi: “Hôm nay thấy thế nào?
Còn đau không?”. Người ấy đến thăm, hỏi: “Hôm nay em thấy thế nào? Còn
đau không em?”.
Chồng hì hụi nấu cho vợ bát cháo, bưng đến, nói: “Ăn đi cho toát mồ hôi…” Người ấy đến đúng lúc bát cháo còn để trên bàn, bảo: “Em ăn đi kẻo nguội…”
Sáng thấy trời trở gió, chồng đưa cho cái áo khoác bảo: “Trời lạnh đấy…” Người ấy nhìn thấy quấn kín mít trong đống áo quần, hỏi: “Có lạnh không em?”
Chỉ thêm một từ “em” mà sao nghe lòng cứ rưng rưng. Người ấy thật dịu dàng, thật trìu mến, thật đáng yêu. Chỉ thiếu một từ “em” mà thấy lòng lạnh tanh, ngao ngán thấy ông chồng thật khô khan, cục mịch.
Chỉ vì một từ em mà cô vợ đã xao lòng. Chỉ thiếu một từ em mà cô vợ cảm thấy hụt hẫng, người đâu mà khô như ngói. Cô vợ thật chóng quên. Trước kia anh đâu có thế. Nhưng…
Có hôm, anh chồng vừa hoàn thành công trình mỹ mãn xuất sắc, vội lao về nhà để đưa vợ đi nhà hàng chiêu đãi, mặc cho đồng nghiệp í ới rủ rê đi nhậu ăn mừng, nhưng gặp ngay nét mặt lạnh lùng của vợ:
- Hôm nay thất nghiệp hay sao mà giờ này đã về…
Nguội cả niềm vui.
Có bữa, anh vui quá vì nhận được một hợp đồng béo bở, về thấy vợ đang lúi húi nấu cơm, thương vợ quá nên bàn:
- Em tìm thuê lấy người giúp việc cho đỡ vất…
Vợ cau có:
- Sợ vợ vất vả hay thích có bà bé trong nhà?
...Tình Đã Vội Bay

Chồng hì hụi nấu cho vợ bát cháo, bưng đến, nói: “Ăn đi cho toát mồ hôi…” Người ấy đến đúng lúc bát cháo còn để trên bàn, bảo: “Em ăn đi kẻo nguội…”
Sáng thấy trời trở gió, chồng đưa cho cái áo khoác bảo: “Trời lạnh đấy…” Người ấy nhìn thấy quấn kín mít trong đống áo quần, hỏi: “Có lạnh không em?”
Chỉ thêm một từ “em” mà sao nghe lòng cứ rưng rưng. Người ấy thật dịu dàng, thật trìu mến, thật đáng yêu. Chỉ thiếu một từ “em” mà thấy lòng lạnh tanh, ngao ngán thấy ông chồng thật khô khan, cục mịch.
Chỉ vì một từ em mà cô vợ đã xao lòng. Chỉ thiếu một từ em mà cô vợ cảm thấy hụt hẫng, người đâu mà khô như ngói. Cô vợ thật chóng quên. Trước kia anh đâu có thế. Nhưng…
Có hôm, anh chồng vừa hoàn thành công trình mỹ mãn xuất sắc, vội lao về nhà để đưa vợ đi nhà hàng chiêu đãi, mặc cho đồng nghiệp í ới rủ rê đi nhậu ăn mừng, nhưng gặp ngay nét mặt lạnh lùng của vợ:
- Hôm nay thất nghiệp hay sao mà giờ này đã về…
Nguội cả niềm vui.
Có bữa, anh vui quá vì nhận được một hợp đồng béo bở, về thấy vợ đang lúi húi nấu cơm, thương vợ quá nên bàn:
- Em tìm thuê lấy người giúp việc cho đỡ vất…
Vợ cau có:
- Sợ vợ vất vả hay thích có bà bé trong nhà?
...Tình Đã Vội Bay


Wednesday, August 27, 2014
Cười Kụt-Kụt 03
1. Một nhà nghiên cứu tuổi già thăm hỏi một cụ già về bí quyết để có một tuổi thọ cao. Ông cụ trả lời:- Có gì đâu! Anh chỉ cần nhớ lộn ngày tháng năm sinh là được
3. Khuyên bạn nên lập gia đình với người yêu lâu năm, chứ đi đi
lại lại cho mất thời gian. Anh bạn giải bày suy nghĩ:- Nếu cưới nhau xong thì
các buổi tối, mính sẽ làm gì cho hết thời gian.
4. Vợ mới cưới tâm sự những thói quen được ngủ dậy trễ, ăn sáng
muộn nhưng vẫn được Mẹ dỗ dành chăm lo. Anh chồng trả lời: - Em cứ giữ thói
quen như thế, chẳng hạn xin tiền Mẹ ăn sáng, đi chơi, mua sắm, v.v...
5. Ông thợ mộc tò mò hỏi Ông Giám Đốc,
vì sao ông cần làm một cái bàn dài như thế. Lão Chủ đáp: - Vì cô thư ký của tôi
cao tới 1m7 đó mà!
Tuesday, August 26, 2014
Cười Kụt-Kụt 02
1. Hai cô bạn đều đồng ý gom đàn ông vào hai loại "Trung thành" và "Phản bội". Sau cuộc bàn cãi đều cho rằng: - Loại "trung thành" nếu có ngoại tình thì còn biết hối hận, còn loại kia thì không !
2. Chàng trai thề thốt sẽ đưa người yêu đến chân trời góc biển, nhưng cô ta chỉ ước đi Vũng tàu nghỉ mát một chuyến, thì anh trả lời: - Nhưng em à! Nơi đó đâu phải là chân trời góc biển đâu!
3. Trong một đêm dạ hội, khi nhảy chàng trai âu yếm cho rằng anh rất sành điệu và quý trọng thiếu nữ như một cuốn sách quý. Cô gái nhẹ nhàng đáp: - Vâng! Nhưng xin anh đừng vuốt ve gáy hay bìa sách nhiều như thế!
4. Cô vợ thắc mắc vì thấy chồng thuờng bỏ đi ra ngoài lan can mỗi khi cô hát Karaoke. Anh chồng bào chữa ngay:- Tất nhiên là thích nghe chứ! Nhưng anh ra đây đễ khỏi bị hàng xóm hiểu lầm là anh đang đánh em!
5. Trước khi lên xe hoa, con gái hỏi kinh nghiệm Mẹ về đức tính của người đàn ông không hay đi chơi đêm. Mẹ thở dài và nói: - Chỉ có hai đức tính là "sáng say chiều xỉn" thôi.
Saturday, August 23, 2014
Xe Đạp Xẹp Lốp
Một lần, cô thư ký thấy giám đốc quên kéo khóa quân, liền nhắc khéo:
- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của mình đang mở cửa không?
Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta tình cờ nhìn xuống và thấy khóa quần mình mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư ký, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào phòng, ông hỏi:
- Cô Jones à! Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?
Cô thư kí nhanh trí đáp:
- Tất cả những gì tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy mình đang ngồi ủ rũ trên công sự.
Nghe thế ông chủ giám đốc giận và thẹn, ông quyết định đi giải phẫu "tân trang" và hoạt động để nâng cấp lên. Một thời gian sau, ông thay đổi hoàn toàn từ phong thái trẻ trung và ăn mặc cũng diêm dúa. Một hôm ông lại cố tình để quên kéo khóa quân, cô thư ký tinh mắt lại nhắc khéo:
- Ông để cái garage mở cửa kìa!
Ông chủ vênh váo nói:
- Cô có thấy chiếc xe BMW của tôi trong đó không?
Cô thư ký ngắm nghía:
- Thưa ông, tôi chỉ thấy một chiếc xe đạp cũ...mà hai bánh xe bị xẹp lốp nữa...!?
Ông giám đốc lo zọt le....! Thua!
- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của mình đang mở cửa không?
Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta tình cờ nhìn xuống và thấy khóa quần mình mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư ký, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào phòng, ông hỏi:
- Cô Jones à! Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?
Cô thư kí nhanh trí đáp:
- Tất cả những gì tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy mình đang ngồi ủ rũ trên công sự.
Nghe thế ông chủ giám đốc giận và thẹn, ông quyết định đi giải phẫu "tân trang" và hoạt động để nâng cấp lên. Một thời gian sau, ông thay đổi hoàn toàn từ phong thái trẻ trung và ăn mặc cũng diêm dúa. Một hôm ông lại cố tình để quên kéo khóa quân, cô thư ký tinh mắt lại nhắc khéo:
- Ông để cái garage mở cửa kìa!
Ông chủ vênh váo nói:
- Cô có thấy chiếc xe BMW của tôi trong đó không?
Cô thư ký ngắm nghía:
- Thưa ông, tôi chỉ thấy một chiếc xe đạp cũ...mà hai bánh xe bị xẹp lốp nữa...!?
Ông giám đốc lo zọt le....! Thua!
Đã Trả Tiền Rồi
Hai vợ chồng sửa soạn đi shopping. Chờ người vợ cứ mãi lo ngắm vuốt,
chải chuốt cả hàng giờ, anh chồng có vẻ khó chịu ra vào hỏi mãi:
- Này em, sao phụ nữ lại chỉ thích mình đẹp hơn là thông minh nhỉ?
Cô vợ thản nhiên nói:
- Cũng dễ hiểu thôi anh ạ! Vì đàn ông các anh chỉ thích nhìn hơn là thích suy nghĩ thôi mà.
- Nhìn...mà nhìn cái gì?
Cô vợ mất hứng vì anh chồng cứ hối:
- Thì thích nhìn gì thì nhìn...muốn làm gì thì làm ?
Anh chàng chồng hậm hực, trên đường đi lái xe chẳng nói một lời. Cô vợ bèn lấy tờ tạp chí trời trang ra đọc, sau đó nói với chồng:
- Anh ạ! Thời trang mới nhất của nam trong năm nay là áo sơ mi không có nút.
- Thật à? Vậy thì đã mấy tháng nay anh mặc sơ mi đúng thời trang mà em không biết sao!
Khi đến khu shopping, hai vợ chồng vào một cửa hàng thời trang. Người vợ đang thử quần áo, anh chồng quay ra ngắm một cô khác cũng đang thử đồ. Bắt gặp chồng đang nhìn "như ăn vã" người ta, cô vợ hờn dỗi đay nghiến:
- Làm cái gì mà anh cứ há hốc mồm ra thế?
- Có gì đâu chỉ nhìn thôi...!
- Con ấy đẹp hơn tôi nhiều phải không?
- Ờ cũng khá, nhưng vấn đề là ở chỗ anh ngắm cô ta không mất tiền, tội gì!
- Mất tiền mất của....Con mắt cứ dí vào nó thế kia mà còn lý sự...
- Còn với em thì khác...!
- Khác như thế nào...!
- Còn em thì anh sẽ phải trả tiền rồi về nhà ngắm bao nhiêu cũng được mà...!
Thế shopping...tan hàng rã gánh vì chiến tranh lạnh bùng nổ...
- Này em, sao phụ nữ lại chỉ thích mình đẹp hơn là thông minh nhỉ?
Cô vợ thản nhiên nói:
- Cũng dễ hiểu thôi anh ạ! Vì đàn ông các anh chỉ thích nhìn hơn là thích suy nghĩ thôi mà.
- Nhìn...mà nhìn cái gì?
Cô vợ mất hứng vì anh chồng cứ hối:
- Thì thích nhìn gì thì nhìn...muốn làm gì thì làm ?
Anh chàng chồng hậm hực, trên đường đi lái xe chẳng nói một lời. Cô vợ bèn lấy tờ tạp chí trời trang ra đọc, sau đó nói với chồng:
- Anh ạ! Thời trang mới nhất của nam trong năm nay là áo sơ mi không có nút.
- Thật à? Vậy thì đã mấy tháng nay anh mặc sơ mi đúng thời trang mà em không biết sao!
Khi đến khu shopping, hai vợ chồng vào một cửa hàng thời trang. Người vợ đang thử quần áo, anh chồng quay ra ngắm một cô khác cũng đang thử đồ. Bắt gặp chồng đang nhìn "như ăn vã" người ta, cô vợ hờn dỗi đay nghiến:
- Làm cái gì mà anh cứ há hốc mồm ra thế?
- Có gì đâu chỉ nhìn thôi...!
- Con ấy đẹp hơn tôi nhiều phải không?
- Ờ cũng khá, nhưng vấn đề là ở chỗ anh ngắm cô ta không mất tiền, tội gì!
- Mất tiền mất của....Con mắt cứ dí vào nó thế kia mà còn lý sự...
- Còn với em thì khác...!
- Khác như thế nào...!
- Còn em thì anh sẽ phải trả tiền rồi về nhà ngắm bao nhiêu cũng được mà...!
Thế shopping...tan hàng rã gánh vì chiến tranh lạnh bùng nổ...
Tôi Có Nói Gì Đâu
Ba phạm nhân đứng trước một cai ngục mắt bị lé (lác). Cai ngục trợn mắt nhìn phạm nhân A, hằm hằm hỏi:
- Mày tên gì?
Phạm nhân B vội nói:
- Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục nhìn sang phạm nhân B hét lên tức giận:
- Tao không hỏi mày.
Phạm nhân C sợ quá hét lên:
- Nhưng, tôi có nói gì đâu.
Cai ngục lúc ấy mời biết là chúng nhìn nhầm vì mình bị mắt lé, hắn dặn lại:
- Đừng có nhìn vào mắt "lé" của tao. Nghe tao hỏi mới trả lời, được không!
Cả ba đồng thanh "Dạ vâng", rồi cúi đầu chẳng dám nhìn cai ngục.
Cai ngục lần này đưa mắt nhìn ngước lên, vừa hỏi vừa lấy tay chỉ vào đầu từng đứa:
- Mày tên gì?
- - Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục bực mình hét lên tức giận:
- Tại sao là mày nữa...Ali Ala gì đó...Tao không hỏi mày. Đứa nào là phạm nhân A
Phạm nhân C sợ quá lấy tay cai ngục đặt lên ngực mình phạm nhân A:
- Nó đây...thưa ngài...Tội nghiệp mắt nó cũng bị lé như ngài....
Cai ngục quay mặt qua, giận dữ loa toáng lên:
- Mày muốm trêu ghẹo tao à...!?
Bỗng dưng cai ngục nghe tiếng nói mới lạ của phạm nhân A
- Không..không đâu...! Tôi có nói gì trêu ghẹo đâu...!
- Mày tên gì?
Phạm nhân B vội nói:
- Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục nhìn sang phạm nhân B hét lên tức giận:
- Tao không hỏi mày.
Phạm nhân C sợ quá hét lên:
- Nhưng, tôi có nói gì đâu.
Cai ngục lúc ấy mời biết là chúng nhìn nhầm vì mình bị mắt lé, hắn dặn lại:
- Đừng có nhìn vào mắt "lé" của tao. Nghe tao hỏi mới trả lời, được không!
Cả ba đồng thanh "Dạ vâng", rồi cúi đầu chẳng dám nhìn cai ngục.
Cai ngục lần này đưa mắt nhìn ngước lên, vừa hỏi vừa lấy tay chỉ vào đầu từng đứa:
- Mày tên gì?
- - Dạ, tôi tên Ali.
Cai ngục bực mình hét lên tức giận:
- Tại sao là mày nữa...Ali Ala gì đó...Tao không hỏi mày. Đứa nào là phạm nhân A
Phạm nhân C sợ quá lấy tay cai ngục đặt lên ngực mình phạm nhân A:
- Nó đây...thưa ngài...Tội nghiệp mắt nó cũng bị lé như ngài....
Cai ngục quay mặt qua, giận dữ loa toáng lên:
- Mày muốm trêu ghẹo tao à...!?
Bỗng dưng cai ngục nghe tiếng nói mới lạ của phạm nhân A
- Không..không đâu...! Tôi có nói gì trêu ghẹo đâu...!
Friday, August 22, 2014
150 KIỂU NỤ CƯỜI
Trong ngôn ngữ chúng ta có những cái
hay lạ về chữ “cười”. Thế nào cũng cười được - khen cũng cười, chê cũng
cười, hay dở cũng cười, tốt hay xấu cũng cười... Cười là quên hết tất cả
buồn phiền, vui sướng, lo lâu, v.v... Cười cũng mang đến những trò đùa
nhiễu nhương, độc ác, khinh người, miệt thị, có thể là trêu chọc moi móc
gan người. Lối ghép chữ trong văn chương hay truyền khẩu dân gian về
chữ "cười" rất độc đáo. Bài viết này ghi chép những sưu tầm 150 kiểu nụ
cười khác nhau. Nếu các bạn thấy còn các kiểu cười khác, xin chia xẻ
thêm nhé...
1. Cười chê bai, 2. Cười diễu cợt, 3. Cười duyên, 4. Cười gằn, 5. Cười góp, 6. Cười khà, 7. Cười khẩy, 8. Cười khì, 9. Cười man mát, 10. Cười mỉm chi, 11. Cười mũi, 12. Cười nắc nẻ, 13. Cười ngất, 14. Cười nhạt nhẽo, 15. Cười mếu máo, 16. Cười nịnh, 17. Cười nụ, 18. Cười ồ, 19. Cười phá, 20. Cười ra nước mắt, 21. Cười rộ, 22. Cười ruồi, 23. Cười sặc, 24. Cười sằng sặc, 25. Cười tình, 26. Cười trừ (huề tiền), 27. Cười tủm tỉm, 28. Cười vỡ bụng, 29. Cười xuề xoà, 30. Cười buồn (hắt hiu), 31. Cười vu vơ, 32. Cười lặng lẻ; 33. Cười vô duyên; 34. Cười lạt, 35. Cười cầu tài, 36. Cười ha hả, 37. Cười hồng hộc, 38. Cười khành khạch, 39. Cười ngặt nghẽo, 40. Cười ằng ặc, 41. Cười thầm, 42. Cười khô (cười khan), 43. Cười lạnh lùng,44. Cười rũ rượi, 45. Cười ngượng nghịu, 46. Cười té đái (vãi đái), 47. Cười thủy tinh (pha lê), 48. Cười trịch thượng, 49. Cười hạ bệ, 50. Cười the thé, 51. Cười e thẹn, 52. Cười khinh bỉ (khinh miệt), 53. Cười khục khục (nín cười), 54. Cười chua cay, 55. Cười ranh mãnh, 56. Cười bí ẩn, 57. Cười độc, 58. Cười đón đưa, 59. Cười đưa, 60. Cười rập khuôn, 61. Cười bằng mắt, 62. Cười khúc khích, 63. Cười cuồng loạn, 64. Cười dòn tan, 65. Cười chúm chím, 66. Cười xã giao, 67. Cười thoả mãn (mãn nguyện), 68. Cười đau khổ, 69. Cười ngô nghê (ngờ nghệch), 70. Cười hì hì, 71. Cười nửa miệng, 72. Cười thành thật, 73. Cười vang, 74. Cười toe toét, 75. Cười đểu, 76. Cười xảo trá, 77. Cười ngạo nghễ, 78. Cười chanh chua, 79. Cười ý nhị, 80. Cười tuyệt vọng; 81. Cười sang sảng, 82. Cười hô hố, 83. Cười tự phụ, 84. Cười đắc thắng, 85. Cười đú đởn, 86. Cười hóm hỉnh, 87. Cười nhí nhảnh, 88. Cười châm biếm, 89. Cười hiền lành, 90. Cười phớt tỉnh, 91. Cười trây trúa (nham nhở), 92. Cười như mếu, 93. Cười bò càng, 94. Cười hồn nhiên, 95. Cười ghê rợn, 96. Cười đồng loã, 97. Cười thú nhận, 98. Cười rũ rượi, 99. Cười thỏa thích, 100. Cười đanh đá, 101. Cười lém lỉnh, 102. Cười chúm chím, 103. Cười hồ hởi, 104. Cười tiếp thị, 105. Cười lẳng lơ, 106. Cười bù khú, 107. Cười hềnh hệch, 108. Cười khinh khỉnh, 109. Cười nhếch mép, 110. Cười xúyt xoá, 111. Cười ré, 112. Cười khanh khách, 113. Cười dâm đãng, 114. Cười móm mém, 115. Cười lở trôn, 116. Cười quái đản, 117. Cười đú đỡn, 118. Cười rổn rảng, 119. Cười phì, 120. Cười yêu, 121. Cười thích chí , 122. Cười mặn mà , 123. Cười đắc ý, 124. Cười vụng dại, 125. Cười ngây thơ, 126. Cười mỉa mai , 127. Cười chê bai (ngạo đời), 128. Cười hô hố, 129. Cười lả lơi , 130. Cười trân tráo, 131. Cười nghiêng ngả, 132. Cười lăn lốc, 133. Cười chát chua!, 134. Cười tít mắt, 135. Cười vô tư, 136. Cười nhoẻn, 137. Cười góp vui, 138. Cười gượng, 139. Cười tiếu lâm, 140. Cười dê, 141. Cười thầm, 142. Cười cợt, 143. Cười làm lành, 144. Cười xoà, 145. Cười nham nhở, 146. Cười mắc cở, 147. Cười toe toét, 148. Cười tùm lum, 149. Cười đứt ruột, 150. Cười hụt hơi …
1. Cười chê bai, 2. Cười diễu cợt, 3. Cười duyên, 4. Cười gằn, 5. Cười góp, 6. Cười khà, 7. Cười khẩy, 8. Cười khì, 9. Cười man mát, 10. Cười mỉm chi, 11. Cười mũi, 12. Cười nắc nẻ, 13. Cười ngất, 14. Cười nhạt nhẽo, 15. Cười mếu máo, 16. Cười nịnh, 17. Cười nụ, 18. Cười ồ, 19. Cười phá, 20. Cười ra nước mắt, 21. Cười rộ, 22. Cười ruồi, 23. Cười sặc, 24. Cười sằng sặc, 25. Cười tình, 26. Cười trừ (huề tiền), 27. Cười tủm tỉm, 28. Cười vỡ bụng, 29. Cười xuề xoà, 30. Cười buồn (hắt hiu), 31. Cười vu vơ, 32. Cười lặng lẻ; 33. Cười vô duyên; 34. Cười lạt, 35. Cười cầu tài, 36. Cười ha hả, 37. Cười hồng hộc, 38. Cười khành khạch, 39. Cười ngặt nghẽo, 40. Cười ằng ặc, 41. Cười thầm, 42. Cười khô (cười khan), 43. Cười lạnh lùng,44. Cười rũ rượi, 45. Cười ngượng nghịu, 46. Cười té đái (vãi đái), 47. Cười thủy tinh (pha lê), 48. Cười trịch thượng, 49. Cười hạ bệ, 50. Cười the thé, 51. Cười e thẹn, 52. Cười khinh bỉ (khinh miệt), 53. Cười khục khục (nín cười), 54. Cười chua cay, 55. Cười ranh mãnh, 56. Cười bí ẩn, 57. Cười độc, 58. Cười đón đưa, 59. Cười đưa, 60. Cười rập khuôn, 61. Cười bằng mắt, 62. Cười khúc khích, 63. Cười cuồng loạn, 64. Cười dòn tan, 65. Cười chúm chím, 66. Cười xã giao, 67. Cười thoả mãn (mãn nguyện), 68. Cười đau khổ, 69. Cười ngô nghê (ngờ nghệch), 70. Cười hì hì, 71. Cười nửa miệng, 72. Cười thành thật, 73. Cười vang, 74. Cười toe toét, 75. Cười đểu, 76. Cười xảo trá, 77. Cười ngạo nghễ, 78. Cười chanh chua, 79. Cười ý nhị, 80. Cười tuyệt vọng; 81. Cười sang sảng, 82. Cười hô hố, 83. Cười tự phụ, 84. Cười đắc thắng, 85. Cười đú đởn, 86. Cười hóm hỉnh, 87. Cười nhí nhảnh, 88. Cười châm biếm, 89. Cười hiền lành, 90. Cười phớt tỉnh, 91. Cười trây trúa (nham nhở), 92. Cười như mếu, 93. Cười bò càng, 94. Cười hồn nhiên, 95. Cười ghê rợn, 96. Cười đồng loã, 97. Cười thú nhận, 98. Cười rũ rượi, 99. Cười thỏa thích, 100. Cười đanh đá, 101. Cười lém lỉnh, 102. Cười chúm chím, 103. Cười hồ hởi, 104. Cười tiếp thị, 105. Cười lẳng lơ, 106. Cười bù khú, 107. Cười hềnh hệch, 108. Cười khinh khỉnh, 109. Cười nhếch mép, 110. Cười xúyt xoá, 111. Cười ré, 112. Cười khanh khách, 113. Cười dâm đãng, 114. Cười móm mém, 115. Cười lở trôn, 116. Cười quái đản, 117. Cười đú đỡn, 118. Cười rổn rảng, 119. Cười phì, 120. Cười yêu, 121. Cười thích chí , 122. Cười mặn mà , 123. Cười đắc ý, 124. Cười vụng dại, 125. Cười ngây thơ, 126. Cười mỉa mai , 127. Cười chê bai (ngạo đời), 128. Cười hô hố, 129. Cười lả lơi , 130. Cười trân tráo, 131. Cười nghiêng ngả, 132. Cười lăn lốc, 133. Cười chát chua!, 134. Cười tít mắt, 135. Cười vô tư, 136. Cười nhoẻn, 137. Cười góp vui, 138. Cười gượng, 139. Cười tiếu lâm, 140. Cười dê, 141. Cười thầm, 142. Cười cợt, 143. Cười làm lành, 144. Cười xoà, 145. Cười nham nhở, 146. Cười mắc cở, 147. Cười toe toét, 148. Cười tùm lum, 149. Cười đứt ruột, 150. Cười hụt hơi …
Lãng Phí Năng Lượng
Bài phiếm luận về "Lãng Phí Năng Lượng" sau đây, chỉ muốn đưa ra câu hỏi rằng "Ngày xưa...Ngày Nay",
đời sống con người thật sự thay đổi quá nhiều, phải chăng chúng ta bị
chi phối bởi những gì bệnh "thời đại" quá tân tiến, phương tiện "thông
tin" quá nhanh chóng, cuộc sống "vật chất sung túc" quá cao, hay chúng
ta lãng phí qua nhiều. Cái lãng phí ấy tôi xin gọi là "Lãng Phí Năng
Lượng" trong bản thân mình, vì do chúng ta quá căng thẳng xao động trong
đời sống, cái tâm bình an trong chúng ta mỗi ngày quá ít ỏi, cái sợ hãi
lấn áp trí tuệ chúng ta nhiều hơn...Đó là những điều chúng ta nên suy
nghĩ thêm trong lúc "Hello Tuổi Già!". Mong bạn chia xẻ thêm ý kiến.
Ngày xưa, ta chế biến nấu nướng dùng toàn bộ con cá đầu cá, đuôi cá, thịt cá, xương cá, v.v.... Ngày nay, phần lớn chúng ta chỉ róc thịt cá để nấu nướng
Ngày xưa, ta chế dùng đầu gà, cánh gá, da gà, thịt gà, lòng mề gà, v.v... làm ra biết bao nhiêu món ăn. Ngày nay, ta bỏ đi hết da gà,đầu, cánh, lòng mề...phấn lớn chỉ dùng thịt trắng, đùi gà mà thôi.
Ngày xưa, kho cá phải có nhiều tiêu, heo thì đi với hành, bò thì đi với tỏi, cầy thì phài nấu với giềng, gà thì phài có xả hay lá chanh. Ngày nay, nấu món gì chỉ dùng những gì sẵn có trong nhà, vì đôi khi chợ búa xa xôi, di chuyễn vào giờ cao điển không mấy thuận tiện
Ngày xưa, ăn thứ gì cũng thấy ngon. Thịt bò "bíp-tết" là sang vô cùng và bổ máu, thịt heo kho miền Nam với thịt ba rọi và trứng vịt ăn với dưa giá là hết sẩy nguyên nồi cơm. Tô phở gà ngon là phải có da gà, trứng gà, nước béo hành chần. Cá kho tôm rang hay đồ hải sản là thức ăn cho dân nghèo v.v... Ngày nay, đồ hải sản là đắt tiền và bổ dưỡng sức khỏe... Giờ cho tiền đểanh bạn thịt đỏ, mỡ bóng, da dầy dòn...cũng không dám ăn "xin tha cho em...!"
Ngày xưa, ra đường mắt liếng thoáng nhìn ai cũng đẹp và dễ thuơng, đổi giọng đồi tướng lăng xăng như gà mắc đẻ cho dù bị đá lên đá xuống vẫn cảm thấy yêu người ấy muôn đời... Ngày nay, đầu cũng nhiều sạn, sắc không còn sức cũng yếu lực cũng tàn dù có dzô thuốc men bao nhiêu cũng vậy thôi...Có đi mộng mị "duyên mới", bệnh nằm đó chúng trẻ cũng chạy mất tiêu không lo cho tấm thân mình đâu...
Ngày xưa, đau đâu nhức đâu thì cạo gió đến đó là xong. Suốt năm, chẳng thấy bao giờ đi khám bác sĩ, chỉ có chờ bệnh nặng thì mới viếng thăm. Loanh quanh nhà thuốc tây tự cho thuốc hay chích thuốc B12 là thấy khỏe ngay.... Ngày nay, đi thăm bác sĩ đều đều, thứ gì cũng kiêng cũng sợ chết. Nhiều chứng bệnh bây giờ nghe càng nhiều như cancer, stroke, heart attack, flu, v.v...Bạn bè chia xẻ nhau nhiều thuốc "truyền khẩu" qua "net" có khả năng chữa đủ loại bệnh nhưng người già cũng đau rồi cũng chết ấy mà thôi...
Ngày xưa, ngày Tết phải có bánh chưng bánh tét, dưa chua củ kiệu, thịt đông thịt muối, bánh mức chè xôi đủ loại, bông hoa sắc thắm quanh nhà, nhà cửa dọn đẹp sơn sửa sáng mắt, v.v... Ngày nay, ngày Tết chấm quắng sơ xài cặp bánh chưng bánh tét là nhiều rồi.... vì thứ gì cũng kiêng, thứ gì cũng hương hoa vài ngày, nhất là mọi ngày đi làm là lòng vui sướng hơn Tết.
Ngày xưa, ta chế biến nấu nướng dùng toàn bộ con cá đầu cá, đuôi cá, thịt cá, xương cá, v.v.... Ngày nay, phần lớn chúng ta chỉ róc thịt cá để nấu nướng
Ngày xưa, ta chế dùng đầu gà, cánh gá, da gà, thịt gà, lòng mề gà, v.v... làm ra biết bao nhiêu món ăn. Ngày nay, ta bỏ đi hết da gà,đầu, cánh, lòng mề...phấn lớn chỉ dùng thịt trắng, đùi gà mà thôi.
Ngày xưa, kho cá phải có nhiều tiêu, heo thì đi với hành, bò thì đi với tỏi, cầy thì phài nấu với giềng, gà thì phài có xả hay lá chanh. Ngày nay, nấu món gì chỉ dùng những gì sẵn có trong nhà, vì đôi khi chợ búa xa xôi, di chuyễn vào giờ cao điển không mấy thuận tiện
Ngày xưa, ăn thứ gì cũng thấy ngon. Thịt bò "bíp-tết" là sang vô cùng và bổ máu, thịt heo kho miền Nam với thịt ba rọi và trứng vịt ăn với dưa giá là hết sẩy nguyên nồi cơm. Tô phở gà ngon là phải có da gà, trứng gà, nước béo hành chần. Cá kho tôm rang hay đồ hải sản là thức ăn cho dân nghèo v.v... Ngày nay, đồ hải sản là đắt tiền và bổ dưỡng sức khỏe... Giờ cho tiền đểanh bạn thịt đỏ, mỡ bóng, da dầy dòn...cũng không dám ăn "xin tha cho em...!"
Ngày xưa, ra đường mắt liếng thoáng nhìn ai cũng đẹp và dễ thuơng, đổi giọng đồi tướng lăng xăng như gà mắc đẻ cho dù bị đá lên đá xuống vẫn cảm thấy yêu người ấy muôn đời... Ngày nay, đầu cũng nhiều sạn, sắc không còn sức cũng yếu lực cũng tàn dù có dzô thuốc men bao nhiêu cũng vậy thôi...Có đi mộng mị "duyên mới", bệnh nằm đó chúng trẻ cũng chạy mất tiêu không lo cho tấm thân mình đâu...
Ngày xưa, đau đâu nhức đâu thì cạo gió đến đó là xong. Suốt năm, chẳng thấy bao giờ đi khám bác sĩ, chỉ có chờ bệnh nặng thì mới viếng thăm. Loanh quanh nhà thuốc tây tự cho thuốc hay chích thuốc B12 là thấy khỏe ngay.... Ngày nay, đi thăm bác sĩ đều đều, thứ gì cũng kiêng cũng sợ chết. Nhiều chứng bệnh bây giờ nghe càng nhiều như cancer, stroke, heart attack, flu, v.v...Bạn bè chia xẻ nhau nhiều thuốc "truyền khẩu" qua "net" có khả năng chữa đủ loại bệnh nhưng người già cũng đau rồi cũng chết ấy mà thôi...
Ngày xưa, ngày Tết phải có bánh chưng bánh tét, dưa chua củ kiệu, thịt đông thịt muối, bánh mức chè xôi đủ loại, bông hoa sắc thắm quanh nhà, nhà cửa dọn đẹp sơn sửa sáng mắt, v.v... Ngày nay, ngày Tết chấm quắng sơ xài cặp bánh chưng bánh tét là nhiều rồi.... vì thứ gì cũng kiêng, thứ gì cũng hương hoa vài ngày, nhất là mọi ngày đi làm là lòng vui sướng hơn Tết.
"Chớ Bộ"
Tiếng “Bộ” thường dùng rất nhiều trong đời sống hằng ngày có nhiều nghĩa như:
1. Đo chiều dài trong hệ đo lường của người Anh,
2. dáng vẻ như bộ mặt, làm bộ e thẹn, còn làm bộ nữa, làm bộ quá đi, v.v...,
3. bước đi như đi bộ, người bộ hành, lỡ bộ sang đây, dáng bộ hiền lành, quá bộ tới đây, tướng bộ đi thoăn thoắt, v.v...,
4. sổ sách như sổ bộ, ký bộ, sang bộ, sách bộ, sổ bộ chi tiêu, v.v... ,
5. cơ quan lớn như bộ giáo dục, bộ quốc phòng, bộ tài chánh, v.v...,
6. tính chung như toàn bộ (whole), đồng bộ, v.v…
Tiếng Bộ thường có những hư tự như "chớ bộ", "giả bộ", "làm bộ", "coi bộ", v.v.... Tiếng "chớ" có nghĩa là " đừng”, tiếng "giả" có nghĩa là "không thật", tiếng "làm" có nghĩa là "đừng đóng kịch", và "coi" có nghĩa là "nhìn thấy". Nhiều địa phương còn dùng "chứ bộ" như "chớ bộ". Nhưng, nghĩa thật của tiếng đôi "chớ bộ" là chớ có giả bộ, chớ có làm bộ, chớ có ra vẻ .
Tiếng "chớ bộ", "giả bộ", "làm bộ"có thể đứng đầu hay đứng cuối một câu nghi vấn. Chớ bộ anh không thấy tôi đang bận việc hay sao? Nghĩa của câu này là: Anh đừng giả bộ không thấy tôi đang bận. Khi muốn nhấn mạnh câu nghi vấn "chớ bộ" anh không thấy tôi đang bận? thì có thể thêm tiếng sao hả, sao à với dấu hỏi hay hỏi ngắn gọn cộc cằn hơn như những câu sau đây:
• Chớ bộ anh không thấy tôi đang bận (hay) sao à? sao hả?
• Bộ anh không thấy tôi đang bận (hay) sao hả?
• Bộ anh không thấy tôi đang bận hả?
• Bộ anh không thấy tôi hả?
• Tôi đang bận chớ bộ!
• Đừng giả bộ không thấy.
• Đừng có giả bộ nữa!
• Tại nạn rủi ro, chớ bộ!
• Giả bộ làm ngơ à?
• Chớ bộ đui à?
• Giả bộ đui sao?
• Làm bộ quá đi?
• Coi bộ chịu rồi!
• Vậy chứ bộ?
• Chớ bộ....!?
Đừng nói gì nhiều, chì vỏn vẻn hai chữ..." Chớ bộ!" cũng đủ chết điếng mấy anh từ lâu rồi!
1. Đo chiều dài trong hệ đo lường của người Anh,
2. dáng vẻ như bộ mặt, làm bộ e thẹn, còn làm bộ nữa, làm bộ quá đi, v.v...,
3. bước đi như đi bộ, người bộ hành, lỡ bộ sang đây, dáng bộ hiền lành, quá bộ tới đây, tướng bộ đi thoăn thoắt, v.v...,
4. sổ sách như sổ bộ, ký bộ, sang bộ, sách bộ, sổ bộ chi tiêu, v.v... ,
5. cơ quan lớn như bộ giáo dục, bộ quốc phòng, bộ tài chánh, v.v...,
6. tính chung như toàn bộ (whole), đồng bộ, v.v…
Tiếng Bộ thường có những hư tự như "chớ bộ", "giả bộ", "làm bộ", "coi bộ", v.v.... Tiếng "chớ" có nghĩa là " đừng”, tiếng "giả" có nghĩa là "không thật", tiếng "làm" có nghĩa là "đừng đóng kịch", và "coi" có nghĩa là "nhìn thấy". Nhiều địa phương còn dùng "chứ bộ" như "chớ bộ". Nhưng, nghĩa thật của tiếng đôi "chớ bộ" là chớ có giả bộ, chớ có làm bộ, chớ có ra vẻ .
Tiếng "chớ bộ", "giả bộ", "làm bộ"có thể đứng đầu hay đứng cuối một câu nghi vấn. Chớ bộ anh không thấy tôi đang bận việc hay sao? Nghĩa của câu này là: Anh đừng giả bộ không thấy tôi đang bận. Khi muốn nhấn mạnh câu nghi vấn "chớ bộ" anh không thấy tôi đang bận? thì có thể thêm tiếng sao hả, sao à với dấu hỏi hay hỏi ngắn gọn cộc cằn hơn như những câu sau đây:
• Chớ bộ anh không thấy tôi đang bận (hay) sao à? sao hả?
• Bộ anh không thấy tôi đang bận (hay) sao hả?
• Bộ anh không thấy tôi đang bận hả?
• Bộ anh không thấy tôi hả?
• Tôi đang bận chớ bộ!
• Đừng giả bộ không thấy.
• Đừng có giả bộ nữa!
• Tại nạn rủi ro, chớ bộ!
• Giả bộ làm ngơ à?
• Chớ bộ đui à?
• Giả bộ đui sao?
• Làm bộ quá đi?
• Coi bộ chịu rồi!
• Vậy chứ bộ?
• Chớ bộ....!?
Đừng nói gì nhiều, chì vỏn vẻn hai chữ..." Chớ bộ!" cũng đủ chết điếng mấy anh từ lâu rồi!
Thursday, August 21, 2014
Cười Kụt-Kụt 001
Vẻ tức giận, bà vợ nói với ông chồng đang giấu mặt sau tờ báo:
- Anh có thể bỏ tờ báo xuống, tôi đã ngừng nói hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Một bệnh nhân bị bệnh mãn tính than thở:
- Người khỏe có hàng trăm mong muốn. Còn người bệnh thì chỉ có một mong ước là có bảo hiểm sức khỏe như mọi người…
Trong buổi nhậu, thằng bạn cứ nhấp nha nhấp nhỏm, có đứa hỏi “Theo cậu thì cái gì dễ quên hơn: bia hay phụ nữ?”. Hắn trả lời tỉnh bơ: - Điều đó còn phụ thuộc chất lượng bia.
Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện đi xe ôm, là phải ôm vì để an toàn vậy thôi! Ông chồng việc cớ than phiền - Đó bà thấy chưa? Vào quán uống bia nhiều phải say, say thì phải ôm cho khỏi ngã! Hoàn cảnh buộc phải vậy chứ thích thú cái gì!
Gia đình đang quây quần vui vẻ, cu Tí hiểu ra Bố có ít tóc trên đầu vì phải suy nghĩ nhiều quá! Gật gù tỏ vẻ hài lòng, Cu Tí hỏi tiếp:
- Mẹ ơi, vậy còn tại sao mẹ lại có nhiều tóc thế?
Chăm sóc chồng ốm nặng, cô vợ chân tình hỏi chồng thấy trong người thế nào? Chồng thều thào: - Mấy hôm nay em bớt nói, thần kinh anh đã ổn định dần, đỡ co giật ...
Cô giáo ra đề văn cho cả lớp tả hương vị của tô vịt tiềm mà các em thích nhất. Có trò viết ngắn gọn: - "Chưa ăn sao tả?!" hay là "Ngon không thể tả!"
Vào quán bia ôm, lưỡng lư gọi hai xuất bia ôm, nhưng sợ đắt tiền...Chủ quán trấn an là tiệm quán chỉ tính tiền bia không tính tiền ôm. Khách hành nhanh nhẩu đặt hàng ngay: - Vậy thì cho 2 suất ôm không bia!
- Anh có thể bỏ tờ báo xuống, tôi đã ngừng nói hơn một tiếng đồng hồ rồi.
Một bệnh nhân bị bệnh mãn tính than thở:
- Người khỏe có hàng trăm mong muốn. Còn người bệnh thì chỉ có một mong ước là có bảo hiểm sức khỏe như mọi người…
Trong buổi nhậu, thằng bạn cứ nhấp nha nhấp nhỏm, có đứa hỏi “Theo cậu thì cái gì dễ quên hơn: bia hay phụ nữ?”. Hắn trả lời tỉnh bơ: - Điều đó còn phụ thuộc chất lượng bia.
Hai vợ chồng già ngồi nói chuyện đi xe ôm, là phải ôm vì để an toàn vậy thôi! Ông chồng việc cớ than phiền - Đó bà thấy chưa? Vào quán uống bia nhiều phải say, say thì phải ôm cho khỏi ngã! Hoàn cảnh buộc phải vậy chứ thích thú cái gì!
Gia đình đang quây quần vui vẻ, cu Tí hiểu ra Bố có ít tóc trên đầu vì phải suy nghĩ nhiều quá! Gật gù tỏ vẻ hài lòng, Cu Tí hỏi tiếp:
- Mẹ ơi, vậy còn tại sao mẹ lại có nhiều tóc thế?
Chăm sóc chồng ốm nặng, cô vợ chân tình hỏi chồng thấy trong người thế nào? Chồng thều thào: - Mấy hôm nay em bớt nói, thần kinh anh đã ổn định dần, đỡ co giật ...
Cô giáo ra đề văn cho cả lớp tả hương vị của tô vịt tiềm mà các em thích nhất. Có trò viết ngắn gọn: - "Chưa ăn sao tả?!" hay là "Ngon không thể tả!"
Vào quán bia ôm, lưỡng lư gọi hai xuất bia ôm, nhưng sợ đắt tiền...Chủ quán trấn an là tiệm quán chỉ tính tiền bia không tính tiền ôm. Khách hành nhanh nhẩu đặt hàng ngay: - Vậy thì cho 2 suất ôm không bia!
Giảm Bớt Căng Thẳng
• Mỗi ngày thực hiện hai lần thư giãn mỗi lần 15 phút.
• Tập thở "bụng", hít vào thật sâu bụng thật căng, sau đo từ từ thở ra. Không suy nghĩ gì, chỉ biết mình đang "thở", sẽ giảm đi sự căng thẳng.
• Hãy yêu thích việc mình làm, bạn sẽ cảm thấy thú vị hơn và làm việc hiệu quả hơn
• Xét lại các yếu tố gây căng thẳng. Loại bỏ những yếu tố nào gây trói buộc và gây bực mình vô ích
• Đừng tìm cách làm vừa lòng tất cả mọi người vì ta không bao giờ có thể nào làm được điều đó.
• Hãy sống đúng với con người mình, biết làm vui lòng mình và lo nghĩ đến mình
• Tránh dằn vặt suy tư và tránh phí phạm năng lực một cách vô ích.
• Thỉnh thoảng hãy ra nơi thanh vắng và nhìn lại nội tâm mình.
• Hãy bộc lộ xúc cảm, nói ra những điều mình nghĩ, những điều mình cảm nhận.
• Hãy đối diện với các vấn đề của mình.
• Đừng hoãn lại hôm sau những gì mình làm được hôm nay.
• Đừng để những thay đổi quan trọng trong cuộc sống xảy ra liên tục trong thời gian quá gần nhau.
• Những căng thẳng chồng chất sẽ làm bạn không đủ thời gian để giải quyết.
• Dành thì giờ để làm việc mình ưa thích, hoặc chỉ ngồi mà mơ mộng vẩn vơ.
• Hãy tập thể dục và làm tiêu hao bớt năng lượng.
• Mệt thì nên nghỉ ngơi mới thoải mái.
• Thỉnh thoảng đi bộ thật xa.
• Đừng hy sinh thì giờ nhàn rỗi của mình.
• Hãy sống điều độ, dùng thức ăn đầy đủ, đúng bữa và ngủ đủ giấc.
• Hãy bắt đầu với bữa ăn sáng đầy đủ chất bổ.
• Hãy mỉm cười cho bất cứ chuyện gì....
• Mở rộng việc "giao tế" những người xung quanh.
• Hãy hít sâu vào khi mình bực bội. Khi chú ý đến hơi thở thì nỗi bực tức đã vơi đi một nửa rồi.
• Hãy học cách yêu đương bằng những cử chỉ âu yếm. Tình yêu là liều thuốc an thần tốt nhất.
• Tránh xa tiếng ồn, đừng xem truyền hình trong khi ăn.
• Hãy tìm cho mình những giây phút thinh lặng và yên tĩnh.
• Khi ở sở làm, ráng đi bộ hay leo cầu thang trong giờ ăn trưa là cách rất hay.
• Chú ý lượng thức ăn và tránh tăng cân do ăn vặt
• Uống đủ nước mỗi ngày
• Dùng nhiều trái cây như cam, quýt, nho, lê, dưa hấu và táo.
• Tránh mỏi mắt khi dùng máy móc hay computer có thể gây nhức đầu, khó tập trung, và tăng sự nhạy cảm với ánh sáng.
• Tận dụng nghỉ phép sau một thời gian dài làm việcsẽ giúp bạn giảm căng thẳng và tách bạn khỏi môi trường công việc.
• Tránh "thời gian" làm việc kéo dài theo kế hoạch và cố gắng thực hiện cho đến khi hoàn thành mới thôi.
• Hãy hiểu biết bản thân bạn và hãy làm việc hết sức mình trong giới hạn đó. Hãy biết khi nào cần giải lao, biết khi nào cần phải xin nghỉ phép.
• Tập thở "bụng", hít vào thật sâu bụng thật căng, sau đo từ từ thở ra. Không suy nghĩ gì, chỉ biết mình đang "thở", sẽ giảm đi sự căng thẳng.
• Hãy yêu thích việc mình làm, bạn sẽ cảm thấy thú vị hơn và làm việc hiệu quả hơn
• Xét lại các yếu tố gây căng thẳng. Loại bỏ những yếu tố nào gây trói buộc và gây bực mình vô ích
• Đừng tìm cách làm vừa lòng tất cả mọi người vì ta không bao giờ có thể nào làm được điều đó.
• Hãy sống đúng với con người mình, biết làm vui lòng mình và lo nghĩ đến mình
• Tránh dằn vặt suy tư và tránh phí phạm năng lực một cách vô ích.
• Thỉnh thoảng hãy ra nơi thanh vắng và nhìn lại nội tâm mình.
• Hãy bộc lộ xúc cảm, nói ra những điều mình nghĩ, những điều mình cảm nhận.
• Hãy đối diện với các vấn đề của mình.
• Đừng hoãn lại hôm sau những gì mình làm được hôm nay.
• Đừng để những thay đổi quan trọng trong cuộc sống xảy ra liên tục trong thời gian quá gần nhau.
• Những căng thẳng chồng chất sẽ làm bạn không đủ thời gian để giải quyết.
• Dành thì giờ để làm việc mình ưa thích, hoặc chỉ ngồi mà mơ mộng vẩn vơ.
• Hãy tập thể dục và làm tiêu hao bớt năng lượng.
• Mệt thì nên nghỉ ngơi mới thoải mái.
• Thỉnh thoảng đi bộ thật xa.
• Đừng hy sinh thì giờ nhàn rỗi của mình.
• Hãy sống điều độ, dùng thức ăn đầy đủ, đúng bữa và ngủ đủ giấc.
• Hãy bắt đầu với bữa ăn sáng đầy đủ chất bổ.
• Hãy mỉm cười cho bất cứ chuyện gì....
• Mở rộng việc "giao tế" những người xung quanh.
• Hãy hít sâu vào khi mình bực bội. Khi chú ý đến hơi thở thì nỗi bực tức đã vơi đi một nửa rồi.
• Hãy học cách yêu đương bằng những cử chỉ âu yếm. Tình yêu là liều thuốc an thần tốt nhất.
• Tránh xa tiếng ồn, đừng xem truyền hình trong khi ăn.
• Hãy tìm cho mình những giây phút thinh lặng và yên tĩnh.
• Khi ở sở làm, ráng đi bộ hay leo cầu thang trong giờ ăn trưa là cách rất hay.
• Chú ý lượng thức ăn và tránh tăng cân do ăn vặt
• Uống đủ nước mỗi ngày
• Dùng nhiều trái cây như cam, quýt, nho, lê, dưa hấu và táo.
• Tránh mỏi mắt khi dùng máy móc hay computer có thể gây nhức đầu, khó tập trung, và tăng sự nhạy cảm với ánh sáng.
• Tận dụng nghỉ phép sau một thời gian dài làm việcsẽ giúp bạn giảm căng thẳng và tách bạn khỏi môi trường công việc.
• Tránh "thời gian" làm việc kéo dài theo kế hoạch và cố gắng thực hiện cho đến khi hoàn thành mới thôi.
• Hãy hiểu biết bản thân bạn và hãy làm việc hết sức mình trong giới hạn đó. Hãy biết khi nào cần giải lao, biết khi nào cần phải xin nghỉ phép.
CA SĨ HAY NHẠC SĨ
Một khán giả quay sang người ngồi bên cạnh chê bai ca sĩ đang hát trên sân khấu:
- Hát gì mà nghe đến khiếp! Anh có biết cô ta là ai không?
Người đàn ông trả lời:
- Biết chứ! Vợ tôi đấy.
- Ái chà, xin lỗi anh.
-Không sao!
Người khán giả cố tình bào chữa quan điễm của anh:
- Thực ra thì không phải do giọng ca của cô ấy mà do bài hát.
- Thế à!
- Thật là tội nghiệp cho bà xã anh khi buộc lòng phải hát lên những lời lẽ hổ lốn và vô bổ như thế. Không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?
Người đàn ông trả lời tỉnh bơ:
- Tôi.
- Hát gì mà nghe đến khiếp! Anh có biết cô ta là ai không?
Người đàn ông trả lời:
- Biết chứ! Vợ tôi đấy.
- Ái chà, xin lỗi anh.
-Không sao!
Người khán giả cố tình bào chữa quan điễm của anh:
- Thực ra thì không phải do giọng ca của cô ấy mà do bài hát.
- Thế à!
- Thật là tội nghiệp cho bà xã anh khi buộc lòng phải hát lên những lời lẽ hổ lốn và vô bổ như thế. Không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?
Người đàn ông trả lời tỉnh bơ:
- Tôi.
Wednesday, August 20, 2014
Phát Hiện Kẻ Nói Dối
Trong cuộc sống, ai ai cũng có lần nói dối, nhưng tùy
theo từng mức độ và góc cạnh khác nhau. Chúng ta không thể nào tránh
khỏi những lúc bị đánh lừa bởi những lời nói dối.Bài viết tóm lược những cách hữu hiệu để phát hiện
những dấu hiệu của người đang nói dối .
• Khuôn mặt họ hơi nhăn về phía trán,
• nếp nhăn đầu lông mày,
• đầu có thể cúi xuống hoặc nghiêng sang một bên,
• luôn cố suy nghĩ một câu chuyện để đối phó,
• tay chạm hay xoa vào khuôn mặt,
• gãi tai, gãi đầu,
• hởi thở của họ thở nhanh hay hổ hển hơn,
• sắc mặt thay đổi vì bị căng thẳng,
• ngôn ngữ cơ thể không tự nhiên,
• việc vừa nói vừa đứng với hai tay để ra sau lưng,
• chân đứng bắt chéo không tự nhiên,
• di chuyển chân liên tục,
• đặt tay ở những vị trí không thoải mái như sau đầu, dựa vào tường,
• nói quá nhiều không đâu vào đâu,
• truyền đạt quá nhiều thông tin,
• mô tả vấn đề một cách chi tiết,
• kể lan man, nói quá dài dòng, không mạch lạc,
• lặp lại lặp lại những cụm từ hoặc sự kiện nào đó,
• luôn nhấn mạnh như cố thuyết phục người nghe,
• lấy tay che miệng,
• lấy tay sờ vào mũi,
• mím chặt môi khi nói,
• mắt "đảo" láo liên,
• sợ hải giao tiếp bằng mắt,
• không nhìn thẳng vào mắt người đối diện khi nói chuyện,
• nhìn chăm chăm vào mắt người đối diện nhằm mục đích kiểm tra độ tin cậy,
• ánh mắt có vẻ lạnh lùng như để đe dọa người đối diện,
• nhắm mắt lâu hơn khi chớp mắt,
• nháy mắt liên tục,
• người nói dối thuận tay phải sẽ hay nhìn sang bên trái,
• người nói dối thuận tay trái sẽ hay sang bên phải,
• có thái độ phòng thủ hay thù địch gây chiến cao,
• thái độ đả kích, buộc tội người khác nói dối,
• có một số hành vi sai trái khác,
• tránh trả lời trực tiếp các câu hỏi,
• lái cuộc trò chuyện theo hướng khác,
• moi móc những khuyết điểm của người khác,
• họ xu hướng dễ nổi nóng.
• Khuôn mặt họ hơi nhăn về phía trán,
• nếp nhăn đầu lông mày,
• đầu có thể cúi xuống hoặc nghiêng sang một bên,
• luôn cố suy nghĩ một câu chuyện để đối phó,
• tay chạm hay xoa vào khuôn mặt,
• gãi tai, gãi đầu,
• hởi thở của họ thở nhanh hay hổ hển hơn,
• sắc mặt thay đổi vì bị căng thẳng,
• ngôn ngữ cơ thể không tự nhiên,
• việc vừa nói vừa đứng với hai tay để ra sau lưng,
• chân đứng bắt chéo không tự nhiên,
• di chuyển chân liên tục,
• đặt tay ở những vị trí không thoải mái như sau đầu, dựa vào tường,
• nói quá nhiều không đâu vào đâu,
• truyền đạt quá nhiều thông tin,
• mô tả vấn đề một cách chi tiết,
• kể lan man, nói quá dài dòng, không mạch lạc,
• lặp lại lặp lại những cụm từ hoặc sự kiện nào đó,
• luôn nhấn mạnh như cố thuyết phục người nghe,
• lấy tay che miệng,
• lấy tay sờ vào mũi,
• mím chặt môi khi nói,
• mắt "đảo" láo liên,
• sợ hải giao tiếp bằng mắt,
• không nhìn thẳng vào mắt người đối diện khi nói chuyện,
• nhìn chăm chăm vào mắt người đối diện nhằm mục đích kiểm tra độ tin cậy,
• ánh mắt có vẻ lạnh lùng như để đe dọa người đối diện,
• nhắm mắt lâu hơn khi chớp mắt,
• nháy mắt liên tục,
• người nói dối thuận tay phải sẽ hay nhìn sang bên trái,
• người nói dối thuận tay trái sẽ hay sang bên phải,
• có thái độ phòng thủ hay thù địch gây chiến cao,
• thái độ đả kích, buộc tội người khác nói dối,
• có một số hành vi sai trái khác,
• tránh trả lời trực tiếp các câu hỏi,
• lái cuộc trò chuyện theo hướng khác,
• moi móc những khuyết điểm của người khác,
• họ xu hướng dễ nổi nóng.
Mua Vé Xổ Số…
Cô bán vé:
- Anh ơi, mua một vé xổ số nhé! Bảo đảm là sẽ trúng lớn!
Người thanh niên:
- Em ơi! Tôi mua rồi!
Cô bán vé:
- Mua thêm vé nữa đi anh, mua nhiều trúng nhiều.
Người thanh niên:
- Nếu không trúng thì sao?
Cô bán vé:
- Đến gặp em!
Người thanh niên:
- Tìm em có ích lợi gì?
Cô bán vé:
- Mua thêm vài vé nữa!
Người thanh niên:
- Sao lanh quá! Biết tìm em ở đâu?
Cô bán vé:
- Anh khỏi đi kiếm em. Anh cứ đưa em về nhà cạo số hay dò số cho anh...
- Anh ơi, mua một vé xổ số nhé! Bảo đảm là sẽ trúng lớn!
Người thanh niên:
- Em ơi! Tôi mua rồi!
Cô bán vé:
- Mua thêm vé nữa đi anh, mua nhiều trúng nhiều.
Người thanh niên:
- Nếu không trúng thì sao?
Cô bán vé:
- Đến gặp em!
Người thanh niên:
- Tìm em có ích lợi gì?
Cô bán vé:
- Mua thêm vài vé nữa!
Người thanh niên:
- Sao lanh quá! Biết tìm em ở đâu?
Cô bán vé:
- Anh khỏi đi kiếm em. Anh cứ đưa em về nhà cạo số hay dò số cho anh...
Gia Tài Ve Chai
Ông kia bệnh, đến phút hấp hối, ngập ngừng mãi như muốn trăn trối điều gì. Bà vợ nước mắt đầm đìa đến bên chồng ngập ngừng an ủi hỏi:
- Ông ơi, vợ chồng mình sắp đến lúc biệt ly. Ông đừng giấu tôi điều gì nữa nhé.
Ông cũng trăn trở, chẳng thốt lên lời, bà vợ hỏ thẳng:
- Từ lúc mình làm đám cưới đến giờ, có khi nào ông phản bội tôi không?
Ông chồng mệt mỏi gật đầu. Ông với tay chỉ xuống gầm giường. Bà vợ nhìn theo thấy có 1 hộp giấy bia Heineken. Mở hộp ra, bà thấy có 4 cái vỏ lon. Bà nghĩ: "40 năm mà ông ấy chỉ phụ mình có 4 lần, thôi bỏ qua.
Chợt bà nhìn thấy 1 cuộn tiền lớn bên cạnh mấy vỏ lon, bà hỏi chồng:
- Ông ơi, còn tiền nào nữa đây?
Ông chồng thều thào:
- Mỗi khi thùng giấy đầy, tôi lại kêu ve chai vào bán. Tiền bán lon cuộn vào đấy. Bà cất đi nhé!
- Ông ơi, vợ chồng mình sắp đến lúc biệt ly. Ông đừng giấu tôi điều gì nữa nhé.
Ông cũng trăn trở, chẳng thốt lên lời, bà vợ hỏ thẳng:
- Từ lúc mình làm đám cưới đến giờ, có khi nào ông phản bội tôi không?
Ông chồng mệt mỏi gật đầu. Ông với tay chỉ xuống gầm giường. Bà vợ nhìn theo thấy có 1 hộp giấy bia Heineken. Mở hộp ra, bà thấy có 4 cái vỏ lon. Bà nghĩ: "40 năm mà ông ấy chỉ phụ mình có 4 lần, thôi bỏ qua.
Chợt bà nhìn thấy 1 cuộn tiền lớn bên cạnh mấy vỏ lon, bà hỏi chồng:
- Ông ơi, còn tiền nào nữa đây?
Ông chồng thều thào:
- Mỗi khi thùng giấy đầy, tôi lại kêu ve chai vào bán. Tiền bán lon cuộn vào đấy. Bà cất đi nhé!
Monday, August 18, 2014
Gái Có chồng v/s Gái Chưa Chồng
1. Gái chưa chồng đánh giá đàn ông qua quần áo ngoài. Gái có chồng đánh giá đàn ông qua quần áo lót.
2. Gái chưa chồng hay uống cà phê. Gái có chồng hay đi siêu thị.
3. Gái chưa chồng hay hỏi đàn ông về ước mơ. Gái có chồng hay hỏi đàn ông về công việc.
4. Gái chưa chồng đọc sách về đàn ông. Gái có chồng đọc sách về đàn bà.
5. Gái chưa chồng nghe nhạc Tuấn Hưng. Gái có chồng nghe nhạc Quang Dũng.
6. Gái chưa chồng thích các diễn viên. Gái có chồng thích các vận động viên.
7. Gái chưa chồng thích mùa thu. Gái có chồng thích mùa giảm giá.
8. Gái chưa chồng vừa đi vừa khóc. Gái có chồng đến nơi rồi mới khóc.
9. Gái chưa chồng nhặt lá khô ép vào sổ tay. Gái có chồng nhặt lá khô bỏ vô thùng rác.
10. Gái chưa chồng vừa ủi quần áo vừa hát. Gái có chồng vừa ủi vừa gắt gỏng.
11. Khi tiễn bạn trai đi xa, gái chưa chồng bảo: “Anh nhớ về với em”. Gái có chồng dặn: “Anh nhớ coi đồ cẩn thận”.
12. Gặp cướp, gái chưa chồng van xin “Ông tha cho tôi”. Gái có chồng nhún vai “Ông muốn lấy gì thì lấy”.
13. Khi nhà cháy, gái chưa chồng cứu cuốn album. Gái có chồng cứu két tiền.
14. Gái chưa chồng khám điện thoại bạn trai. Gái có chồng khám ví.
15. Ăn một quả me chua, gái chưa chồng lè lưỡi. Gái có chồng trợn mắt lên.
16. Đọc báo thấy tin một cặp nổi tiếng ly dị, gái chưa chồng than “Tiếc quá”, còn gái có chồng chép miệng “Biết ngay mà”.
17. Nghe một bản nhạc buồn, gái chưa chồng khóc, gái có chồng bĩu môi.
18. Lên xe taxi, gái chưa chồng nhìn anh tài xế, gái có chồng nhìn đồng hồ tính tiền.
19. Xem phim hình sự, gái chưa chồng quan tâm ai bị giết, gái có chồng quan tâm ai là hung thủ.
20. Câu được con cá vàng, gái chưa chồng thả ra và ra lệnh: “Mang tới một chàng hoàng tử”. Còn gái có chồng thả ra và ra lệnh cho cá: “Mang tới một ông vua”.
12. Xem hình một cô người mẫu chụp khỏa thân, gái chưa chồng kêu: “Ghê quá!”, còn gái có chồng kêu: “Phí quá!”.
22. Xem phim gặp cảnh nóng, gái chưa chồng nhắm mắt, gái có chồng xì mũi.
23. Khi chia tay, gái chưa chồng bảo bạn trai: “Em hết yêu rồi”, còn gái có chồng hét: “Tôi hết chịu đựng nổi rồi”.
24. Thấy một con heo con, gái chưa chồng kêu: “Nhìn dễ thương quá!”, gái có chồng kêu: “Nhìn ngon quá!”.
25. Thấy bạn trai bị té xe, gái chưa chồng hỏi: “Anh có đau không?”. Gái có chồng hỏi: “Anh có đi tiếp được không?”.
26. Gái chưa chồng thích cái đẹp, gái có chồng thích cái to.
27. Đi xa, gái chưa chồng canh chừng bạn trai. Gái có chồng canh chừng hành lý.
28. Vào tiệm ăn, gái chưa chồng xem kỹ thực đơn. Gái có chồng xem kỹ hóa đơn.
29. Gái chưa chồng sợ đen. Gái có chồng sợ béo.
30. Gái chưa chồng thấy đàn ông bí hiểm. Gái có chồng thấy đàn ông khả nghi.
Sunday, August 17, 2014
LỢI VÀ HẠI
Một anh chàng kể chuyện với đồng nghiệp:
- Tao đã ly dị xong...!
Để an ủi bạn mình:
- Thế mày cũng đừng buồn nữa...nên trở lại sinh hoạt bình thuờng.
Người kia trả lời lại vui vẻ:
- Không đâu anh! Tao lại nhận thấy rằng quyết định như thế hay đó.
- Nghe lạ quá! thế nó hay ở chỗ nào? Tòa buộc mày phải trả tiền mỗi tháng tới gần ngàn đô mà...mày cho là hay.
- Dẫu phải trả tiền cấp dưỡng cho cô vợ này, nhưng từ khi mỗi người một ngã thì mỗi tháng tiền điện thoại giảm được $200 đô, tiền credit card mua sắm cũng không còn nợ...
- Đúng là thằng tồi...!
- Tồi gì hả? Tao bây giờ lại được mấy con mẻ xồn xồn cưng và bao che đầy đủ...!
- Thua...! Mày đúng là lợi hại!
- Tao đã ly dị xong...!
Để an ủi bạn mình:
- Thế mày cũng đừng buồn nữa...nên trở lại sinh hoạt bình thuờng.
Người kia trả lời lại vui vẻ:
- Không đâu anh! Tao lại nhận thấy rằng quyết định như thế hay đó.
- Nghe lạ quá! thế nó hay ở chỗ nào? Tòa buộc mày phải trả tiền mỗi tháng tới gần ngàn đô mà...mày cho là hay.
- Dẫu phải trả tiền cấp dưỡng cho cô vợ này, nhưng từ khi mỗi người một ngã thì mỗi tháng tiền điện thoại giảm được $200 đô, tiền credit card mua sắm cũng không còn nợ...
- Đúng là thằng tồi...!
- Tồi gì hả? Tao bây giờ lại được mấy con mẻ xồn xồn cưng và bao che đầy đủ...!
- Thua...! Mày đúng là lợi hại!
Muốn Cái Mình Có
Hạnh phúc cũng như một chiếc đồng hồ, loại nào đơn giản nhất là thứ ít hư hỏng nhất (Chamfort)
• Con người thường hay chỉ mong muốn cái mình không có, chứ ít ai thấy cần cái đã đạt được rồi.
• Tất cả những cái hữu hình ta đã từng ao ước - xe hơi, nhà lầu, vợ đẹp, con xinh, thậm chí tiền bạc, địa vị, bằng cáp…vẫn không thỏa mãn tham vọng.
• "Đứng núi này trông núi nọ", ta lại ước ao một cái gì đó khác hơn và khó đạt hơn, phải không?
• Bài học "Biết đủ" nghe hay nhắc nhở nhiều lần, nhưng tầm mức "đủ" cũng còn mơ hồ
• Không còn ước muốn những cái hữu h́ình hữu tình, mà "đuổi hình bắt bóng" những mơ ước vô hình, cao siêu, hư cấu.
• Vì "đời không như ước mơ", nên ta hay tin vào những kiểu như khả năng tiên đoán, bói toán, chữa bệnh, thậm chí ‘gọi gió gọi mưa’…
• Tâm lý chung là đôi khi ta không hài lòng với những gì mình đang có hay ta biết trân trọng cái mình đang có
• Rất hiếm có những người biết sống trọn vẹn với những gì mình có dù cuộc đời vui buồn, hạnh phúc hay khổ đau.
• Bạn có bao giờ nhận thấy là có vui sẽ cảm thông với khổ, có khổ mới biết giá trị những ngày vui.
• Đối với những gì đang đến và sắp đi, thì dù đưa đẩy chúng ta đến một tâm trạng hay hoàn cảnh nào, đều dạy ta những bài học giá trị của cuộc sống.
• Chứng bệnh thời đại là “vợ chồng già” ly thân hay ly dị, mỗi người sống một nơi. Ông "cao tuổi" vẻ oai phong cặp kè hay lấy cô bồ mới… trẻ hơn nhiều tuổi. Bà "hồi xuân" hưng phấn anh chồng trẻ ra sức yêu thương chăm sóc.
• Ai cũng biết "thuyền to sóng lớn", thế mà cứ bôn ba đâm vào như con thiêu thân, rồi tự giết chết đời mình.
• Bạn biết hài lòng với những gì đang có, thế nghĩa là bạn đã biết dừng lại, biết sống cho mình, cho giây phút hiện tại, cho hạnh phúc 'ở đây và bây giờ'.
• Cuộc sống là vô thường vì không phải trôi qua từng giây, mà qua từng biến cố, đổi thay, xung đột, lối rẽ, thử thách, cám dỗ, v.v...
• Thời gian càng ngày càng vùn vụt tới, chớp nhoáng qua đi: chớp mắt đã sang mùa; chớp mắt đã có tuổi; chớp mắt đã qua hơn nửa cuộc đời; rồi chớp mắt ta sẽ ra đi một ngày chẳng còn xa nữa.
• Càng ngẫm nghỉ càng thấy đúng: "Không phải lúc nào cũng có cái mình muốn, nên phải biết muốn cái mình có" .
• Việc học "muốn cái mình có" không khó, biết ""muốn cái mình có" không dễ, và việc 'hành' được như thế lại khó gấp nhiều lần.
• Người giàu thì chẳng bao giờ muốn "rụng tóc", còn người nghèo cứ phải an phận thủ thuờng cho số mệnh chăng?
• Có người sẽ bảo: “Hey! Không tha thiết ham muốn gì nữa!". Thế là đủ à? Thế là nghỉ hưu à? Ai trả "bills"?
• Có người nuôi lý tưởng đời người là phải "phấn đấu, phấn đấu, phấn đấu chứ, phấn đấu mãi..."
• Trịnh Công Sơn có nói ‘mỗi ngày tôi chọn một niềm vui’ dù chỉ ‘để gió cuốn đi’ mà thôi!
• Đức Huy cũng viết lời nhạc đơn giản "Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui" thong dong nhẹ nhàng.
• Đức Chúa trời công bằng lắm, chẳng cho ai tất cả, mà cũng chẳng lấy đi của ai tất cả bao giờ.
• Đức Phật cũng thâm sâu với một "Không" trong kiếp luân hồi "trở về cát bụi".
Vãi Chưởng “Tình Yêu Lợn”
Truyền thuyết về một câu truyện có thật nhưng không có thực về tình yêu lợn. các loài súc vật, nhất là heo hay lợn. Thường nhân gian nghĩ vè "hình ảnh xấu xa" của bọn heo hay lợn.
Tại một nông trại nuôi súc vẫt ở ngoài thành phố, có một con lợn đực lúc nào cũng thức đêm để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.
Ngày lại ngày, lợn cái càng béo trắng nõn nà, lợn đực càng gầy đi trông thấy thảm tiêu điều... Đến một tối nọ, lợn đực tình cờ nghe được ông chủ nói chuyện với tay đồ tể “Ông ta muốn thịt lợn cái đang béo tốt!”.
Lợn đực nghe vậy mà lòng đau khổ khôn cùng. Thế là từ lúc đó, tính tình lợn đực thay đổi hẳn. Mỗi lần ông chủ mang đồ ăn đến là lợn đực ta giành ăn bằng sạch, ăn xong nó lại nằm ườn ra ngủ như chết.
Nó còn nói với lợn cái, từ giờ ban đêm phải canh gác thay cho nó. Nếu phát hiện ra không chịu canh thì nó sẽ không bao giờ quan tâm đến những yêu cầu của lợn cái nữa.
Thời gian qua đi, lợn cái cảm thấy lợn đực càng ngày càng không để ý gì đến mình nữa. Lợn cái buồn bã, thất vọng vô cùng. Còn lợn đực hàng ngày vẫn vô tư, vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Ngoảnh đi ngoảnh lại vài tháng qua đi, ông chủ dẫn tay đồ tể đến chuồng lợn.
Ông ta thấy lợn cái trước đây đẫy đà, nõn nường là thế giờ chẳng còn lại được bao nhiêu thịt. Còn lợn đực lại trở nên béo trắng phát tướng hẳn ra. Lúc này, lợn đực ta liền chạy thục mạng xung quanh chuồng, nó muốn thu hút sự chú ý của ông chủ, chứng tỏ nó là con lợn béo tốt, khỏe mạnh.
Cuối cùng thì tay đồ tể cũng bắt lợn đực đi. Khoảnh khắc bị lôi ra khỏi chuồng, lợn đực vẫn cười và nói với lại với lợn cái:
- Sau này em nhớ đừng ăn nhiều nhé!
Lợn cái đau xót cùng cực, định xông ra theo chồng, nhưng cửa chuồng đã đóng sầm trước mặt nó. Qua hàng rào tre lợn cái vẫn nhìn thấy ánh mắt chớp chớp của lợn đực.
Tối hôm đó, lợn cái nhìn nhà chủ vui vẻ, quây quần bên nhau ăn thịt lợn, nó buồn bã thả mình nằm xuống nơi trước đây lợn đực vẫn nằm. Đột nhiên nó phát hiện thấy trên tường có dòng chữ:
“Nếu tình yêu không thể diễn đạt được bằng lời, anh nguyện dùng sinh mạng để chứng minh”.
Lợn cái đọc xong dòng chữ mà lòng đau quặn thắt, âu sầu, vì nhớ và thương chồng lợn. Lợn vợ bỏ ăn rồi qua đời...
Happy Ending…!
Rể quý
Cô gái dắt người yêu đầu tiên về nhà. Chàng trai gặp bố cô gái, mở đầu câu chuyện :
- Bác có thuốc lá không, cho cháu điếu.
Bố cô gái hơi ngạc nhiên.
- Anh hút thuốc hả ?
- Dạ, cũng ít ! Chỉ khi nào uống rượu, nhậu nhẹt thôi.
- Uống rượu, nhậu nhẹt ?
- Dạ thì nhiều khi đánh bài bạc, thua cháy túi nên uống rượu giải sầu vậy mà.
- Lại còn bài bạc ?
- Dạ ! Thì ở tù biết làm gì hơn ?
Ông bố bật ngửa.
- Tại sao vô tù ?
- Tại lần trước, người yêu cũ cháu dắt cháu về nhà chơi .....mà ba cô ấy không đồng ý.
Friday, August 15, 2014
Thiên đàng – Địa ngục
Thiên-Đàng là ...
Được giúp đỡ gốc Mỹ.
Được cảnh sát Anh giúp đở;
Được đầu bếp Pháp nấu ăn;
Được thợ máy gốc Đức;
Được người tình gốc Ý;
Được người vợ gốc Nhật;
Được chủ ngân hàng gốc Thuỵ Sĩ.
Địa-Ngục là ...
Bị cảnh sát Đức giúp đở;
Bị đầu bếp Anh nấu ăn;
Bị thợ máy gốc Pháp;
Bị người tình gốc Thuỵ Sĩ;
Bị chủ ngân hàng gốc Nhật;
Bị giúp đỡ gốc Ý;
Bị người vợ gốc Mỹ.
Thursday, August 14, 2014
Vòng luẩn quẩn
Cậu học sinh vui quá chạy đến nói với ông nội:
- Mai cháu được nghỉ học ông cho cháu đi công viên chơi nhé.
Người ông liền gọi điện cho cô thư ký của mình:
- Mai anh có việc bận, để hôm khác em nhé.
Cô thư ký liền gọi điện về nhà cho chồng của mình:
-Anh yêu mai công ty em hủy chuyến đi công tác rồi, ngày mai mình đi chơi nhé.
Người chồng của cô thư ký liền gọi điện cho cô giáo:
- Em yêu ơi mai vợ anh lại ở nhà mất rồi, em đừng đến nhé.
Thế là cô giáo lại gọi điện cho cậu học sinh mai lại đi học...
Thế là cậu học sinh lại nói với ông nội mai cháu phải đi học
Thế là ông liền gọi điện lại cho cô thư ký đính chính lại chuyện "available"
Thế là cô thư ký điện thoại gấp cho chồng của mình phải đi công tác xa như dư tính
Thế là ông chồng liền gọi điện cho cô giáo rằng "Vợ anh lại đi xa vắng nhà... Hãy đến với anh nhé! "
Và như thế...vòng luẩn quẩn...luân hôi xoay tua... Khổ cho cái cậu học sinh thơ ngây...!
Chết Vì Ngoại Tình
Hai oan hồn còn trai trẻ gặp nhau trong nghĩa trang, cả hai uất ức vì cái chết "lãng xẹt" của mình. Oan hồn thứ nhất bằt đầu câu chuyện:
- Sao mày chết?
Oan hồn thứ hai:
- Tao bị chết cóng. Mới đầu thì tay chân tao đông cứng đau nhức vô cùng nhưng sau đó thì tao thiếp đi, chết êm ả. Còn mày?
Oan hồn thứ nhất vẻ bực bội:
- Tại vợ tao ngoại tình.
Oan hồn thứ hai:
- Vợ mày ngoại tình mắc mớ gì mày chết?
Oan hồn thứ nhất kể lể:
- Tao biết nó ngoại tình nên một hôm tao về nhà đột xuất. Tao thấy nó nằm trong giường không mặc quần áo. Tức quá, tao chạy xuống hầm vẫn không tìm thấy tình nhân nó. Tao chạy lên gác xép cũng không thấy ai. Tao đang chạy ra nhà kho thì bị lên cơn đau tim nên chết.
Oan hồn thứ hai trách:
- Nếu mày kiếm trong tủ lạnh thì tao với mày đâu có chết.
Oan hồn thứ nhất mắng lại:
- Mày bị cóng tay chân, sao không chịu mở tủ lạnh chạy ra, thì tao với mày đâu có chết!
Oan hồn thứ hai than:
- Tao đâu có quần áo đâu mà dám chạy ra, cho vợ mày giết tao vì tao bỏ cô ta chịu trận một mình!
Vết Dấu Yêu
Mấy ngày Thanh đến thăm, khí hậu trở nên
trong sáng ấm áp, thỉnh thoảng cơn gió đầu Xuân thổi mát mẻ. Thanh chẳng muốn
đi chơi đâu, chỉ quanh quần hàn huyên bên gia đình Văn hay chơi banh bóng rổ với
hai đứa cháu trai. Lũ nhỏ bị chú thu hút không rời đến nửa bước. Thúy bận rộn
làm những món nhậu để trả công ơn mai mối trước đây, để chiều chuộng chồng chu
đáo chiêu đãi bạn qúy. Riêng Văn nhận thấy Thanh vạm vỡ lực lưỡng còn chơi thể
thao nhanh nhẹn. Râu quai nón cạo gọn gàng làm nổi bật vẻ mặt đàn ông. Nhất là
mái tóc gợn bềnh bồng đã bạc trắng muối tiêu, nói chuyện vẫn còn duyên dáng.
Cách xa bao nhiêu năm, bạn cũ gặp nhau kể
lể chuyện thằng này con kia, sống còn ở quê nhà hay bỏ mạng vượt biên. Trí nhớ ở
lứa tuổi ngũ tuần cũng dần tỏ nhắc nhở nhau vẫn nhớ y chang, mập mờ hình như vậy
hay có lẽ gặp mình sẽ nhớ. Gom góp bao nhiêu chuyện về cái buổi ngày đó hai đứa
mày quen nhau, bọn tụi nó sang ngang, vợ chồng chúng đã chia tay, chỉ mình tao
còn cô đơn. Chuyện những lá thư tình chuyền tay nhau đọc, cả đám hùa theo chọc
ghẹo cắp đôi, con nhỏ cứ lẽo đẽo theo tao suốt ngày. Lúc đó già một chút cũng
không tha, non một chút cũng chừa, giờ hắn phải nhởn nhơ đền tội chẳng tìm được
người bạn đời. Riêng Văn son sắt thủy chung bài “người tình trăm năm”.
Ở đâu cũng vậy, nói tới tài tán gái bồ bịch
là thằng Thanh số một, nhưng nhắc tới lấy vợ là nó sợ lắm. Ba mẹ đã từng sắp đặt
hai họ gặp nhau, bạn bè mai mối cho con nhỏ bà kia, hay để hắn tự do kén chọn.
Hắn vẫn chín mùi cô đơn “… nên yêu ai cũng cô đơn…”. Thực ra hắn sợ trách nhiệm
làm cha phải gương mẫu đạo mạo không được hào hoa bay bướm. Sợ ầu ơ ví dầu ru
con hay dỗ lũ trẻ nín khóc, sợ nhất khi có vợ sẽ bị mấy sư mẫu kềm kẹp cằn nhằn
nhắc nhở tối ngày. Cho nên hắn thà ở vậy còn hơn bị đì, mặc dầu biết mình đã bị
ế độ. Giờ hắn chỉ muốn ngao du đây đó, còn phô trương chút phong nhã đào hoa để
cầu xin mỗi ngày được hưởng nhiều niềm vui. Chính hắn tự cho mình là “già dịch
vẫn còn mê gái”, nhưng đính chính sở trường “Không thích gặm cỏ non, chỉ thích
thưởng thức hương hoa cỏ dại”.
Thanh dí dỏm kể bao nhiêu cuộc tình lãng
mạn. Hắn kể chẳng chút ngượng ngập, cuộc tình nào cũng có ý nghĩa giá trị. Những
chuyện tình phân ly qua tay hắn thêu dệt, người nghe tưởng hạnh phúc như mơ. Chỉ
mỗi có người đẹp tên Linh, hắn cứ tiếc rẻ “một lần nào cho tôi gặp lại nàng ”.
Dẫu chưa có dịp tái ngộ, Thúy chỉ mới nhắc “Chắc anh sẽ nhận không ra con nhỏ ấy!”.
Thanh đã hạo hực muốn biết thêm tin tức – Linh sang ngang lúc còn trẻ, chồng chết
trận sớm trở thành góa phụ, vẫn cô đơn và xinh đẹp như ngày nào.
Bạn bè đấu láo mê mải mấy ngày vẫn chưa
chấm dứt những mảnh tình nửa chừng xuân. Cũng là chuyện gã gẫm tán tỉnh, đón
đưa chiều chuồng, hẹn hò tương tư, giận hờn chia tay. Tất cả tan vỡ đều có lý
do chính đáng vì chiến tranh, còn học hành, mất công việc làm, bị vuột khỏi tầm
tay, lỡ chuyến đò sang sông, hay là cha mẹ ép buộc. Nghe để cười vui bể bụng,
nhẹ nhàng lời ra chén vào rượu nhấp mềm môi. Ăn no uống chán chê rồi lăn đùng
ra ngủ, cô vợ lại theo hầu dọn dẹp. Lúc tỉnh dậy chẳng nhớ được mấy, cũng chừng
ấy câu chuyện thêm chút mắm muối tiếp tục cười đùa. Qua những đàm thoại ngắn ngủi
cũng đủ đánh thức bạn bè thời vàng son trai trẻ, gợi nhớ những kỷ niệm tưởng chừng
mai một trong cuộc sống tất bật. Vợ chồng Văn nhận thấy bạn mình thật cô đơn. Hắn
thèm thuồng một mái ấm sinh họat gia đình. Chỉ có mỗi tội - Lắm mối tối nằm
không, giờ để cô đơn phơi khô khốc.
Một ngày nắng đẹp, Thanh và Văn dạo bước
trên vỉa hè đường, tiến thẳng về toà nhà Đô Chánh vĩ đại của thủ đô Texas. Vừa bước vào cửa, Văn
cáo lỗi vào phòng vệ sinh để bạn đứng bên ngoài một mình. Cũng cái tật hào hoa
phong nhã, Thanh đã bị lôi cuốn thôi miên vào một người đàn bà Á Đông trong
nhóm người du khách viếng thăm. Nàng trạc ngoài ba mươi tuổi nhưng xinh đẹp vô
cùng. Thanh xao xuyến, chẳng còn kiên nhẫn chờ đợi bạn trở lại. Không đắn đo
suy nghĩ, bước tới gật đầu chào cô nàng duyên dáng. Khi Văn trở lại đưa mắt
quan sát tìm kiếm ra hắn, biết chứng tật mê gái của thằng bạn vẫn còn. Văn bước
ra ngoài, ngồi dựa bóng cây mát đọc báo kiên nhẫn chờ đợi.
Cả nhóm du khách bước sang phòng trưng
bày hình ảnh các thống đốc của Texas. Thanh tiến tới bên cạnh
liếc mắt nhìn nàng say sưa, nói vài câu bâng quơ để làm vui lòng người đẹp. Hắn
khen nàng đẹp tuyệt trần. Cái sóng mũi cao thẳng và thon, đôi môi đỏ hồng tươi
mát, đôi mắt đen lóng lánh, cổ thon cao trắng nõn nà, tóc mai cong tròn lẳng lơ
khêu gợi. Người đàn bà lặng thinh bỏ bước đi sang chỗ khác. Thanh chẳng bỏ lấy
cơ hội, lẽo đẽo theo sau nói bâng quơ vài câu tiếng Anh “so beautiful, so
elegant” bên cạnh nàng. Thanh liếc ngang nheo mắt chào khêu gợi lần nữa, bắt gặp
đôi nụ cười thân thiện. Nàng vẫn tỏ một chút kiêu hãnh, tiếp tục đi lên phòng
trên lầu. Nàng đứng ngay ở lan can nhìn xuống dưới sàn nhà. Thanh đưa tay vẫy
chào chẳng thấy nàng phản ứng gì. Hắn bỏ chạy lên cầu thang, người đàn bà khoác
cái áo choàng lại bỏ đi xuống lầu. Thanh chẳng buồn đưa mắt nhìn theo. Cúi gầm
mặt suy nghĩ cho rằng cô nàng có chút ít sắc đẹp nhưng đâu đáng để làm cao. Rồi
hắn nhìn ngược lên vòm nóc nhà tròn bằng kiếng màu thật đẹp, buông lời tức tối
lầm bầm trong miệng “sao mà kiêu hãnh thế!”.
Thanh bỏ chạy xuống đi kiếm người thiếu nữ
đó cho bằng được. Hắn thấy nàng đeo mắt kiếng đen, đưa mắt rảo nhìn vào trong rồi
bước ra cửa. Nàng thả bộ dọc qua công viên trước mặt Capital. Thanh hớt hải chạy
đến gần, gập người thở hổn hển như muốn ngút hơi. Nàng tủm tỉm cười, còn hắn cười
trơ trẽn đưa tay vẫy chào hỏi nàng.
- Are you the first time…coming to…?
Thanh như hụt hơi, bỏ lửng câu hỏi biết
mình lỡ lời, đưa hai tay ôm lấy đầu nói lầm bầm “Oh my bad!”. Nàng hất mái tóc
sang một bên cố nín cười vì câu hỏi thật vô duyên. Nàng đáp lại bằng tiếng Việt.
- Hân hạnh gặp lại Thanh “first time” ở Mỹ.
Chứ anh Văn đi đâu rồi?
Thanh trố mắt nhìn người thiếu phụ trêu
ghẹo gọi đúng tên mình, nhớ đến cả thằng Văn. Đầu óc hắn như chạm giây, trí nhớ
chớp nhoáng dò dẫm danh sách “giai nhân bỏ quên”. Bạn gái trong đời vô số kể
không thể nào nhớ hết. Lúc cố nặn óc mường tượng, mặt em nào cũng tương tự giống
nhau dễ nhầm lẫn. Thanh vẫn không thấy ai giống nàng. Nghe giọng Quảng không phải
dân Nẫu, chẳng biết có gần gũi với nhóm bạn cũ? Hắn tiếp tục thắc mắc đoán hỏi
nguồn gốc tên tuổi của nàng? Thanh đoán nàng cũng đã lớn tuổi, son phấn trang
điểm làm cho xinh đẹp, nhất là mắt và mũi đã được giải phẫu thẩm mỹ. Vầng trán
hắn nhăn dúm như nặn vắt bộ óc, cố nhớ về những kỷ niệm tình cũ người xưa đã
bao nhiêu năm không gặp. Hắn cố lục lọi kho tàng của 20 năm lưu lạc vẫn không
nhớ ra nàng là ai. Thanh tủm tỉm nhún vai thở dài như tỏ bày lời xin lỗi.
Nàng tiến tới ngồi trên băng ghế đá ra vẻ
dỗi hờn. Bắt tréo chân ngả người vào băng ghế, đưa mắt nhìn xa xăm hồi lâu.
Nàng mở hộp phấn soi ngắm lại khuôn mặt, thoa lại nét son trên đôi môi. Còn
Thanh đứng sượng sùng tiu nghỉu, tay chân lúng túng mỗi khi liếc mắt nhìn lại
nàng. Miệng há hốc, đôi mắt đảo láo liên kiếm Văn để cứu bồ, nhưng không thấy
thằng bạn ở đâu? Nàng ngồi thẳng người kéo vạt áo kín đáo, sau đó vỗ tay nhẹ
trên băng ghế thân thiện mời anh ngồi xuống nói chuyện tiếp.
- Phải công nhận lúc xưa Thanh nói chuyện
rất có duyên, đã từng làm cho nhiều cô trong trường say mê điếu đổ. Chắc Thanh
không còn nhớ đến mình!? Không biết Thanh có nhớ kỳ đi cắm trại liên trường ở
Đà Lạt không?
- Cám ơn bạn quá khen! Nhớ chứ, kỳ đó
mình thi văn nghệ liên trường ở …ôi không nhớ tên trường... Ngày đi mưa gió đường gập ghềnh, băng ghế gỗ của
xe GMC nhỏ hẹp làm cả bọn rêm cả người. Lúc ấy vui qúa không sợ bị Việt Cộng giựt
mìn. Bọn mình thật liều mạng!
- Buổi thi văn nghệ Văn hát bài Chủ Nhật
Buồn. Tối hôm sau Thanh và Văn gồng mình hát bài Tình Khúc Cho Em ở quán Lục
Huyền Cầm của Lê Uyên Phương. Sau đó, Thanh có nhớ nhóm tụi mình đi
chơi ở đâu?
- Đúng vậy! Hai đứa hát bị bể dĩa vì quên
lời, được anh Phương tặng cho tập nhạc. Nhưng ngày hôm sau mình đi đâu à?! Xin lỗi,
lâu qúa mình không nhớ hết trọn vẹn. Thôi như vầy, cho phép tôi mời bạn đi ăn tối
nay để mình nói chuyện thêm được không?
Nàng nhìn hắn ra vẻ giận dỗi trách móc, tự
ái không cho anh chàng biết tên mình và không nhận lời mời. Nàng kéo cái bóp
choàng vào cổ, mặt lạnh lùng từ giã bằng một cái véo vào ba sườn hắn thật đau.
Nàng bỏ đi về hướng công viên Guadalupe. Thanh đứng lên sượng trân người. Tay rờ vào chỗ bị véo đau,
một tay chống vào băng ghế đá. Anh nghiêng mình một bên nhìn thấy Văn đang đi tới
tủm tỉm cười ra vẻ thách thức, rồi cả hai chẳng nói lời nào với nhau. Thanh đưa
mắt nhìn chăm chăm dáng nàng đi thoải dài ẻo lả trên dốc đồi của công viên. Hai
tay nàng ôm mái tóc thề vào cái cổ dài. Hàng cây xanh cao bóng mát phủ dài chia
bóng nắng lấp lánh trên bãi cỏ xanh rì, Thanh mới sực nhớ lại hình ảnh năm xưa
tại Đồi Cù.
Chuyến đi phiêu du “Trại Liên Trường” đã
trở lại trong trí nhớ Thanh nhiều kỷ niệm ngoạn mục. Thanh và Văn đều cảm mến một
người con gái tên Linh. Suốt con đường đi nàng ói mửa liên tục trên chiếc xe
GMC, cả hai thằng lăng xăng chăm sóc cô nàng. Cho đến buổi thi đua hay sinh hoạt
văn nghệ, cả hai đứa hát bể dĩa vì qúa hồi hộp về sự hiện diện cổ động của nàng
ngay hàng ghế đầu. Mấy ngày trại cả hai bỗng ngoan ngoãn giam cầm lấy trái tim
của mình, chẳng dám chơi đùa phá phách như trước đây. Ngày cuối trên Đồi Cù,
lúc đám bạn ngồi gặm bánh mì thịt nguội, cô nàng làm điệu duyên dáng đi tới
trêu ghẹo Thanh bằng một cái véo ngay ba sườn. Chỉ có một cái véo đã làm lòng dạ
hắn mềm nhũn như tàu hũ, mặt mặt đờ đẫn vừa hãi vừa khoái. Và cũng chính cái
véo “yêu” đó đã khóa cứng cái miệng tán gái dẻo kẹo của hắn mỗi lần đứng trước
nàng giáng tiên đó.
Thanh há hốc miệng, ngẩng mặt nhìn lại
dáng đi tha thướt của nàng trên bãi cỏ xanh, bồi hồi nhớ lại hình ảnh Linh trên
Đồi Cù năm xưa. Cảm giác hạnh phúc bất ngờ như tìm được lại vật qúi báu, hắn bỏ
mặc Văn chạy băng qua công viên nắm giựt ngược tay nàng. Hắn cúi gập người thở
hổn hển gọi tên nàng như ngút hơi. Linh thụt tay lại dấu che chút e thẹn sung
sướng trên khuôn mặt. Thanh mở rộng vòng tay ôm lấy nàng vào lòng chào đón, cảm
thấy lòng dịu êm như ánh nắng chiều đầu Xuân còn hừng đỏ sau làn cây xanh bao
quanh.
Khi đến nhà hàng Oasis ăn tối, cả ba gặp
Thúy đang ngồi chờ lấy bàn. Hai cô mừng rỡ ôm nhau nói chuyện líu lo. Thanh mới
hiểu Văn, Thúy và Linh bàn tính sắp xếp thử xem anh chàng đào hoa Thanh năm
xưa, xuôi ngược tha phương bao nhiêu năm có còn nhớ hình dáng em nào trong trí
nhớ của hắn hay không? Thanh không trách, cảm ơn các bạn tạo cơ hội cho hắn ôn
nhớ lại những dấu yêu.
Thanh nhận thấy bạn bè ai cũng có chút ít
đổi thay – dường như già dặn, khéo léo tế nhị hơn. Buổi họp mặt thân mật, các bạn
chia xẻ những nỗi niềm thầm kín trong cuộc đời. Nhắc đến cái thuở ấy, Thanh nhẹ
nhàng tán tỉnh: “ Mình vẫn còn cô đơn tại vì cái sườn Adam đã bị Linh véo lấy
đi trên Đồi Cù năm nào! Chắc Linh vẫn còn nhớ!”. Linh âu yếm mỉm cười.
Qua những giây phút hạnh phúc mong manh,
Thanh hối tiếc – Cảm xúc của người cô đơn lâu năm đã chai lì và phai phôi nhiều
về mảnh tình thơ ngây xa xưa.
(Vết Dấu Yêu - Trần Cường, April
16, 2006)
Revised on 041707
Con Nít v/s Người Lớn
Đôi khi ta hay
phê phán "tàn nhẫn", như thiếu suy nghĩ như "già đầu mà như con
nít". Cứ thử nghiệm xét những điểm phiếm
luận sau đây để cùng nhau suy nghĩ.
- Con nít không bao giờ suy nghĩ, lo lắng việc gì cả. Người lớn suy nghĩ từng chút một, từng việc một.
- Con nít chẳng bao giờ nghĩ về ngày mai sẽ ra sao. Người lớn sẽ không ngừng suy nghĩ ngày mai sẽ đến như thế nào.
- Con nít không bao giờ tính toán khi chơi với bạn bè. Người lớn thì tính sao nhiều phần tốt về mình nhất.
- Con nít chơi với nhau chỉ đơn thuần là vui vẻ. Người lớn chơi với nhau sao hợp tính ý, có lợi cho mình, tính toán từng chút một.
- Con nít chia nhau một cái bánh nhỏ cùng ăn chung cũng đã vui rồi. Người lớn chơi với nhau bỏ ra một chút tiền không "sòng phẳng" là vấn đề khó khăn ra mặt.
- Con nít tin tưởng lẫn nhau, không ganh đua, đối kỵ. Người lớn ganh đua, đố kỵ từng chút một, ghét ai giỏi hơn mình, giàu hơn mình, hạnh phúc hơn mình.
- Con nít một nhóm là một khối “vô tư” đoàn kết. Người lớn một nhóm chia xé ra từng nhóm nhỏ.
- Con nít vui cười, buồn khóc, ghét ai, không thích đều thể hiện, không giấu. Người lớn vui cười, buồn cười, ghét ai, không thích ai đều để bụng.
- Con nít không bao giờ đeo trên mặt một cái mặt nạ nào. Người lớn mang nhiều mặt nạ đến nỗi không đếm hết, như ngậm đắng nuốt cay "diễn tuồng" "đóng kịch" rất hay.
- Con nít chẳng bao giờ lo nghĩ về tương lai, chỉ suy nghĩ ngày mai sẽ chơi trò gì và rủ ai cùng chơi. Người lớn nghĩ về tương lai của mình và phải tự quyết định cuộc sống tương lai của mình.
- Con nít ăn cũng được nhắc, học cũng được nhắc, bảo từng chút một. Người lớn tự phải lo cho chính mình, học cho chính mình.
- Con nít mỗi lần vấp ngã là khóc và chờ người đỡ dậy. Người lớn mỗi lần vấp ngã là mỗi lần lớn lên, học được nhiều điều và tự đứng dậy trên chính đôi chân của mình.
- Con nít yêu nhau bằng những tình yêu thơ ngây nhí nhảnh. Người lớn yêu nhau bằng những tình yêu chân thành.
- Con nít lúc nào cũng mơ tưởng người mình yêu sẽ là người yêu "lý tưởng". Người lớn chỉ mong rằng sẽ có người yêu mình là được.
- Con nít yêu một người chỉ đơn giản là ở bên người đó vui vẻ, được yêu được thương. Người lớn yêu một người là cảm giác bên người mình yêu được che chở, bảo vệ, quan tâm, yêu thương.
- Con nít được thích thì thích lại, không suy nghĩ gì thêm. Người lớn khi yêu ai thì đó là tình cảm chân thành, không phải rung động nhất thời, phải có trách nhiệm và nghĩ về tương lai của cả hai.
- Con nít yêu tí là giận tí là dỗi. Người lớn yêu nhau thì không giận hờn vô cớ không lý do.
- Con nít thì bắt chước suy nghĩ sao cho thật giống người lớn. Người lớn thì mong muốn sao cho mình có thể nhỏ như con nít.
- Con nít nhìn cuộc đời bằng con mắt ngây thơ, màu hồng. Người lớn nhìn cuộc sống bằng nhiều góc cạnh khác nhau, nhiều mảnh màu khác nhau.
- Con nít có lời nói thật ngây thơ vô tư. Người lớn luôn cẩn thận trong lời nói, nhưng đôi khi chát chúa hay "ám chỉ" nhiều ý nghĩa "tàn nhẫn" khác nhau.
- Và thời gian trôi qua… Con nít sẽ trở thành người lớn. Còn người lớn sẽ chẳng bao giờ trở lại làm con nít.
Saturday, August 9, 2014
THƯƠNG VỢ - XƯA VÀ NAY
Xưa: Thương Vợ (Tú Xương)
Quanh năm buôn bán ở mom sông
Nuôi đủ năm con với một chồng
Lặn lội thân cò khi quãng vắng
Eo xèo mặt nước buổi đò đông
Một duyên hai nợ, âu đành phận
Năm nắng mười mưa, dám quản công
Cha mẹ thói đời ăn ở bạc!
Có chồng hờ hững cũng như không
Nay: Thua Vợ (Da Bọc Xương)
Quanh năm mua sắm với lông nhông
Bỏ mặc 3 con với một chồng
Cau mặt, nhăn mày khi chồng ốm
Eo xèo chì chiết: “Mỗi lương không!”
Trong nhà ngoài ngõ ai cũng “nể”
Đánh mắng, rủa con đến phát khùng
Nhà cửa ngổn ngang đầy bát đĩa
Động tay một tí đã kể công
Thôi tự trách mình ôm phận bạc
Vợ mà như thế phát… “tăng-xông”
Hiện Tại: Lo Vợ (Hận Tới Xương)
Quanh năm lo sợ vợ tăng xông
Bỏ mặc chồng con... một lũ ngông
Lâm bầm hậm hực tay chỉ chỏ
Như lão trương phi hét: “Biét không?”
"Dạ dạ, thưa em anh đã biết!"
Em đừng mắng nhiếc tội thân anh
Chuyện nhà chuyện cửa anh làm hết
Em ngồi em nghỉ cho bõ công
Tăng xông... sáp chiến...anh thà chét
Vợ mà như thế... cãi uổng công!
Friday, August 8, 2014
Mẹ Và Vợ
Mẹ Và Vợ - Giống Và Khác Nhau:
- Mẹ nuôi ta lúc ta còn bé, ta ốm, mẹ mua phở bắt ta ăn;
Vợ nuôi ta lúc ta đã lớn, ta khoẻ, vợ đe ta "đừng có mà chán cơm, thèm phở!".
- Khi ta bé, ăn thêm bát cơm thì mẹ mừng cho ta chóng lớn;
Khi ta có vợ rồi, uống thêm cốc rượu thì vợ lo ta chóng... xỉn!
- Khi ta đi chơi xa mẹ lo lắng cho sự thiếu thốn và an toàn;
Nhưng khi xa vợ đi chơi xa, vợ càm ràm trước khi đi cho tới sau khi về.
- Mẹ cho ta tiền đi cắt tóc, dặn cắt ngắn cho mát;
Vợ không cho ta tiền đi cắt tóc, ta đi cắt tóc thì nẹt ta đừng có vào "gội đầu thanh nữ" mà... lôi thôi.
- Mẹ bắt ta học thêm để có thêm kiến thức là thứ vô hình cho vào đầu ta;
Vợ bắt ta làm thêm để có thêm thu nhập là thứ hữu hình cho vào... túi vợ.
- Khi ta làm điều lầm lỗi, mẹ luôn mở rộng vòng tay để ôm ấp ta;
Nhưng đối với vợ, ta chỉ có chết đến bị thương vì đã bị ghi vào danh sách "những lỗi lầm" suốt kiếp
- Chưa lấy vợ, đi làm về đưa tất cả lương cho mẹ, mẹ còn bớt lại cho để ta tiêu vặt;
Lấy vợ rồi, lĩnh lương về vợ lấy tất cả, chẳng bớt lại cho ta đồng nào!
- Ta thương mẹ, tranh rửa bát, mẹ không cho, bảo ta tập trung thì giờ vào học tập;
Ta dựa vợ, lỉnh không rửa bát, vợ không cho, bảo không rửa thì bữa sau... ăn bốc !
- Khi ta chưa có vợ, mẹ thấy cô nào xinh xắn đến nhà đều nhắm xem có thể chọn làm dâu được không;
Khi ta có vợ rồi, vợ thấy cô nào xinh xinh đến nhà đều nghi là "đối thủ".
- Mẹ sợ mất sớm, sợ ta côi cút;
Vợ sợ sống lâu, già xấu đi, ta lại muốn... dì hai !
- Ta lớn rồi mà mẹ vẫn coi ta như còn bé;
Ta già rồi mà vợ vẫn bắt ta như lúc trẻ trai.
- Mẹ chết trước ta, ta thương nhớ, sau có nguôi ngoai nhưng không tìm mẹ khác;
Ta chết trước vợ, vợ thương nhớ, sau nguôi ngoai có thể tìm chồng khác.
- Mẹ yêu thương nuôi dưỡng và chăm sóc ta miễn phí, hy sinh cả đời cho ta vô điều kiện...Mẹ thường quý trọng sinh mạng ta hơn tính mạng của mẹ ..
Vợ cũng yêu thương nuôi dưỡng và chăm sóc ta nhưng đói trả công xứng đáng...và không sẵn sàng hy sinh khi không cần thiết bởi vì vợ quý trọng bản thân của vợ hơn danh dự và tánh mạng của ta.
Subscribe to:
Comments (Atom)

















