Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Friday, January 30, 2015

Lời Hay 019


Thư Gửi Vợ


Mới bước vào cuộc sống hôn nhân, gã nhận thấy nhiều chị vợ bỗng quay phắt 180 độ, thay đổi cái rụp, khiến cho anh chồng bị chới với và hụt hẫng, như lời tâm sự trong “Thư gửi vợ” sau đây:

Nhớ lúc trước em dịu dàng, xinh xắn
Có bao giờ cay đắng với anh đâu.
Giờ cưới xong, sao em cứ “mặt ngầu”?
Làm ông xã của em rầu muốn chết.
Hồi xưa ấy, nàng luôn vui như tết
Dẫu gian nan, thấm mệt vẫn mỉm cười.
Chỉ nhìn thôi, anh hạnh phúc cả người
Anh vẫn ước “tám mươi năm chạy tốt”!
Em bây giờ mới sang ba mươi mốt
Nhưng âu sầu, ủ dột quá đi thôi.
Bao nhiêu phen anh đã góp ý rồi
Nàng sửa đổi có…hai ngày, như cũ!
Em càng ngày càng giống như bà chủ
Cứ la anh đủ thứ chuyện trên đời.
Và có nhiều lý luận rất “trời ơi”
Anh nghĩ đến mà rụng rời, bải hoải.
Anh chỉ muốn vợ anh xinh tươi mãi
Như cái hồi ta mới phải lòng nhau.
Được như vậy thời hạnh phúc dạt dào
Lòng vui sướng hổng lời nào tả xiết!



(ST)

Làm Sao Biết Đàn ông Nghèo hay Giàu ???

1. Đàn ông giàu hay nói tới vui chơi. Đàn ông nghèo hay nói tới công việc.
2. Đàn ông giàu ăn mặc theo sở thích của mình. Đàn ông nghèo ăn mặc
theo sở thích của người xung quanh hoặc theo quy định.
3. Đàn ông nghèo dẫn bạn gái vào tiệm sang trọng. Đàn ông giàu dẫn
vào tiệm kín đáo.
4. Đàn ông nghèo hay mang tiền trong túi. Đàn ông giàu mang thẻ tín
dụng. Đàn ông cực giàu chả mang gì hết.
5. Đàn ông nghèo hay nói về tài sản. Đàn ông giàu hay nói về các dự định.
6. Đàn ông giàu tặng quà theo cảm hứng. Đàn ông nghèo tặng quà theo
những ngày quy định trong năm.
7. Đàn ông nghèo nhiều bạn bè. Đàn ông giàu nhiều cấp dưới.
8. Đàn ông giàu thường già. Đàn ông nghèo thường trẻ. Nếu quá trẻ mà
giàu thì đấy chỉ là con của đàn ông giàu.
9. Đàn ông nghèo hay kể về những cô gái anh ấy ghét. Đàn ông giàu hay
kể về những cô gái anh ấy yêu.
10. Đàn ông giàu bước ra khỏi xe hơi là đi thẳng. Đàn ông nghèo bước ra
là nhìn chung quanh.
11. Đàn ông nghèo hay kể về những nơi đã đi qua. Đàn ông giàu hay kể
về những người đã gặp.
12. Đàn ông nghèo hay đeo dây chuyền và nhẫn vàng. Đàn ông giàu chả có gì hết.
13. Dẫn bạn gái vào cửa hàng, đàn ông giàu thả đó rồi đi. Đàn ông nghèo luôn luôn muốn đi kèm.
14. Nếu bạn đòi đi thi hoa hậu, đàn ông nghèo sẽ can và nói: ” Em không đậu đâu,“ còn đàn ông giàu cũng can và nói: “Em đậu để làm gì?”.
15. Đến nhà bạn gái, đàn ông nghèo nhìn đồ đạc trong phòng. Đàn ông
giàu nhìn tranh ảnh trên tường.
16. Mới gặp nhau, đàn ông nghèo hỏi: “Em làm nghề gì?”. Đàn ông giàu
hỏi: “Em định không làm nghề gì?”.
17. Kể về thời thơ ấu, đàn ông nghèo hay nói: “Ngày xưa anh khổ”. Còn đàn ông giàu hay nói: “Ngày xưa anh chả biết gì”.
18. Khi bị mất cắp, đàn ông nghèo nói: “Của đi thay người”. Còn đàn ông giàu nói: “Thôi cho chúng nó”.
19. Vô khách sạn, đàn ông nghèo quan tâm tới những gì trong phòng. Đàn ông giàu quan tâm những gì ngoài cửa sổ.
20. Gặp bọn cướp, đàn ông giàu đưa tiền, đàn ông nghèo chiến đấu dũng cảm.
21. Đàn ông nghèo giáo dục con cái quan tâm tới học hành. Đàn ông giàu giáo dục con cái quan tâm tới giao tiếp.
22. Đàn ông nghèo uống rượu theo nhãn hiệu. Đàn ông giàu uống rượu
theo năm.
23. Đàn ông nghèo khoe bạn giàu. Đàn ông giàu khoe bạn nghèo.
24. Đàn ông nghèo nói: “Xa em là anh chết”. Đàn ông giàu nói: “Xa em
anh sẽ sống khác đi”.
25. Dự hội nghị, đàn ông nghèo quan tâm lãnh đạo nói gì. Đàn ông giàu quan tâm ai là lãnh đạo.
26. Đàn ông nghèo mua tặng bố mẹ vợ thuốc bổ. Đàn ông giàu mua tặng
vé đi du lịch.
27. Đàn ông nghèo da trắng trẻo. Đàn ông giàu da rám nắng.
28. Đàn ông nghèo đọc xem báo chí viết gì. Đàn ông giàu đọc xem báo
chí không viết gì.
29. Đàn ông nghèo hứa: “Yêu em cho đến chết”. Đàn ông giàu hứa: “Yêu
em cho đến hết yêu”.
30. Đi bên em, đàn ông nghèo nắm tay. Đàn ông giàu khoác vai tình tứ.


Lời Hay 018


Friday, January 23, 2015

CON THƯƠNG BỐ GIÀ NUA



Một ông lão người Italy sống 1 mình tại New Jersey. Người đàn ông này muốn trồng những cây cà chua trong khu vườn nhỏ của mình, nhưng ông không thể làm được việc đó, vì đất trong khu vườn rất cứng và khó đào. Trước đây, con trai Johnny của ông thường giúp ông lão làm công việc này, nhưng giờ nó đã vào tù. Ông lão viết 1 lá thư gửi cho con trai mình đang ở trong tù, nội dung bức thư như sau:
- “Johnny à, bố cảm thấy khá buồn vì có lẽ con không thể giúp bố đào xới khu vườn để trồng cà chua như mọi năm, bố đã quá già để làm việc đó. Nếu có con ở đây, chắc chắn mọi việc sẽ ổn, và con cũng sẽ rất vui khi giúp bố như vậy, như những ngày xưa ấy. Yêu con, papa.”
Vài ngày sau, ông lão nhận được lá thư trả lời của người con trai:
- “Bố, đừng đào xới khu vườn. Con chôn những kẻ mà con giết ở dưới đất đấy. Yêu bố, Johnny”
4 giờ sáng hôm sau, đặc vụ FBI và cảnh sát địa phương ngay lập tức tới nhà ông lão, phong tỏa mọi thứ và đào xới tung khu vườn để tìm kiếm những thi thể. Nhưng lạ thay là họ không thể tìm thấy thứ gì. Ngay hôm đó, ông lão lại nhận được lá thư của người con trai:
- “Bố thân yêu, giờ bố có thể trồng cà chua được rồi đấy. Đó là điều tốt nhất con có thể làm cho bố trong hoàn cảnh này. Yêu bố, Johnny”.

THƯƠNG LƯỢNG



Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:
- 200.000 đôla!
- Không được!
- 500.000 đôla!
Im lặng...
- Thôi được, 1 triệu đô la vậy nhé!
Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:
- Thưa cha, 1 triệu đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?
- Nhưng con có biết yêu cầu là gì không?
- Thưa cha, con nào biết được.
- Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola, à há”
- Thật là ngông cuồng! Ông ta mang cả quảng cáo vào tôn giáo
- Có lẽ ông ta sẽ bằng lòng giá của ta 2 triệu đô ...
- Thưa Cha cũng đồng ý à!
- Sao lại không! Thực ra "Amen" cũng là tuyên truyền tôn giáo vậy thôi

Lời Hay 017


PHẢN ỨNG!!!



Trong một tiệm ăn, khách kêu café, nhà hàng mang tới một ly café trong đó có một con ruồi lớn đang vùng vẫy. Phản ứng của người khách ?

Khách người Nhật : lễ độ trả tiền, không đụng tới ly café, kín đáo ra khỏi tiệm.

Khách người Anh : lạnh lùng chỉ cho chủ tiệm con ruồi trong ly;

Khách ngưòi Pháp :
phàn nàn, cau có vì ly café làm mất vui, phí một ngày trong 3 tháng nghỉ hè thường niên.

Khách người Mỹ : gọi điện thoại cho luật sư riêng, ra lệnh làm thủ tục kiện tụng, đòi 2 triệu dollars bồi thường thiệt hại tinh thần

Khách người Đức :
đề nghị chủ tiệm thi hành kỷ luật vói nhân viên có lỗi.

Khách người Ý : mọi chuyện sẽ ổn thoả, nếu tiệm không tính tiền café và tiền bũa ăn.

Khách Ả Rập Dầu lửa :
rút ngân phiếu, mua tiệm ăn, đóng cửa, sa thải tất cả nhân viên.

Khách Thụy Điển :
cảnh cáo chủ tiệm không tôn trọng sinh mạng và hạnh phúc của sinh vật.

Khách người Mễ : gạt con ruồi, uống ly café

Khách người Tầu : tu ly café ừng ực rồi nhậu con ruồi ngon lành, hỏi chủ tiệm cách dụ ruồi vào nhà bếp

Khách Do Thái :
Dụ bán con ruồi cho nguòi Tầu, bán ly café cho người Mễ, kiện chủ tiệm và nghiệp đoàn tiệm ăn về tội kỳ thị Do thái. Chính phủ Do thái tố cáo Hồi giáo đã sáng chế võ khí khủng bố mới bằng ruồi nhằm tiêu diệt dân họ...

Monday, January 19, 2015

AI SỢ VỢ NHẤT



Cụ Hồ ngồi nói chuyện với mấy các chính khách trung ương và anh dũng bội tinh. Trong lúc chén qua chén lại vui đùa, có người đặt câu hỏi:
- Trong đám ta đây anh hùng dũng cảm, thế ai là người sợ vợ nhất?
Các chính sách quân hàm cao cấp, ngay cả anh dũng bội tinh, cười đùa lả lơi nhưng không lại trả lời thẳng thắn.
Thấy chưa có ai dám trả lời, thì Cụ Hồ đã nhận ngay:
- Chắc là tôi đây sợ nhất!
Mọi người bu quanh vuốt ve lời ngọt ngào tung hô quyền uy của cụ được yêu thuơng sống mãi. Nhưng cuối cùng, có người lấy làm lạ mới mạnh miệng hỏi:
- Bác làm gì có vợ mà sợ?
- Ấy đấy! Tôi sợ đến nỗi không dám lấy vợ.
Nghe thế cả đám vỗ tay tung hô cười...chè!
Còn các chiến sĩ nữ tê tái:  
- Bác sống mãi mãi trong "nòng" của chúng em!

Dở Hơi



Người vợ về đén nhà với vẻ khổ tâm kể với chồng rằng:
- Sáng nay, em tình cờ gặp lại bà hàng xóm cũ, anh nhớ không?
- Chị Tám xe ôm phải không?
- Đúng đó! Em hỏi thăm ảnh...
- À anh Tám có khỏe không?
- Lúc đầu chị Tám nói anh Tám đi xa rồi...
- Đi thì khỏe, hai vợ chồng đó cứ cãi nhau tối ngày đó mà!
- Nhưng không phải như anh nghĩ đâu...!
- Nếu không thì tại sao Chị Tám không đi chung với anh ấy!
- Đâu có đơn giản như anh nghĩ đâu...!!
- Hôm này dở hơi mang mấy chuyện nhỏ nhặt như thế...mà mà lớn chuyện … thôi thôi...tôi không muốn nghe nữa …!
Người vợ giận quá, cứ bị chồng nói hớt...đến lúc này còn lên mặt mắng mỏ:
- Ông làm chuyện phức tạp thì có! Anh Tám chồng bà ấy mất mấy tuần trước rồi
Lão chồng nghe ra lẽ, lầm bầm đi vào trong nhà...

Tin Đồn

Có một bệnh viện nọ, ngày thường trong tuần không có vấn đề gì, nhưng cứ đến thứ 7 là có người chết.
Một ông bác sĩ kia, không tin chuyện đó có thật nên đã cho bệnh nhân của ông đến bệnh viện đó vào tối thứ 6. Ông ta ngồi canh từ tối đến sáng hôm sau, ông ta vừa xuống căn tin uống 1 ly cafe thì có người báo:
- Thưa ông, bệnh nhân của ông đã chết.
Ông bác sĩ hoảng hốt cuốn gói bay về nước, tin đồn lại lan xa hơn.
Một ông bác sĩ khác, cũng như bác sĩ trước, cũng không tin, và đã chuyển bệnh nhân của mình đến bệnh viện, cũng vào tối thứ 6, và ông cũng thức canh từ tối đến sáng. Đến sáng, khi nhân viên dọn phòng đến, ông ta mới bước ra. Vừa bước ra hành lang làm vài động tác thể dục thì ông được báo:
- Thưa ông, bệnh nhân của ông đã chết.
Ông bác sĩ này hoảng hốt cũng nhanh chân vọt về nước, tin đồn lại lan xa hơn.
Một ông bác sĩ khác đến, cũng canh bệnh nhân từ tối thứ 6. Đến sáng, ông không xuống căn tin cũng không đi ra ngoài. Đến khi người lao công yêu cầu ông ra để vệ sinh phòng, ông mới chịu ra.
Nhưng khi ông quay lại nhìn qua cửa sổ, ông thấy một người đội nón trắng, áo trắng, quần trắng tiến lại gần bệnh nhân của ông, tháo hết bình thở ô xy người bệnh ra để ... hút bụi.

Lời Hay 016


"...Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời"


Không biết bao nhiêu lần nghe và hát bài "Niệm Khúc Cuối" của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. Một bản nhạc nổi tiếng, nhiều người yêu thích vì dòng nhạc du dương nhẹ nhàng và lời lẽ lãng mạn. Nhưng có bao giờ chúng ta dành một chút thời gian suy nghĩ một câu độc đáo nhất trong bài "...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đơi...".
"...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đơi..." quá lãng mạn và ngọt bùi. Một câu nói ước nguyện đơn giản nhưng nói lên cái thề thốt táo bạo, nhưng vẫn làm cho người hát và người nghe dễ dàng chấp nhận, và cho rằng "đó là chuyên đương nhiên!".
Trong cuộc sống vợ chồng, chung sống với nhau dài lâu, tình nghĩa chăn gối gắn bó, chia sẻ những phước phần hạnh phúc và khổ đau, sánh vai trong đời bao thử thách, va chạm xung đột càng quý trọng cần thiết có nhau. Ngoài nhân cách con người đạo đức, bổn phận và trách nhiệm, biết hy sinh đền đáp, có trước có sau, có trên có dưới, v.v... Vẫn luôn duyên nợ người bạn đời, vẫn mơ ước ""...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời...", nhưng không tránh khỏi lo âu duyên nợ sẽ đến đâu hay về đâu?
Thử hỏi, với tuổi đời càng cao, liệu chúng ta còn cảm nhận được tình yêu? còn cần đến những chất liệu lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng? Có người an phận sống cho hết kiếp này. Cò người chỉ cần được những ngày tháng ấm áp, bình an, thanh thản trong tâm hồn. Biết đâu một ngày mai sau nào đó, trở trời mưa gió lạnh lẽo, còn có cặp có đôi bên nhau chống gậy đi chậm chạp từng bước về phía trước. Có lẽ có người ngắm nhìn, cảm động cho "ông bà ấy" sâu nặng tình nghĩa đi cả một kiếp người. Họ lại cùng nhau hát "...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời...". Nếu được thế thì hạnh phúc biết mấy!

Cười Kụt Kụt 037



1. Một người hà tiện khi xuống âm phủ, Diêm Vương mắng hắn tơi tả vì hắn ở trên trần thế chỉ bo bo giữ của không biết đỡ đần thương yêu người nghèo khó. Lúc quỷ sứ đưa hắn đến vạc dầu để thi hành án, hắn hớt hải nói: - Ôi! Sao nhiều dầu quá xá vậy, lãng phí quá chừng. Các ngươi hãy bán dầu ấy cho tôi, rồi ném tôi vào vạc nước sôi cũng được.

2. Ăn cơm xong, mẹ và con gái rửa chén bát trong bếp, bố và con trai ngồi xem ti vi. Bỗng nhiên có tiếng đổ vỡ dưới bếp, sau đó im bặt. Con trai cưới rúc rích với Bố: - Con biết chắc mẹ vừa làm bể chén bát...vì không nghe tiếng mẹ la.

3. Bố mẹ nàng mở cuộc thi tuyển con rể. Chàng A nói, tài khoản có một triệu đô. Chàng B khoe, có biệt thự hai triệu đô. Bố mẹ nàng có vẻ ưng lắm. Chàng C nói: - Thưa bác cháu chả có gì cả! Cháu chỉ có mỗi một đứa con, đang nằm trong bụng của con gái bác!

4. Tại buổi lễ tốt nghiệp ở một trường cấp hai, thầy hiệu trưởng đọc tên học sinh xuất nhất trong năm học. Đọc đến lần thứ ba mà vẫn không thấy ai đi lên sân khấu. Thầy hiệu trưởng nhìn xuống, hỏi cậu học sinh xuất sắc đang bình thản ngồi bên dưới, cậu học sinh đứng lên, lễ phép: - Dạ, thưa thầy em đã nghe. Nhưng em sợ các bạn chưa nghe thấy ạ! 

5. Hai vợ chồng vào xem triển lãm tranh của các họa sĩ trẻ, trong đó có một bức tranh của con trai họ. Người vợ đi rất nhanh, mắt chỉ kịp lướt vào tên của tác giả ở mỗi bức tranh. Một lúc sau người chồng đang đứng trước một bức tranh say sưa ngắm nhìn bức trang ấy lúc nẫy người vợ đã xem qua. Bà ra vẻ bực bội nói, người chồng quay sang nhìn vợ: - Đây là tranh của con mình nè, nó quên ký tên trên bức tranh. 
 

Saturday, January 17, 2015

Chân Lý 032


Quán Trọ

Một vị Thầy nổi tiếng đến triều đình triệu kiến một nhà vua. Sau khi trò chuyện viêc hưng thịnh triều chính, nhà vua hỏi:
- Ông muốn gì?
- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
- Nhưng cung đình đâu phải là quán trọ?
Vị Thầy mỉm cười, cúi đầu cáo lui.

Cười Kụt Kụt 036



1. Trong một giấc mơ thấy Chúa, bà lão 75 tuổi hỏi mình còn được sống bao lâu nữa. Chúa bảo bà còn thọ tiếp 25 năm. Sau giấc mơ đó, bà lão đến thẩm mỹ viện căng da, sửa mũi, cắt mí mắt, hút mỡ bụng... Trên đường trở về nhà, bà bị một chiếc xe hơi cán chết. Lên đến thiên đàng, gặp Chúa, bà lão hậm hực: - Ông làm ăn cái kiểu gì vậy? Làm tôi tốn tiền sửa sang, vỡ hết kế hoạch!

2. Một giảng thuyết đứng trên tòa giảng nói huyên thuyên về tiền bạc và châu báu là kẻ thù lớn nhất của người đời thế gian...Một gã lang thang nghe được cũng ngậm ngùi phát biểu: - Tiếc rằng lâu quá mình không được giáp mặt với kẻ thù!

3. Linh mục nhà tù khuyên răn với một tội phạm NCC (Nghề Chôm Chỉa=hacker) nên thuờng xuyên xưng tội và cầu xin Ơn Trên, nếu không cửa thiên đàng sẽ đóng kín. Tội phạm NCC trả lời: - Chẳng cần đâu! Đối với con, chẳng cửa nào mà con không mở được

4. Hai đứa nhóc tì ngồi đấu láo về đinh nghĩa "TÌNH YÊU LÀ GÌ?". Hai đúa bật cười khi có câu trả lời đúng ý:- Tình yêu là...khi chú chó con liếm mặt mình, mặc dù ta bỏ nó ở nhà một mình cô đơn!

5. Một bà có tính hà tiện và tham lam nằm mơ thấy Thượng đế giải thích rằng 1 triệu đồng ở trần gian chỉ bằng 1 đồng trên thượng giới Bà ta van xin ngay: - Vậy xin ngài rủ lòng thương ban cho con 1 xu. Con sống nghèo khổ lắm.

KỶ VẬT



Một người đàn ông vào bệnh viện thăm một người quen đang nằm ở phòng hồi sức.  Nhưng thủ tục thăm viếng chờ đợi lâu quá, anh lại nghiện thuốc lá nặng nhưng trong túi không còn điếu nào.  Anh đổ liều hỏi người đàn ông đang ngồi trong phòng chờ đợi khám bệnh:
- Anh còn điếu thuốc nào không?
Người bệnh đáp:
- Còn!  Cậu cầm cả bao mà hút!
- Cảm ơn!  Anh có hộp quẹt ở đây không?
Người bệnh lục trong túi quần:
- Có đây, mời cậu!
- Ái chà! Anh xài hộp quẹt xịn quá! Zippo thứ thiệt
Người bệnh đáp:
- Cậu thích, mình tặng cậu đó!
- Ủa! Sao anh không để xài mà tặng tôi?
- Cứ xem đây là món quà này tặng cậu coi như một kỷ vật của tôi. Cậu cứ việc xài.
Anh chàng trố mắt hỏi:
- Kỷ vật? Nói thật không?
Người bệnh nhìn anh thở dài:
- Nếu nói thật là tôi bị ung thư vì hút thuốc lá rồi.

Friday, January 16, 2015

Lời Hay 015


Tiếng Thở Dài



Khoảng 2 giờ sáng, có tiếng chuông điện thoại reo trong phòng ngủ của cặp vợ chồng nọ. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.

C: Hello… Hello?
Chồng cúp điện thoại, đinh ngủ tiếp nhưng chị vợ đằng hắng:
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả là cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được.
V: Thế sao lại gọi lộn số của mình chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ bấm lộn...
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì "bạn" của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: "Thằng cha" đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là "thằng cha"?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, "Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi".
C: Thì… nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là… đáng lẽ tôi phải nói là…"người ta…" … "Người ta không nói gì hết".
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết… Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nằm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà… Ông dùng chữ "thằng cha" trong khi thật ra đó là "con mẹ"… Rồi ông lại đổi sang dùng chữ "người ta" để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói "con mẹ" nào?
V: Làm sao tôi biết được. "Con mẹ" đó là bồ của ông mà.
C: Không có "con mẹ" nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ... làm gì có con mẹ nào... Người ta gọi điện thoại... lộn số... chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ...
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu... mà cũng chẳng có con mẹ nào hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số... và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh... Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ.
Anh chồng với tay tắt đèn, miệng lẩm bẩm: "Trời đất quỷ thần!!!"
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C: Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
Ông chồng không nhịn được nữa, ngồi bật dậy, quát lớn lên:
C: Thôi bà ơi... không có con mẹ nào hết... không có ai chờ ai hết... chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi... bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà... Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá... Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi... tôi xin lỗi ông... có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tuông! Thôi đi ngủ đi... mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi... tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
Chồng nhắm mắt nhưng chẳng thể nào ngủ được, trong lúc bà bắt đầu ngáy. Ông cứ nằm trăn trở qua lại trong tiếng thở dài gần hơn một tiếng đồng hồ. O6ng chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pijama trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa xuống nhà dưới.
Bỗng có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại.
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
Ông chồng hoảng hồn...tháo cáy... nằm yên như chết trong tiếng thờ dài suốt đêm .  Ông chồng đành dùng iPhone nghe nhạc...“Đêm có tiếng thở dài, đêm có tiếng ngậm ngùi. Khu phố yên nằm, Đôi bàn chân mỏi, Trên lối về mưa bay...". Ông phục cho nhạc sĩ Tùng Giang viết tuyệt tác "Tôi Với Trời Bơ Vơ" đúng như tâm trạng của ông lúc này.