Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Thursday, July 31, 2014

Delight


Canvas: 36"x 48"
(June 11, 2014) - sold



Fall Leaves

Canvas 36" x 48"
August 2012
(Sold)

 

Giảng đường Giờ Học Cuối














Giảng đường, giờ học cuối
Thênh thang vắng bóng người
Chỉ còn ta chờ đợi
Người em yêu tuyệt vời
Môi cười ngàn phượng nở
Tóc buông xỏa mây trôi
Tay xinh ôm nắng Hạ
Tỏa tình tôi sáng ngời

Giảng đường, giờ học cuối
Gió thoảng dâng hồn mộng
Vỗ về đôi vần thơ
Xôn xao lời mộng mị
Bồi hồi lòng xao xuyến
Bao ước mơ vụng dại
Về mối tình chưa nói
Rung động cả ngày dài

Giảng đường, ngày học cuối
Không chim xanh bay lượn
Vắng hoa bướm si mê
Cơn nắng trưa héo úa
Mảnh thư tình dở dang
Ôm hoang mang tiếc nuối
Mùa chiến chinh thời loạn
Chia tay còn găp không?

Giảng đường, mùa học cuối
Mênh mang cả bầu trời
Em xa xôi phương đó
Tôi chơi vơi chốn này
Tình lỡ như hoa xứ
Trắng cả khuôn viên trường
Ký ức giờ đuổi bắt
Một khung trời yêu thuơng

Cường Trần
July 24, 2014

Trộm Sư Phụ

Một chàng thanh niên đi mua bao thuốc lá 20k, đưa chủ tiệm 50k, được thối lại 40k, đút túi bỏ về. Anh chủ tiệm chạy lại kêu:
- Chú em, chú em để quên không lấy thuốc lá nè!
Chàng thanh niên nghĩ "Trên thế gian vẫn còn nhiều người tốt, mình thật tồi tệ". Anh ta xúc động rút tờ 10k ra đưa lại nói:
- Lúc nãy anh trả dư em 10k này!
Chủ quán cũng cảm động nói:
- Thôi chú đưa bao thuốc lá kia đây, anh đổi cho gói thật!
Anh chàng thanh niên ngạc nhiên tự nhủ "Sao lại có người thật thà như mình". Anh thật xúc động:
- Anh đưa tờ 50k kia đây em đổi cho tờ tiền thật!
Anh chủ hàng kia mặt như mếu:
- Thôi chú đưa tờ 10k lúc nãy anh đổi cho tờ khác.
Anh chàng thanh niên ta thán "Híc! người ta tốt thế mà mình thật tồi tệ... ". Anh ngại quá, móc cái điện thoại ra:
- Cái này của anh, lúc nãy em lỡ tay... xin trả lại!
Anh chủ tiệm cảm động rơi nước mắt ... liền rút ra cái ví:
- Chú em, cái này của chú, anh trả lại cho chú em...

Cứ như thế chuyện chúa chùm ma lanh ngoài đời kể không hết...

Tuesday, July 29, 2014

Xin Một Lời Khuyên




Một người thanh niên đi gặp Bác sĩ tâm lý về chuyện riêng gia đình. Bác sĩ hỏi:
- Thưa ông cần tôi giúp việc gì?
Anh thanh niên:
- Thưa bác sĩ, vợ tôi thường xuyên cho tôi cắm sừng.  Thế nhưng cứ mỗi khi tôi chuẩn bị làm ầm ĩ là cô ta dỗ ngọt tôi.
- Thế thì tốt thôi! Thế anh nghĩ sao?
Anh thanh niên cứ hậm hực:
- Điền khó hiểu, cô ta cứ nói: “Anh cứ bình tĩnh, uống cà phê đi nào”… Xin ông hãy cho tôi một lời khuyên.
Bác sĩ hỏi.
- Liệu tôi có thể khuyên anh điều gì đây ?
- Chỉ một điều thôi: Tôi uống cà phê nhiều như vậy có hại cho sức khỏe lắm không?
Bác sĩ????

Những Cái Sợ Vớ Vẩn Trên Đời


Con người luộn đối đầu những sự sợ hãi vây quanh, có nhiều thứ đáng sợ, có thứ không đáng để lo sợ nhưng vẫn sợ. Thận trọng trong từng cử chỉ, câu nói, và hành động; cửa khóa tiền dấu của quý chôn; đi trước nhìn sau ngó ngang dọc; uống đủ loại thuốc hay chỉ mách dân gian; v.v...

Sợ nghèo
Sợ Chết
Sợ Đi Sai Đường
Sợ Lạc Lối
Sợ Quyết Định Một Mình
Sợ Người Khác Đánh Giá
Sợ Mất Tình Yêu
Sợ Cô Đơn
Sợ Mất Cơ Hội
Sợ Lường Gạt
Sợ Tai Tiếng
Sợ Mất Danh Giá
Sợ Thiên Hạ Cười Chê
Sợ Dính Của Nợ
Sợ Bị Bệnh
Sợ Mất Việc
Sợ không Có Khả Năng
Sợ Ôm Đồm Nhiều Việc
Sợ Chồng Giận
Sợ Vợ Lấn Nước
Sợ Thất Bại
Sợ Không Có Thời Gian
Sợ Bị Cướp
Sợ Lái Xe
Sợ Bạn Buồn
Sợ Con Khổ
Sợ Nợ Nần
Sợ Mắc Lừa
Sợ Mang Tội
Sợ Giết Hại
Sợ Mất Lòng Tin
Sợ Con Đi Xa
Sợ Đi Đêm
Sợ Ăn Uống Chung Chạ
Sợ Bàn Ra Bàn Vô
Sợ Lắm Lời
Sợ Cửa Sổ Mở Thoáng
Sợ Ngồi Đầu Bàn


Sợ sĩ diện mất mặt trước đám đông.

Sợ mất chân đứng.
Sợ đột quỵ khi cô thế
Sợ nhẫn nhịn tức nước vỡ bờ
Sợ tai vách mạch rừng
Sợ câm lặng trầm cảm
Sợ nhún nhường đối phương lên mặt..
Sợ thua kém bạn bè.
Sợ tai bay họa gởi.
Sợ lòng đố kỵ
Sợ sự chăm sóc yêu chiều quá mức
Sợ mất lòng tin
Sợ nhan sắc phai tàn
Sợ mất trí nhớ
Sợ lac đường
Sợ chính bản thân mình.....
Sợ mất hứng...
Sợ không kềm chế được
Sợ quá chén
Sợ bẩn
Sợ tay nhúng chàm, chân đạp cứt
Sợ suy diễn lung tung
Sợ lanh chanh rách viêc..lưng chừng bỏ viêc....
Sợ hoang tưởng, mộng du..
Sợ vợ bắt gặp quả tang...
Sợ nổi hứng bất tử,
Sợ nổi khùng nổi điên,
Sợ liều mạng,
Sợ bất lưc,,
Sợ uất nghẹn không nói được...
Sợ chồng chê chồng bỏ..
Sợ bị ôm mặc cảm không dám làm gì ..
Sợ nhất là sự im lặng với bóng đêm
Sợ nói nhảm, nói ngu , nói bậy...
SỢ NHỮNG CÁI SỢ VỚ VẨN TRÊN ĐỜI

Thôi đừng nói nữa ngồi nghe

Monday, July 28, 2014

Những Dấu Chấm Câu


Có một người chẳng may đánh mất dấu phẩy. Anh ta trở nên sợ những câu phức tạp và chỉ tìm những câu đơn giản. Đằng sau những câu đơn giản là những ý nghĩ đơn giản.

Sau đó, không may, anh ta lại làm mất dấu chấm than. Anh bắt đầu nói khe khẽ, đều đều, không ngữ điệu. Anh không cảm thán, không xuýt xoa. Không gì có thể làm anh ta sung sướng, mừng rỡ hay phẫn nộ nữa cả. Đằng sau đó là sụ thờ ơ đối với mọi chuyện.

Kế đó, anh ta đánh mất dấu chấm hỏi và chẳng bao giờ hỏi ai điều gì nữa. Mọi sự kiện xảy ra ở đâu, dù trong vũ trụ hay trên mặt đất hay ngay trong nhà mình mà anh ta không biết, anh ta đánh mất khả năng học hỏi. Đằng sau đó là sự thiếu quan tâm với mọi điều.

Một vài tháng sau, anh ta đánh mất dấu hai chấm. Từ đó anh ta không liệt kê được, không còn giải thích được hành vi của mình nữa. Anh ta đổ lỗi cho tất cả, trừ chính mình.

Cứ mất dần các dấu, cuối cùng anh ta chỉ còn lại dấu ngoặc kép mà thôi. Anh ta không phát biểu được một ý kiến nào của riêng mình nữa, lúc nào cũng chỉ trích dẫn lời của người khác. Thế là anh ta hoàn toàn quên mất cách tư duy.

Cứ như vậy, anh ta đi đến dấu chấm hết.

Thiếu những dấu chấm câu trong một bài văn, có thể bạn chỉ bị điểm thấp vì bài văn của bạn mất ý nghĩa, nhưng mất những dấu chấm câu trong cuộc đời, tuy không ai chấm điểm nhưng cuộc đời bạn cũng mất ý nghĩa như vậy.

Mong bạn hãy giữ gìn những dấu chấm câu của mình, bạn nhé!

Chẳng Bao Giờ …


Người vợ trẻ phụng phịu nói với chồng:
- Anh chàng diễn viên trong vở kịch tỏ tình với người yêu thật là lãng mạn và nồng nhiệt.
Anh chồng nói ngang:
- Đó là chúng đóng kịch mà! Cứ nghĩ vớ vẩn
Cô vợ bị đụng chạm, nói tiếp:
- KỊch à! Chứ sống thực nhu anh, thì chẳng bao giờ nói với em một câu như thế!
Người chồng mỉm cười giải thích:
- Em lại hiểu lầm anh rồi! Em có biết diễn viên đó khác anh rất nhiều...
Cô vợ cười khẩy:
- Xin chỉ giáo là anh hay hơn anh ấy!
Người chồng giải thích:
- Anh ta làm như vậy là được khán giả vỗ tay vả được trả lương, còn anh thì…chẳng bao giờ....

Sunday, July 27, 2014

Biết Trước Là Sẽ Quên


Cặp vợ chồng già đang bắt đầu bị chứng bệnh giảm trí nhớ. Họ được bác sĩ khuyên họ nên viết ra rõ ràng những việc gì cần làm và ghi chép lại những gì đã làm. Lúc nào cũng có cuốn sổ tay nhỏ và cây viết trong túi áo để có thể ghi nhớ được các sự việc.
Buổi tối, hai người đang xem TV, ông già đứng dậy đi restroom và ra nhà bếp uống nước. Bà vợ hỏi:
- Ông có thể lấy cho tôi một bát kem được không?
Ông quay lại trả lời :
- Tất nhiên rồi, cưng ạ!
Bà vợ nhắc chồng:
- Có khi ông nên ghi lại để khỏi quên chăng?
Ông vội đi và nói:
- Không cần đâu.
Bà vợ oái ăm đòi ông lấy thêm vài thứ nữa:
- Nhân tiện, tôi muốn có một vài trái dâu nữa. Ông nên ghi lại vì tôi biết là ông sẽ quên ngay mà.
Ông sợ bị xón, quát tháo chạy:
- Đã nói tôi nhớ được.
Ông già giải quyết bầu tâm sự nhẹ nhàng, quả quyết đi vào bếp. Vài phút sau, khi từ bếp quay lên, ông mang cho bà vợ một đĩa nguội và mấy bánh crackers.
Bà già liếc nhìn cái đĩa, lắc đầu:
- Tôi đã biết trước là ông sẽ quên mang kèm bánh mì cho tôi mà!

Friday, July 25, 2014

Quên Sao Đành


Về Đây


Trót Dại


Phòng Xa

Một Tổng thống chạy bộ vào buổi sáng trên đường, vô tình vấp phải một khúc cây và trượt chân, té bay qua khỏi hàng rào chắn của một cái cầu, và rơi ông xuống con suối phía dưới.
Trước khi đội cứu hộ tìm thấy và cứu ông ta, thì có 3 đứa trẻ đang câu cá ngay chân cầu các đám phóng xuống kéo ông ta ra khỏi con suối. Để tạ ơn, ông ta hứa sẽ cho ba đứa bé bất cứ cái gì mà bọn nhóc yêu cầu.
Đứa trẻ đầu tiên nói:
- Con rất muốn đi Disneyland.
- OK! Ta sẽ phái chuyên cơ riêng của ta đưa con đến đó! – Nhà lãnh đạo đáp.
Đứa trẻ thứ hai:
- Con muốn có đôi giày Nike giống loại mà Michael Jordan đang mang.
- Ta sẽ mua nó cho con và thậm chí còn có chữ ký của Michael!
Đứa trẻ thứ 3 nói:
- Con muốn có một chiếc xe lăn có tivi kèm dàn âm thanh nổi!
Tổng thống ngạc nhiên:
- Nh
ưng con trông không có vẻ gì là đau yếu cả
Hắn trả lời ấm úng. 
- Con sẽ!
Nhà lãnh đạo dỗ dành hỏi lại:
- Ủa! Tại sai vậy?
Đứa trẻ thứ 3 suy nghĩ mải mới trả lời.
- Vì nếu như cha con biết được rằng con đã cứu ngài khỏi chết đuối!
Vị Tổng thống cười nức nẻ chảy ra nước mắt...

Đôi Vợ Chồng


Một đôi vợ chồng mới cưới được hai tuần. Anh chồng mặc dù đang say mê với tình yêu nhưng vẫn muốn được đi nhậu cùng bạn bè. Vì thế, anh ta năn nỉ vợ:
“Này em yêu, anh đi ra ngoài một lát sẽ về ngay”.
“Oh! Không sao! Mà anh định đi đâu vậy?” , cô vợ hỏi.
“Anh đi đến quán bar gặp mấy đứa bạn uống vài chia bia đó mà...”.
"Oh! Anh mua muốn bia à!"
Cô âu yếm kéo anh chồng vào, mở cửa tủ lạnh và chỉ cho chồng thấy nhiều loại bia khác nhau của nhiều nước Đức, Hà Lan, Nhật Bản,...
Anh chồng còn chưa biết phải làm gì, điều duy nhất anh ta giải thích là:
“Em chu đáo quá! Nhưng em biết không, ở quán bar có những cái cốc bia rất lạnh như băng …”
Anh chồng chưa kịp nói hết câu, cô vợ đã ngắt lời:
“Oh! Anh muốn cốc lạnh ư?”
Nói rồi cô mở freezer lôi ra một cái cốc bia đá như đóng băng âu yếm đưa cho anh chồng.
Anh bắt đầu giận, mặt hơi tái tái, nhưng cố kiềm và kiếm chuyện năn nỉ tiếp:
“Quả thật vợ anh thật chu đáo! Nhưng ra quán có vài món nhậu rất ngon lai rai với bạn bè... Anh sẽ không đi lâu đâu, anh sẽ về ngay mà… Chịu không?”
“Oh! Anh muốn món nhậu ư?”
Cô mở oven lấy ra hai đĩa cánh gà rán và baby rib thật thơm lừng.
Anh chồng vẫn lải nhải những chiêu cao hơn.
“Nhưng, em biết không ở quán rượu tụi anh nói chuyện được nói chuyện đùa giỡn chưởi thề thoải mái...”
Cô vợ bắt đầu nhảy ngược lên và quát tháo thẳng thừng...
“Oh! Anh muốn những tiếng chửi thề ư?... Nghe nhé đầu đất! Uống ngay cái thứ bia chết tiệt trong cái cốc đóng băng quỷ của anh rồi ăn đồ nhắm dở hơi mà bà đây đã làm đi. Bởi vì anh sẽ không đi đâu hết. Hiểu chưa, đồ khỉ?”
... và từ đó, họ sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Thursday, July 24, 2014

9 Bí Quyết Giữ Gìn Hạnh Phúc Gia Đình

9. Mỗi tuần hai lần chúng tôi tới một nhà hàng xinh xắn, thưởng thức rượu ngon, đồ ăn hảo hạng với đám bạn bè. Tôi đi vào thứ sáu, còn vợ tôi, thứ ba.

8. Chúng tôi ngủ riêng giường. Giường vợ tôi ở Sài Gòn còn của tôi ở Thủ Đức.

7. Đi đâu tôi cũng mang vợ theo. Chỉ có điều cô ấy phải tự tìm đường về.

6. Tôi hỏi vợ định đi đâu nhân kỷ niệm ngày cưới. Vợ tôi muốn ghé thăm chỗ nào cô ấy lâu lâu chưa tới. "Nhà bếp nhé!", tôi đề nghị.

5. Tôi thường nắm tay vợ khi đi dạo phố. Hễ bỏ tay ra là cô ấy ghé vào cửa hàng mua sắm ngay.

4. Vợ tôi có máy sinh tố chạy điện, bếp điện và lò nướng điện. Cô ấy than phiền: "Nhiều đồ quá, chẳng có chỗ nào mà ngồi cả". Tôi bèn mua cho cô ấy một chiếc ghế điện.

3. Vợ tôi đang ăn kiêng. Thực đơn chỉ gồm có dừa và chuối. Cô ấy chưa giảm cân tẹo nào cả nhưng đã biết trèo cây.

Thế nhưng hằng ngày....

2. Vợ tôi thường chạy đuổi theo xe bán hàng rong, gọi to: "Hôm nay có món gì ngon không?". Người bán đáp: "Có ! Cô mua giùm mấy món nhá!".

Cuối cùng, nhưng không kém phần quan trọng...

1. Vợ tôi đi tắm bùn và trông thật tuyệt vời trong 2 ngày. Thế nhưng, sau đó bùn rơi đi mất chỉ còn làn da dính bùn!

Wednesday, July 23, 2014

Trận Chiến Hãi Hùng "Về Hưu"?



[Image: Ve%20Huu.jpg?m=1368533528]

Đến một lúc nào đó chúng ta cũng phải nghỉ làm để về hưu, thông thường thiên hạ nghỉ làm khi họ vừa đúng tuổi quy định của luật pháp để lãnh tiền già. Tôi làm cho cơ quan của thành phố do đó biên chế “pension” hưu trí cũng hậu đãi hơn. Tôi tự hiểu như ước mơ, nghỉ hưu bắt đầu cuộc sống tự do với không đồng hồ, không ngày, không tháng, không stress, muốn đi muốn đứng, muốn ăn ngon thoải mái mặc hoặc ngủ hay thức bất cứ lúc nào… Dẫu sao, đây là đoạn đường mới, nhiều xáo trộn về tinh thần lẫn vật chất, vì bỏ lại sau lưng các thói quen làm việc hằng ngày để bước vào một nề nếp sinh hoạt nhàn hạ hoàn toàn mới.

Nghiệt ngã thay! Vấn đề "về hưu" bây giờ hay đợi thêm vài năm nữa cũng làm cho tôi khủng hoảng những suy nghĩ của mình không ít.

Qua những câu tâm tình hay suy nghĩ của những người sắp sửa, đang chuẩn bị, hay đã được hưu trí. Câu hỏi đặt ra nhiều nhất là "Tại sao có người sợ nghỉ hưu?". Phải chăng đây là một lý do thật sự? Tại sao chỉ có những người trên đất Mỹ lo lắng nhiều nhất? Về hưu có phải là trận chiến cuối cùng của đời người không?

- Có người không kiếm ra việc vì lớn tuổi, liều mạng về hưu non chấp nhận lãnh bấy nhiêu tiền cũng đủ rồi.

- Có người không thể nào về hưu lúc đúng tuổi, còn phải đi cày vì tiền nợ ngân hàng về nhà của và xe cộ.

- Có người đã đủ tuổi về hưu nhưng không muốn nghỉ vì còn quá yêu công việc hay workaholic!

- Có người muốn nghỉ hưu nhưng phải ráng cày vì họ còn phải nuôi con ăn học thêm một vài năm nữa!

- Có người vẫn còn duy trì sự làm việc, nhưng chỉ làm bán thời gian (part time) hoặc chỉ làm một hay hai ngày trong tuần!

- Có người đã nghỉ hưu, nhưng sau đó trở vô xin làm việc lại!

- Có người cũng muốn nghỉ lắm nhưng sợ ở nhà không có gì làm đâm ra chán lắm!

- Có người đã qua bệnh nan y, muốn về hưu để sống những ngày tháng còn lại, nhưng lại sợ bảo hiểm sức khỏe không có để phòng ngùa lúc trở trời.

- Có người sợ nghỉ làm ở nhà hoài sanh bệnh.

- Có người sợ về hưu ở không dễ sinh tật

- Có người ở không suốt ngày, suy nghĩ nhiều chuyện "home improvements", đâm ra xài tiền nhiều thâm thủng ngân khoảng hưu trí.

- Có người sợ về hưu vì không thông suốt hay không chuẩn bị những khoảng tài chánh đầu tư, quỹ tiết kiệm, chứng khoán, thừa kế, v.v...Cũng có những người chẳng lo sợ vì tới đâu thì tới "chạy đâu cho khỏi trời nắng".

- Có người sợ phải ở nhà thường xuyên với bà xã “hai tư - hai tư”, nhưng ít khi nào nghe trường hợp ngược lại “sợ chạm mặt với ông chồng”. Vấn đề nầy là một sự thật mà ai cũng phải đành chịu thôi.

- Có người sợ mất đồng lương trong thời buổi kinh tế tài chánh khó khăn nên cần phải đi làm thêm để kiếm thêm chút đỉnh.

- Có người cũng sợ và phản đối dữ dội khi chính phủ sở tại muốn kéo dài tuổi hưu trí thêm nữa?

Đương nhiên còn nhiều trường hợp "sợ về hưu" cho mỗi gia đình mỗi cảnh khác nhau. Việc gì cũng phải có những kết thúc của nó, như chúng ta đến với thế gian này rồi chúng ta cũng sẽ ra đi nay mai. Chúng ta phải chuẩn bị tư tưởng trước khi nghỉ hưu vì phải ý thức là mình già rồi, cần phải nghỉ ngơi để đi đây đi đó khi còn đầy đủ sức khỏe; bệnh hoạn có thể đến với mình bất cứ lúc nào. Nghỉ hưu để thật sự vui sống sau bao nhiêu năm đã bôn ba ràng buộc về sinh kế gia đình. Nghỉ hưu để có thể có nhiều thời gian chuẩn bị hậu thế hai bên con cháu nội ngoại. Nghỉ hưu để chuẩn bị một đời sống tâm linh và tâm hồn an vui cho những ngày tháng còn lại… Nên nghĩ về những mặt tích cực của việc về hưu.

Hãy cùng nhau sống những ngày hưu trí an vui, tận hưởng những buổi sáng tĩnh lặng không vội vã xô bồ, hay lặng ngắm những buổi chiều hoàng hôn nhẹ nhàng, khi vợ chồng còn đôi cặp bên nhau

"Hưu Non"

Thành thật cám ơn những lời chúc mừng của anh chị em, bà con, bằng hữu, và các bạn bè về việc về "hưu non". Nhất là trong ngày "Retirement Party" ở sở làm, cũng có nhiều bạn bè đến chung vui tham dự, chụp rất nhiều hình ảnh lưu niệm. Cũng có một số bạn đề nghị C viết sơ qua về bản thân. C rất ngại! Nói ra thì nực cười vì nhiều chuyện khó tin, nhưng hoàn toàn có thât...

Vì từ những năm đầu ra đời sinh sống cho đến nay, số mệnh C đã gặp nhiều may mắn và quý nhân cứu độ liên tục. Cứ xem đây là những dòng tâm sự hay sơ lược sự nghiệp "đi cày" của C. Và cứ xem đây là những điều nói dóc vì "Chưa bao giờ C tự đi xin việc làm...!?"

Vốn là đứa bé kém thông minh vì bệnh tật, sống chết bao lần từ lúc mới sanh. Lúc lớn lên vẫn nhút nhát, lanh lợi hơn chút xíu nhưng hay nghịch ngầm. Mẹ và gia đình dồn hết tình thương cho C và là người đầu tiên tốt nghiệp Đại học từ khi cha mất sớm...Khi học ra trường ĐHSPKT, C bàng hoàng và Mẹ hãnh diện khi nghe được giữ lại trường giảng dạy. Nhưng chỉ có vài tháng sau gủi đi học cao học ở Sài Gòn thế là từ đó mất dạy...mới sinh chuyện đi tìm đường cứu khổ cứu nạn. Lại phụ lòng công ơn Mẹ và gia đình yểm trợ ăn học bấy lâu...!?

Sang Mỹ chân ướt chân ráo mới 10 ngày, chưa được hưởng được một đồng trợ cấp "warefare hay foodstamp", chưa nghĩ chuyện đi kiếm việc làm vì chỉ nghĩ đi học lại...Bằng mọi giá, C phải đi học lại để không phụ công ơn Mẹ...Bỗng dưng ông anh ruột bị ho "ra máu", do đó mình phải đi kiếm việc làm...Ngay buổi sáng ngày hôm ấy, một 'người dưng mới quen "quit" việc, vào sở xin cho C thay thế công việc của hắn ở một "Engineering Consulting"...Từ đó, hai vợ chồng "mới lấy" lại đi cày ban ngày đi học buổi tối ở College.

Làm được 2 hai năm, duyên may gặp Cựu Giám Đốc trưởng Đại Học Bách Khoa Phú Thọ, Giảng sư Tiến Sĩ Nguyễn Thanh Toàn nghe biết về C, nhận C vào City of Austin (COA) làm "drafter" thiết kế công chánh, và tạo điều kiện khuyến khích C đi học lại. Trong những năm này, C học rất nhiều của Thầy về ngành Công chánh.

Sau khi ra tốt nghiệp ngành Kỹ Sư Cơ Khí ở trường University of Texas at Austin, điểm GPA thấp tè chưa kiếm được việc làm trong lúc cháu gái mới sinh. Bỗng Huy (em ruột của Bình) lại đước hai "offered jobs", Huy chia cho mình một công việc làm về "heat transfer products" ở Houston...

Hai vợ chồng bắt đầu xây dựng một mái nhà ấm cúng với hai cháu Vi Vân và Vinh Sơn... Bỗng môt người bà con ở Dallas giới thiệu, giúp đỡ và chỉ bảo việc sang cửa tiệm 7_Eleven...Từ đó hai đứa con nhà dân buôn, tham gia việc thuơng mại buôn bán. Tính gì thì tính, nhưng gia đình phải cần bảo hiểm sức khỏe cho hai cháu nhỏ, Thu quyết định đễ C trở lại bám theo ngành Kỹ Sư. Trong lúc C đang nghĩ đi kiếm việc làm...Bỗng có môt thằng bạn cũ ở COA là Cesar Longoria muốn trở về quê, liên lạc và kéo C trở lại lấy công việc của hắn làm...Voilà! Từ một vai trò Kỹ Sư, C chấp nhận lấy công việc "Technician" khi trở lại COA năm 1992.

Trong quá trình này C trở nên làm việc ù lì một chỗ hơn 20 năm, nhưng bản thân luôn là "hot shot" trong việc thiết kế công trình đường xá cống cống cho COA... Bỗng lại gặp một người boss mới là cưu chiến binh Trung Úy Công Binh Larry Roberts thương mến, chiêu độ và đốc thúc C lấy bằng hành nghề "Professional Engineer". Lúc C đậu được bằng hành nghề, thì ông Larry lại qua đời, giao lại cho C một "Design Team" trong COA với những high profile projects" lúc bấy giờ.

Một vài tháng sau, Director của Public Works Department đề nghị C bước ra nhận lãnh trách nhiệm "re-build" một bộ phận quan trọng "Engineering Services Division". Vốn cá tính trầm lặng, cà lăm kinh niên, tiếng anh tiếng u nói năng còn ba xí ba tú, v.v...Nhưng cũng nhận làm đại, bắt đầu với số lượng nhân sự 20 kỹ sư, sau 10 năm C đã xây dựng lực lượng 50 Kỹ Sư về mọi mặt, lớn mạnh thứ hai trong đội ngũ nhân viên của PWD.

Năm 2010 có nhiều chuyển biến về sức khỏe, sống chết qua lần mổ tim, C tỏ ra thụ động và biến mình thành “người tàng hình” trong tập thể PWD. Dẫu sao C cũng hãnh diện nhận lấy chức vụ "Chief Engineer" là chức vụ cao nhất và chỉ có "độc nhất" trong cơ quan thành phố.

Cho đến ngày C tuyên bố chính thức về hưu, thì đã có hai ba chỗ đánh tiếng offer công việc làm "part time"...Lòng vừa buồn vừa vui...vô hạn! Dodgy

Sự nhàn hạ thanh thản trong những năm cuối...có nhiều thời gian để viết bài vở cho vui...Nhưng dù sao C cũng phải về "hưu"...để còn giữ một hình ảnh đẹp cho mọi người và không phí phạm những duyên may công danh tài lộc ơn Trên ban cho bao nhiêu năm qua.

Đương nhiên, buồn và lo cũng không ít!
Nhưng thực sự C rất hài lòng về việc về "Hưu Non" của mình. Thành thật cảm ơn tất cả sự hổ trợ và giúp đỡ của mọi người trong bao năm qua nơi tha huơng đất Mỹ.

Holiday Spirit

Canvas 36" x 36"
(December 2013)



Way out

Canvas 36" x 48"
(July 2014)



Hà Tiện Cầu Xin


Ông hà tiện nằm ngủ mơ thấy Thượng đế, tham lam liền hỏi:
- Thưa ngài, cuộc sống nơi thuợng giới ra sao?
Thuợng đế đáp:
- Là thế giới tiên cảnh an vui muôn kiếp!
Ông hà tiện nghe thế hỏi tiếp:
- Thế thì 100 năm của hạ giới bằng bao nhiêu ngày trên thượng giới?
Thượng đế trả lời:
- Con ơi, không thể tính bằng ngày mà chỉ bằng một phút thôi.
- Thế thì giá trị 100 triệu đồng của hạ giới thì sao ạ?
Thượng đế phán ngay:
- Chỉ đáng 1 xu trên thượng giới mà thôi!
Suy nghĩ một hồi lâu, ông hà tiện liền hỏi ngài:
- Vậy cầu xin ngài rủ lòng thương ban cho con 1 xu. Con sống nghèo khổ lắm.
Thượng đế chuẩn ngay:
- Được, con hãy đợi ta 1 phút nhé!

Tuesday, July 22, 2014

Tranh Thơ 008


Không Mệt ...Nhưng Mệt !


  • Vui cười không mệt,, buồn phiền mới mệt
  • Yêu thương không mệt, ghen ghét mới mệt 
  • Chân thật không mệt, gian dối mới mệt 
  • Tương ái không mệt, tương tàn mới mệt  
  • Rộng rãi không mệt, ích kỷ mới mệt  
  • Thứ tha không mệt, ghim guốc mới mệt  
  • Khiêm tốn không mệt, khoe khoang mới mệt  
  • Mỉm cười không mệt, giận hờn mới mệt  
  • Thân thiện không mệt, giả dối mới mệt  
  • Khoan dung không mệt, cố chấp mới mệt 
  • Khiêm nhường không mệt, ngạo mạn mới mệt  
  • Đơn giản không mệt, phức tạp mới mệt 
  • Được mất không mệt, tính toán mới mệt 
  • Nói nhiều không mệt, nghe nhiều mới mệt
  • Kiếm tiền không mệt, chi tiêu mới mệt
  • Siêng năng không mệt, lười biếng mới mệt
  • Nấu nướng không mệt, rửa chén mới mệt
  • Bầy biện không mệt, dọn dẹp mới mệt
  • Thắng độ không mệt, thua độ mới mệt  
  • Uống nhiều nước không mệt, tắm ít nước mới mệt
  • Thân mệt không là mệt, tâm mệt mới mệt
  • Lãng nhiều không mệt, nói nhiều mới mệt.
  • Ăn ít không mêt, xực nhiều mới mệt
  • Ly chng không mêt, day chng mói mêt...
  • Nói cười không mệt, làm thinh lắng nghe mới mệt.
  • Mơ ước và dự tính không mệt, thực hiện mới mệt.
  • Phá bỏ không mệt, làm lại từ đầu mới mệt
  • Lúc yêu không mệt, hết yêu mới mệt 
  • Dứt khoát không mệt, cù cưa mới mệt 
  • Đường ai nấy đi không mệt, tiền ai nấy chia mới mệt 
  • Bơi hoài không mệt, dọp bẻ mới mệt
  • Đói không sợ mệt. Ăn no mới mệt
  • Việc làm không hết không mệt, bị la mới mệt
  • Vui chơi thả cửa không mệt. Góp tiền mới mệt 
  • Lòng đầy ham muốn không mệt. Không được gì cũng mệt !
  • Đi đường thẳng không mệt, đi đường vòng mới mệt.
  • Xuống dôc không mệt, leo lên mới mệt.
  • Thả lỏng buông xuôi không mệt, tp trung căng thẳng mới mệt...
  • Nghe một lời nói thẳng không mệt, nghe một lời xiên xỏ thật là mệt
  • Nói mấy điều trên không mệt, làm thiệt mới mệt
  • Huynh viết không thấy mệt, mà muội đây đọc mới mệt

Friday, July 18, 2014

VÌ SAO LẠI THẾ …


Adam và Eva sống bên nhau rất hạnh phúc. Một bữa gặp Đức Chúa, Adam hỏi:
- Thưa Đức Chúa, Eva thật xinh đẹp. Tại sao Người lại làm cho nàng đẹp thế?
- Để lúc nào con cũng muốn ngắm nàng.
- Làn da của nàng mới thật mịn màng làm sao!
- Để con lúc nào cũng muốn chạm vào nàng chứ!
- Trên thân thể nàng có một mùi thơm thật dễ chịu.
- Để lúc nào con cũng muốn quấn quýt bên nàng chứ!
- Ánh mắt nàng luôn long lánh thật quyến rũ
- Để lúc nào có cũng muốn say đắm bên nàng!
- Hình dáng của nàng lại có những đướng cong thật tuyệt vời hấp dẫn.
- Để con lúc nào cụng muốn chăm lo chiều chuộng nàng!
- Thật tuyệt vời! Sự tạo hóa của Người thật vĩ đại làm con vô cùng biết ơn.
- Con hãy nắm lấy tình yêu lứa đôi mà ta đã ban cho con.
- Nhưng có một điều mà con cứ thắc mắc là tại sao Đức Chúa lại làm cho nàng ngây thơ ngốc nghếch thế?
- Có như thế thì nàng mới yêu con chứ!

Wandering Dream


Canvas 30" x 40"
July 2014


Breaking Path


Canvas: 20" x 28"
(July 2014) 


Gõ Nhầm E-mail


Một đôi vợ chồng ở Toronto Canada quyết định đến Orlando Florida để tránh mùa đông khắc nghiệt. Họ muốn đến khách sạn mà họ đã hưởng tuần trăng mật 20 năm trước. Nhưng vì lịch trình có đôi chút rắc rối nên ông chồng đi trước, bà vợ đi sau một ngày. Vậy là ông chồng đến và đăng ký được khách sạn như đã định.

Trong phòng có một chiếc máy computer và ông bật lên để gửi e-mail về cho bà vợ. Tuy nhiên, ông lại bất cẩn ghi thiếu một chữ cái trong địa chỉ mà cứ thế gửi đi.

Trong khi ấy, ở một nơi nào đó tại Houston, một bà góa vừa trở về nhà sau đám tang của ông chồng. Buồn rầu, bà bật máy computer lên để xem thư chia buồn của bạn bè và người thân. Sau khi đọc xong lá thư đầu, bà bỗng la lên thất thanh và ngất xỉu. Cậu con trai nghe tiếng, chạy vội lên và thấy mẹ đang nằm vật ra sàn. Còn trên màn hình là nội dung bức e-mail:

“Người vợ thương yêu của anh,
Anh đã tới nơi đây thật buồn bã cô đơn xa vắng em yêu. Anh biết là em rất ngạc nhiên khi nhận tin từ anh, vì ở đây họ cũng có máy tính và anh có thể gửi e-mail cho những người thân yêu của mình. Anh vừa mới tới và làm thủ tục nhận chỗ ở. Anh thấy dường như mọi thứ đã được chuẩn bị xong để chào đón em vào ngày mai. Thời tiết ở chốn này lại nóng bức, anh thật chẳng muốn đi đâu, chỉ mong gặp em lắm. Anh hy vọng chuyến đi của em cũng tốt đẹp như anh. Em yêu của anh!"

Tuesday, July 15, 2014

Lang Thang Đó Đây 006



Lang Thang Đó Đây 005


Lang Thang Đó Đây 004



Lang Thang Đó Đây 003



THẰNG BỜM THỜI ĐẠI

Thằng Bờm có cái Quạt Mo,
Phú Ông thì có Ô-tô nhà lầu.
Thằng Bờm ít việc chẳng rầu,
Phú Ông chạy việc lo âu phập phồng.
Thằng Bờm cuối tháng lãnh công,
Phú Ông mỗi tháng phải gồng trả lương.
Thằng Bờm chỉ 1 vợ thương,
Phú Ông 3 vợ, ai nhường ai chăng ?
Thằng Bờm 1 vợ cằn nhằn,
Phú Ông 3 vợ phải nằm … “Hô-teo”.
Thằng Bờm thuyền nhỏ sóng xiêu,
Phú Ông thuyền lớn phải nhiều sóng cao.
Thằng Bờm đêm ngủ chiêm bao,
Phú Ông đêm ngủ canh thâu mơ màng.
Thằng Bờm lễ tết hân hoan,
Phú Ông lễ lạc lo toàn thưởng công.
Thằng Bờm hết việc ở không,
Phú Ông phải ký hợp đồng “Quán Ba”.
Thằng Bờm làm việc hát ca,
Phú Ông thích họp rầy rà nhân viên.
Thằng Bờm luôn nợ vợ hiền,
Phú Ông vay nợ cả liên ngân hàng.
Thằng Bờm mong thấy Thiên Đàng,
Phú Ông chỉ thấy trần gian Thiên Đường.
Thằng Bờm gặp Chúa khiêm nhường,
Phú Ông làm chủ dương dương tự hào.
 
Thằng Bờm thỉnh thoảng ước ao :
Bao giờ trúng số sang giàu Phú Ông.
Phú Ông đôi lúc ước mong :
Bao giờ mới được rỗi công như Bờm.
 
Chủ hay tớ, ai sướng hơn ?
Gẫm ra thì biết chớ còn hỏi ai !
Mình là chủ của mình đây,
Mình cũng là tớ mình đây chớ gì !
Chủ và tớ  nào khác chi :
Lúc là Ông Phú, có khi Thằng Bờm !!!
 
(Nguyễn văng Bờm)

Monday, July 14, 2014

Night Out

Canvas 24" x 30"
(2013) - SOLD


Humping Day

Canvas 3 - 18" x 24"
(2012) - SOLD


Cần Thiết




Trần Cường
March 1, 2006


Ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua tấm màn che làm đôi mắt tôi xốn cay nhắm díp lại. Tôi rúc vào tấm chăn cố ngủ nướng thêm một chút nào hay chút nấy. Bỗng tiếng điện thoại kêu inh ỏi bên giường, tôi lồm cồm lấy ống nghe bên đầu giường. Tôi ngái ngủ ngáp dài vài cơn, tai nghe tiếng được tiếng không thằng em út Luận nói trên phôn.

- Trời trưa trợt rồi mà ông anh còn ngái ngủ!

- Anh trực ca đêm ở bệnh viện mới về đến nhà ngủ bù. Chiều nay còn phải vào làm nữa. Cần gì nói đại đi cho anh ngủ một miếng!

- Chiếc xe của em bị tông nát đêm hôm qua, gọi kiếm anh không được. Luận báo tin.

- My gosh! Mi có sao không? Tôi bàng hoàng hỏi.

- May mắn bị tông đằng sau đít xe người ta. Giờ không có xe đi vào sở sáng nay.

Tiếng năn nỉ của Luận nhẹ dần, đầm ấm bên kia đầu máy như muốn tôi thông cảm. Nghe tin lần này tôi giận câm điếng người, ngồi bần thần bực dọc chẳng nói được gì vì đây là lần thứ năm hắn tông xe bị nát tan tành. Số mạng của hắn còn lớn nên chẳng bao giờ bị thương tích. Mọi lần tôi tạ ơn trên vì mạng đứa em còn của mất chẳng sao, thậm chí có lần bỏ tiền mua sắm chiếc xe khác. Chỉ mỗi cái tật lái xe háo thắng phóng hết tốc độ bám sát đít xe đằng trước trên xa lo, bánh xe phải bám sát kêu rít trên mặt đường mới cảm thấy thích thú. Đôi lúc hắn quên bẵng đi sự an toàn cho mọi người xung quanh và chính bản thân.

Tôi gác mạnh tay cái điện thoại xuống giá đỡ chẳng muốn nghe gì thêm. Vừa nằm vật người trên giường, tiếng phôn lại vang lên hai ba lần. Tôi tháo luôn sợi giây điện thoại ra khỏi máy, chẳng muốn bị quấy rầy buồn phiền. Thật sự tôi buồn ngủ, nhưng cũng quá mệt mỏi để che chở cho đứa em ngông cuồng này. Khổ nỗi nằm trăn trở trên giường vẫn không thể nào ngủ tiếp, đầu óc tôi cứ hoang mang nghĩ đến thằng em. Tôi uể oải bước xuống giường, vò đầu gãi tai, bức kéo tóc muốn phát điên lên. Nhìn vào tấm gương soi trên tường, tôi nhận rõ nét lo âu trên khuôn mặt mình. Đó là những vết nhăn trên trán trông thật giống mẹ tôi lúc muộn phiền. Tôi cố hít thở dài để kiềm cơn bực bội trong lòng. Tôi tự hiểu rằng - Dù có giận thằng em cho mấy, tôi cũng thể nào bỏ Luận trong những lúc này. Tôi thức dậy đi sửa soạn. Bước vào trong xả nước tắm. Vòi sen phun nước chảy chậm rì mặc dầu đã mỡ tối đa. Tôi tắm không thoải mái, cảm thấy khó chịu vì xà phòng còn rin rít trên da. Tôi cầm cái khăn tắm chà mạnh vào cổ và lưng làm nóng ấm cả thân người. Đầu óc bắt đầu tỉnh táo dễ chịu hơn. Thiếu nước là chuyện bình thường hằng ngày ở mọi nơi. Cung ứng nhu cầu cần thiết không bao giờ đúng mức cho giới tiêu thụ, nhất vào lúc đòi hỏi cao điểm. Mặc dầu chuyện “thiếu nước” chẳng dính dáng về tình huống xảy ra sáng nay; nhưng ít ra tôi nhận thức Luận đang cần sự giúp đỡ tối thiểu của tôi là chở đi làm.

Tôi ra ngoài nhà bếp mở cửa tủ lục lọi một hồi lâu chẳng biết mình muốn thứ gì. Cuối cùng hiểu ra mình thèm một ly cà phê đen nóng thật đậm để uống cho tỉnh ngủ. Bỏ vài thỏi đường vào ly, tôi cầm cái muổng trên tay khuấy đều. Mùi cà phê thơm phức nhưng chưa đủ đánh thức tâm trí. Tôi ngáp vài cơn thật dài, ưỡn người ngồi nhoài trên chiếc ghế salon ngoài phòng khách. Toàn thân người vẫn cảm thấy ớn lạnh và mỏi rã rời. Tôi áp ly cà phê nóng vào trán. Bất chợt tôi nhìn chăm chú vào màu cà phê đen đậm. Qua ánh nắng ban mai, tôi nhận thấy nước cà phê đẩy chiếc muổng nhỏ xoay vòng thành ly kêu leng keng và những cặn bã cà phê lắng dần dưới đáy ly. Tôi cảm thấy thích thú làm đi làm lại hai ba lần. Qua hiện tượng khoa học rất thông dụng của lực ly tâm, cái đầu tôi bỗng nhẹ nhàng dường như tôi đã chuẩn nghiệm được căn bệnh – Chính cái tôi sân si đã làm chính mình nhỏ bé.

Tôi méo mó nghề nghiệp đem “căn bệnh” mổ xẻ. Tôi cần phải giúp thằng em đến sở làm sáng nay, nhưng cả thân người nặng nề bẹp dí người trên chiếc salon chẳng muốn làm gì, chẳng muốn đi đâu. Tôi phải tắm để được sảng khoái, phải có chút cà phê để tỉnh táo, phải coi chút tin tức buổi sáng. Cầm ly cà phê trên tay vẫn chưa chịu uống, còn mày mò suy nghĩ vẩn vơ, còn lưỡng lự có cần giúp hắn nữa không? Tâm cang tôi còn bực bội, dù dội nước tắm đầy đủ, khăn chà nóng người thật thoải mái, sái cà phê thật đậm ngon cũng không mang thân xác tôi ra khỏi vùng hậm hực sân si. Đương nhiên sự điều hòa giữa tâm lý và sinh lý trong tôi có lúc mưa lúc nắng. Tôi muốn nước xả mạnh vào người tắm thật đã. Tôi phân vân lựa chọn ly cà phê, hay tách trà nòng, hay cappuccino. Rồi bực bội lục lọc tìm kiếm ra đường nhưng thiếu bơ bỏ vào cà phê. Tôi ra vẻ sành điệu dùng muổng nhỏ cà phê đánh cho sủi bọt thì cà phê đen mới ngon. Tôi ỡm ờ lý sự như cụ non về lực ly tâm không đâu vào đâu. Tôi cũng chả khác gì ai. Kinh nghiệm chọn lựa quyết định mỗi lúc mỗi khác. Cái tôi cứ chần chừ lưỡng lự tính toán. Chính tôi cũng bị mù quáng vì những phù phiếm xa hoa, làm che lấp đi bản chất của nhu cầu cần thiết.

Tôi mang nặng định kiến với Luận. Tôi la ngầy thằng em sống ỷ lại ích kỷ cho bản thân; nhưng có khôn ngoan sống yên ổn cũng vẫn cô đơn bạc phận. Tôi thường bực bội đứa em tiêu xài phí phạm làm tổn thương phước phần về sau; nhưng niềm tin về cuộc đời của hai anh em hoàn toàn khác biệt. Tôi quen sống chừng mực điều độ, ăn chắc mặc bền. Luận sống vui, sống tươi trẻ biết nhiều nguồn vui trên cõi trần gian. Hắn cũng chẳng có thua kèm gì ai, đủ mọi thứ trên đời bằng cấp, việc làm, tình yêu. Hắn luôn được bạn bè mến phục và yêu thương. Dù tốt hay xấu tôi không thể bỏ cuộc, tôi vẫn phải lo cho em. Tôi uống nốc cạn ly cà phê, vội vàng ra xe đi lên nhà Luận.

Anh em sống tha phương trên đất Mỹ tròm trèm hai mười năm, lúc ấy Luận mới lên mười tuổi theo tôi đi vượt biên. Anh em khác biệt nhau hơn mười tuổi, tôi luôn thủ vai “quyền huynh thế phụ” thương yêu dạy dỗ em đến lúc tuổi trưởng thành. Chỉ vì không muốn phụ lòng cha mẹ, tôi luôn làm trọn bổn phận của một người anh gương mẫu. Tôi chỉ biết đi làm, đi học, lo cho em, gửi qùa về cho gia đình. Tôi không cờ bạc, rượu chè hay hút sách. Không cơm hàng quán chợ, tằn tiện dè dặt, giữ gìn nhà cửa khang trang ngăn nắp. Mặc dầu tôi chưa được khuây khỏa một vài ngày, rất hãnh diện trong vai trò mẫu mực như cha mẹ dạy lúc còn ở quê nhà. Tôi cũng chả cần nói ra, đứa em cũng hiểu được những yêu thương và hy sinh đó.

Cuộc đời sinh sống ở Mỹ cứ xoay vòng như chong chóng, mối liên lạc giữa hai anh em càng bị ly tâm, càng cách xa nhau dần. Lúc thằng em vào đại học, tôi đi làm bận rộn tối ngày. Về đến nhà mệt nhoài người, chỉ biết nằm dập trong phòng nghỉ ngơi cho yên tĩnh. Còn Luận, ngoài việc học hành là vui chơi giao thiệp bàn bè rộng rãi. Sau khi học ra trường, anh em may mắn còn ở chung thành phố. Tôi thì làm bác sĩ ở hướng Nam, còn đứa em làm kỹ sư điện ở hướng Bắc. Nay anh em như hai dòng thái cực, đôi lúc cả tháng anh em mới gặp nhau. Vả lại anh em tôi lớn lên trong một gia đình anh chị giáo huấn, em phải tuyệt đối tuân lời khuyên dạy không dám cãi. Cái đức tính đó đã trở thành nề nếp không sửa đổi được. Khi thảo luận vấn đề gì, thường thấy Luận lặng yên không dám tay đôi bàn tán hay mau chóng đổi đề tài khác. Vì qúa yêu thương bảo bọc em, tôi luôn cứng rắn nhắc nhở, trở nên càm ràm hắn tối ngày. Luận được trưởng thành ở Mỹ, dễ nổi nóng tranh luận lớn tiếng mỗi khi bất đồng ý kiến. Anh em trai ít nhiều lời qua tiếng lại, dần dà mỗi người có một thế giới riêng tư nhưng luôn tôn trọng nhau.

Tôi còn nhớ khi mới ra trường nhận công việc làm, tôi cho em chiếc xe cũ. Luận thích thú o bế chiếc xe hằng ngày. Có xe lại muốn tự lập đi làm kiếm chút tiền tiêu vặt. Từ đó tôi nhận Luận thường vắng mặt đi chơi với bạn, ít khi báo cáo xin phép. Hắn la cà với bạn bè, cà phê thuốc lá, hay thức trắng đêm vui chơi. Hắn tập tành bao bọc quà cáp, shopping mua sắm cho bạn gái. Luận không đồng ý ai để ý vào đời sống riêng tư của hắn. Hắn muốn tự do độc lập quyết định mọi hành động của mình, nhưng vẫn tiếp tục đòi hỏi người anh bao bọc. Đôi lúc trong túi không có tiền phải trốn nhủi trong nhà cả tuần lề mới ló mặt ra ngoài. Đường cùng túng thiếu lại về nặc ông anh.

Tôi bắt đầu lo lắng khi Luận quyết định xin phép ra riêng ở với bạn bè vào những năm đại học. Hắn bắt đầu chơi súng, có đến ba cây khác nhau. Tháng nào hắn cũng thuê bãi tập bắn, tới mùa thì đi săn nai. Ngoài thú chơi súng, hắn thích o bế nâng cấp chiếc xe đua hai cửa, niền xe bóng láng, máy móc loa nhạc thật mạnh. Luận thích mạo hiểm như leo núi, trượt tuyết, đi săn, câu cá, nhất là bơi lặn. Có lúc hắn tập tành cá độ football, cờ bạc đỏ đen ở Las Vegas, lõm bõm đầu tư chứng khoán. Bao nhiêu tiền tiêu xài vung vãi, đua đòi sang trọng qúy phái. Đến khi đi làm kiếm được đồng lương, hắn bắt đầu đi cà phê, bi da, quán nhạc, bar. Nhất là sau khi có bạn gái, hắn theo đuổi quần áo thời trang đồ hiệu, dầu thơm trang sức, giày dép tóc tai. Cellular phôn phải thật xịn, mắt kiếng mát thật sang trọng phông độ. Đồ phải mua theo catelog, mốt đồ mới bao nhiêu tiền cũng mua. Đi làm ăn đóng bộ đồ suit, cà vạt đổi hằng ngày, giầy sắm hàng tháng. Luận trọng về nhu cầu bề ngoài. Nghĩ cho cùng, thị trường buôn bán ở Mỹ khai thác tinh xảo vào thị hiếu xa hoa, đôi khi làm lũng đoạn tư tưởng đời sống của giới trẻ.

Môi trường sinh trưởng của hai anh em có sự khác biệt. Tôi có thể may mắn được giáo huấn trưởng thành trong đạo lý “Tiên học lễ, hậu học văn”. Sự khiêm nhường kín đáo với lối sống đơn giản không khoe khoang. Còn thế hệ của Luận lớn lên trong xã hội Mỹ tạo cho con người tự tin, dám nói, dám làm, dám bộc lộ cái tư tưởng cá nhân. Mức độ đời sống luôn được đổi mới phong phú, cách suy nghĩ được cởi mở tôn trọng hơn. Nhưng vòng đai của nhu cầu xa hoa phù phiếm đã siết chặt cuốn xoay vòng đứa em tôi trong của nếp sống Tây Phương hiện đại. Mọi sinh hoạt như máy, tư tưởng mau chóng thay đổi. Kinh nghiệm cần phải biết gạn lọc để học hỏi. Trải qua nhiều vui buồn lẫn lộn về cuộc sống trưởng thành của Luận trên đất Mỹ, tôi không thể kết tội đứa em của mình. Dẫu sao tôi mừng là Luận đã thành nhân thành tài, hắn không bị là cặn bã hay không bị ly tâm phế thải ra khỏi dòng đời.

Kể tội nghiệp thằng em út. Kỳ này bị tai nạn Luận vẫn gọi điện thoại nhờ ông anh khó tính giúp mình trước khi báo tin cho cô vợ sắp cưới. Cứ nghĩ tới, tôi bật cười quên hết bao nhiêu mệt mỏi. Tôi mừng thầm là bao nhiêu năm bôn ba xứ người, Luận vẫn nghĩ mình là đứa em bé nhỏ, tôi phải giang rộng cánh tay bao bọc. Yêu thương đó như một hạnh phúc thiêng liêng cần thiết trong đời. Tôi hiểu ra tu thân là hành thức sống vui với hiện tại. Dù đó là những niềm vui nho nhỏ mang đến cho Luận, cũng chính là nguồn vui cho chính tôi.

Tôi lái xe trên xa lộ trong thời giờ cao điểm cả tiếng đồng hồ. Chiếc xe chỉ có thể nhúc nhích trên đường, nhưng không làm cho tôi bị căng thẳng. Tâm hồn tôi rất nhẹ nhàng thản thơi trong nắng ban mai. Xe cộ nườm nượp nối đuôi nhau trên xa lộ đông như kiến. Khói xe bốc trắng xoá xen lẫn qua những tia nắng chói chan. Mọi người bắt đầu lăn xả vào một ngày mới đi làm việc. Nhu cầu cần thiết cho đời sống vẫn được phát triển. Đường xá tiếp tục mở rộng, các công trình xây dựng sinh hoạt náo nhiệt từ xa. Các chiếc xe bus vàng chở học sinh đến trường, các chiếc xe hàng nối đuôi nhau trườn mình qua cầu. Chiếc xe tôi cũng lăn bánh đều như những chiếc xe khác trên xa lộ sáng nay.

Một ngày mới bắt đầu trên đất Mỹ, rất ồn ào và chậm chạp. Cuộc sống phức tạp phơi bày. Tất cả bị đẩy xô vội vã. Những lối thoát trên đường đi rất quen thuộc, đôi khi cũng bị tắt nghẽn. Sự khai thông vẫn là nhu cầu cần thiết cho mọi người, cho chính tôi!

(Cần Thiết - Trần Cường, March 1, 2006) Revised on 041707