Sáng nay đi bộ, trời đã se lạnh của thời tiết Mùa Thu. Dù xứ
"cowboy Texas" không thấy
là cây đổi màu vàng và nâu cho lắm, nhưng cũng đủ thấy lòng bâng khuâng nhớ về
những mùa thu nào đó.
Mùa Thu Sài Gòn được ca tụng trong thơ văn âm nhạc mang nhiều
âm huởng Tây phương, nhưng mùa thu Sài Gòn chỉ có gió se se lạnh và mưa phùn
bay lất phất. Nhưng rồi có một mùa thu đã làm hiu hắt quê huơng.
Ngày ấy Sài Gòn không đông đúc như bây giờ...Những con đường
rợp bóng cây, vào thu bắt đầu lá rơi lả tả trên vai tôi và mái tóc em, bóng nắng
rọi xuyên lốm đốm màu vàng úa bên những vòm cây hay con đường quen thuộc tên tuổi.
Ngày nay con đường Sài Gòn nay đã đổi tên, nhưng tên thành
phố Sài Gòn vẫn còn sống trở lại...để tưởng nhớ cho những ngày tháng xưa cũ.
Sài Gòn giờ mưa hay nắng? Sài Gòn còn nghe xa vắng những yêu thuơng vương vấn
mãi trong tôi?
Phố xá Sài Gòn bây giờ thay đổi nhiều hơn xưa, chen chúc những
tòa nhà ăn chơi sang trọng xen lẫn trong những ngõ ngách nhà cửa lụp xụp nghèo
khốn. Tôi như một Kẻ Lạ, vội bước nhanh qua đường!
No comments:
Post a Comment