Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Saturday, June 21, 2014

Ngõ Vắng


Lởi Mở Đầu: Bài viết nói lên những "tình nghĩa vợ chồng" lúc về già ở nơi tha hương, luôn luôn cần nghĩ đến nhau và lo cho nhau đến cuối đường đời.. Mặc dầu, nhân vật và cốt truyện đều do trí óc tưởng, không có thật, nhưng mang ít nhiều đắng cay trong đơn độc.

[Image: WD017.jpg?m=1368179878]

Nơi góc cửa garage của căn nhà nhỏ, lão Tuân ngồi trên chiếc ghế đẩu cũ rích, người bơ phờ đầu dựa vào góc tường. Lão lừ đừ đảo mắt nhìn ngõ vắng buồn tênh, cầm ly cà phê đen đá chẳng buồn hớp lấy một ngụm. Vài chốc lão lại ngáp dài ngáp ngắn, gục đầu nghẻo cổ ra vẻ mệt mỏi, như ngán ngẩm không tìm được một nguồn vui. Lão chăm chú nhìn ly cà phê đen đã tan hết đá nhợt nhạt không còn mùi vị. Lão nghiêng mình bỏ đại ly cà phê trên sàn nhà. Thân người ngả xoài, đôi vai cụp xuống và hai tay thả lỏng xuôi theo thành ghế. Ánh nắng ban trưa rọi thu nhỏ hình bóng lão trên nền nhà. Mặt lão cúi gằm xuống như trốn tránh cái ánh sáng gay gắt, đôi mắt lờ đờ mỏi dần. Lão ngủ thiếp đi cả gần một tiếng. Những giọt mồ hôi lấm tấm trên cái vầng trán nhăn nheo, càng làm hiện rõ cái nét già nua yếu ớt trên khuôn mặt.

Đang thiu thiu, lão chợt giựt bắn người vì nghe tiếng guốc nện lộc cộc trên nền nhà. Mắt nhắm mắt mở, mặt mày nhăn nhó liếc bà Ngọ, vợ của lão đang đứng chống nạnh cau có. Lão chẳng nói lên tiếng nào, uể oải lòm khòm cầm lấy ly cà phê đá nguội lạnh nốc cạn một hơi. Chưa kịp nuốt ngụm nước trong họng, lão lại nghe mụ vợ càu nhàu cay nghiến “Ngồi đâu ngủ đó cả ngày. Lo về hưu sớm rồi chầu diêm vương sớm”.

Lão chẳng phản ứng gì về câu nói qúa nặng nề, có lẽ lão đã nghe nhiều lần rồi quen tai. Như đui mù câm điếc, lão cúi người nhắc cái ghế lên, ngáp một hơi thật dài và ưỡn mình qua lại cho giãn xương cốt đỡ mệt mỏi. Tay xách cái ghế, tay khác gãi cái đầu hói bạc trắng ngứa ngáy, lững thững đi vào cất. Lão hậm hực lầm bầm: “Phận gái già mà còn lắm mồn, chẳng cần phí hơi chống cãi!”.

Xưa kia lão là tướng tá oai phong lẫm liệt, giờ chỉ là công nhân hãng điện tử cũng không được trọng đãi. Đối với cái tuổi lục tuần nếu chưa xếp vào hạng lớn tuổi thì hãng xưởng đâu sa thải. Ngồi không xơi nước ở nhà hơn hai năm nay, phải thắt lưng buộc bụng riết cũng ngao ngán. Tiền thất nghiệp đã hết, tiền già chưa được lãnh, giờ cả gia đình sống trên đồng tiền trợ cấp hàng tháng của chính phủ. Lão cảm thấy bất lực không đủ sức cung phụng mức sống của gia đình như trước đây. Lão bắt đầu nhẫn nhịn chuyện qua lại mặc dầu buồn bực tánh đồng bóng đanh đá của bà vợ. Nhất là suốt ngày đối diện với lời nguyền rủa “về hưu non”. Không có con cái, không việc làm, không ân tình, không xa hoa phù phiếm trên đời. Từ đó tâm tư ước vọng của cuộc sống của lão như cây đàn chùng giây réo rắc những âm vang lạc lõng chơi vơi. Thân xác còn đó bơ phờ nhưng tâm trí lão dường như đã chết từ lâu. Anh nắng gay gắt bao trùm khu phố buồn tênh không một bóng người qua lại, ngay cả hai vợ chồng lão nhăn nhó nhìn nhau chẳng nói một lời.

Lão bước thong thả ra ngoài sân mở vòi nước, còn minh mẫn chưa có điên đi tưới cây vào ban trưa gay gắt. Nhưng biết cặp mắt của bà vợ đang dí ngay gáy, lão nổi máu gàn cầm vòi nước đưa lên rửa mặt để trêu chọc. Bà vợ mặt mày cau có chống nạnh nhìn lão chua cay. Lão càng khoái chí dội nước từ đầu xuống tới mặt, lắc thân người qua lại làm những hạt nước văng tứ tung. Bà vợ quắc mắt nổi máu điên lên định nhảy vào dành lại cái vòi nước. Như trẻ con, lão thình lình bỏ ống nước xuống sân cỏ, vòi nước bắn xoay vòng làm bà vợ la ầm ĩ bỏ chạy. Người lão ướt mèm như tắm, đưa hai tay vuốt mặt mát mẻ. Hạt nước ướt long lanh làm bóng lượn cái đầu hói và làm phẳng lì vài cụm tóc lưa thưa chưa chấm tới tai. Cái áo thun trắng ướt sũng dính sát vào người để lộ ra những đường nét xương xẩu toàn thân lão. Hơi nước trên sân cỏ bốc lên nồng nực làm cho lão khó chịu. Lão quặp người ôm ngực, mặt mày đỏ rần ho sù sụ từng cơn không thể nào che dấu cái yếu đuối già nua. Bà vợ nhếch mép cười soi mói, cúi xuống nhặt ly cà phê, lầm bầm bỏ đi vào nhà. Còn lão đắc chí tủm tỉm cười, cầm vòi nước rửa đôi chân không trên cỏ.

- Hôm nay ngày âm lịch là gì vậy? Lão nói vọng vào nhà hỏi bà vợ.

- Hỏi làm gì? Bà vợ trả lời cộc lốc.

- Nếu tôi tính không nhầm, hôm nay là ngày giỗ của thằng Tố đó bà ơi!

Bà Ngọ bỗng dịu giọng nói lại, đưa tay lên bấm đếm ngày.

- Ừ nhỉ, tại sao tôi quên bẵng đi mất. Ấy chết, tôi phải sửa soạn đi lên chùa để nhờ sư thầy cúng cho con.

- Giờ đã trưa trợt còn vào chùa xin cúng làm gì. Đi ra chợ mua hoa qủa về thắp nhang ở nhà được rồi. Còn không để cuối tuần lên chùa cúng luôn.

- Ấy thế nào được! Mình cúng ở nhà không biết đọc kinh kệ làm sao con được siêu thoát. Cúng giỗ phải đúng ngày con nó mới về được chứ. Thôi ông cứ ở nhà, để tôi nhờ sư thầy.

Tố là đứa con trai độc nhất được ông Tuân nuông chiều như trứng mỏng. Hắn bị mất tích trong cuộc vượt biên đường bộ lúc ông còn trong trại cải tạo. Giờ chỉ biết ngồi đoán là đứa con bị thất lạc, bị Khờ Me đỏ giết hay thú dữ trong rừng ăn thịt. Từ đó dùng ngày ra đi là ngày chết của con. Trong đau đớn buồn bực bị mất đứa con trai, phật lòng chồng, bà gần gũi với chùa chiền siêng năng cúng phát sanh cho Tố. Bà tìm mọi cách đi tìm kiếm đứa con bị thất lạc, rồi quẩn trí say mê vào niềm tin của miếu đền, lên đồng, thầy pháp và bùa ngải. Có lúc mang nặng lới oán trách của lão, bà đã chai lì lần mò đi qua đến Miên để tìm con. Những năm tháng ở Mỹ, không khí gia đình được đằm thắm hơn xưa. Nhưng sự tẻ nhạt của vợ chồng đã đưa đứa con gái là Trang lạc lối vào hút sách, băng đảng, bỏ nhà ra đi. Từ đấy lão buồn bực, không còn tâm trí làm ăn, cuối cùng bị hãng xưởng sa thải. Chỉ hai năm sau, lão nhận được tin đứa con gái bị mất trong tai nạn xe hơi ở California. Bạn bè lo chôn cất giùm. Ông bà không được nhìn mặt con gái. Bà càng bị mặc cảm cố trốn tránh cái không khí nặng nề trong nhà. Còn lão sống trong hờn oán ray rức bao muộn phiền không như ý. Bao nhiêu chuyển biến ảnh hưởng đến ý nghiã cuộc sống ở cuối cuộc đời của lão.

Sau khi bà Ngọ sửa soạn trang điểm, sắp xếp mâm cơm cho lão Tuân như thường lệ, bà vội vàng leo lên xe lái đi, chẳng thèm thưa gửi lão một tiếng thứ hai. Lão cũng chẳng cần để ý đến, hình như lão hiểu rõ tính nết của mụ vợ. Nhìn thân người bà còn trẻ đẹp và nhanh nhẹn, nhưng khuôn mặt hiện nỗi ê chề thân phận lẻ loi. Lão lắc đầu tự thán “Tối ngày cứ chùa chiền đình miễu. Kinh kệ thì ít, mê tín bá vơ thì nhiều”.

Lão chau mày nghĩ ngợi liên miên, lững thững kéo vòi nước đi ra vườn, quên bẵng mình đang lẩn thẩn đi tưới cây trong nắng trưa gay gắt. Đầu óc chẳng được tập trung, lão đang tưới vườn rau lại nhảy qua tưới vườn hoa, qua bóng mát tưới cây. Chỉ hơn năm phút, lão đưa vòi nước dội vào đầu sói trắng bóc đã dần đổi mầu hồng. Bỗng hai tay lão xụi lơ và vòi nước rơi xuống mặt đất lúc nào không hay. Lão ôm chặt lấy thân cây, đôi mắt xốn cay vì những giọi mồ hôi lăn dài trên mặt. Mùi hơi nước bốc lên nồng nặc làm mắt lão hoa lên những vầng hơi nước đủ mầu sắc. Những tia nắng chói lóa làm lão cảm thấy chóng mặt, loạng choạng lắc đầu qua lại, thân người lảo đảo muốn té, hình ảnh của vạn vật xoay vòng. Làn gió nóng của mùa hè như thiêu đốt toàn thân. Đôi mắt lão đỏ kè miệng há hốc như thiếu dưỡng khí. Lão thấy mầu sắc của bông hoa trong sân cứ đỏ sẫm, lớn dần làm căng phồng vòng mắt. Lão xoay người dựa vào thân cây, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Cuống họng khô đắng khó chịu, đầu nặng nề nhức buốt. Lão ôm thân cây tuột xuống đất, bò từ từ vào nhà.

Cửa ngõ nhà trước sau để trống trơn, vòi nước tiếp tục chảy lênh láng trên cỏ. Từng ngọn hơi gió nóng bốc vào nhà mùi ẩm ướt. Lão chưa kịp thay bộ đồ ướt đã vật ngã người trên giường. Mắt nhìn ngược trên trần nhà, cảm thấy không gian căn phòng càng thu hẹp lại. Lão co ro thở dốc từng cơn. Nhắm mắt sợ hãi trốn tránh những tia ánh nắng chói lóa chiếu xuyên vào căn phòng. Lão cố gượng khép rèm song che song cửa sổ nhưng cả thân người bị cứng đơ. Lão nhìn mê man tấm hình của hai đứa con ở đầu giường, thấy chúng vẫy tay nhảy múa chào mừng. Lão bắt đầu nghe bên tai tiếng kèn réo chúa chát, trống chiên khua vang rùm beng, tiếng hét reo vui mừng từ đâu dội ngược vào trong đầu. Hai đứa con lúc có lúc không, lúc chúng cười lúc chúng khóc ỉ ôi. Lão xoay vòng hớt hãi tìm kiếm. Lão cảm thấy ngợp thở, mắt mỏi dần, đầu óc mệt thiếp mê đi lúc nào không hay.

Trong cơn mê, lão thấy cả một quân đoàn hàng ngũ chỉnh tề đang chào đón. Lão sung sướng nắm tay hai đứa con đi duyệt thong thả, còn bà vợ hớt hãi chạy theo theo sau nhưng không sao bắt kịp ba cha con. Nhìn thấy hàng cờ của quân đoàn bay phất phới trong gió, lão cảm thấy hãnh diện đi bên hai đứa con vui chơi tung tăng. Lão bỗng nghe vài tiếng súng nổ vang, giật mình ngoái đầu nhìn lại. Lão thấy đằng sau hàng cờ rũ là một đoàn người bận quân phục trắng tinh rũ rượi khóc than. Nhìn vào khuôn mặt của hai con trắng toát, đôi mắt đỏ ngầu và môi thâm tím. Lão ớn lạnh sợ hãi, kéo hai đứa con vào lòng hoảng hốt bỏ chạy thật nhanh; còn bà vợ rượt càng nhanh hơn cũng không bắt theo kịp. Càng chạy lão cảm thấy ba cha con bị cuốn vòng vào ngọn lốc đen thui, hút xoáy sâu vào lòng đất. Đến lúc đó lão cảm thấy một bàn tay duyền bí, tung người lão lên bay lơ lửng nhẹ nhõm như bông gòn bên miệng vực. Hai đứa con tuột khỏi tầm tay lão và rơi sâu vào vực tối đen ghê rợn, chỉ còn nghe tiếng cười đùa lanh lảnh vọng lên. Ngước mắt nhìn lên cao bên vòm mây xám hạn hẹp, lão thấy bà vợ đứng lao chao rũ rượi khóc như lên đồng. Lão cố bám vào thành vực, bò trườn lên để tìm kiếm người vợ. Cố bám lên như càng tuột xuống. Vòng ánh sáng cứ nhỏ dần chỉ còn một điểm. Mặt mày lão hãi hùng vì hình bóng người vợ biến tan dần. Lão chỉ nghe tiếng vọng xuống vực sâu “Cha con ông ơi! Xin đừng bỏ tôi!”.

Lão chợt tỉnh cơn mê biết mình la hét giẫy giụa trên giường. Lão nằm yên thở dốc dài, kéo tấm chăn đắp vào người, hãi hùng suy nghĩ về giấc mơ. Lão cảm thấy toàn thân thấm lạnh và hai bàn tay đẫm ướt mồ hôi. Cái mùi ẩm ướt của quần áo và nệm giường làm cho lão khó thở, cộng thêm cái nóng hầm ngợp ngạt của căn phòng làm cho đầu lão nhức buốt. Trong cái yên lặng tĩnh mịch của căn nhà, lão Tuân trăn trở suy nghĩ về những mất mát trong cuộc đời mình. Chính lão tự quên mình để mong sớm về gần gũi với những đứa con và tự đánh mất những niềm tin trong cuộc đời. Lão chỉ còn vỏn vẹn người vợ nơi tha phương, chính lão oán trách hất hủi và bỏ quên mất người bạn đời từ bao năm qua.

Nghĩ đến cái vực sâu đen thăm thẳm, cái chết kề cận loanh quanh, lão cảm thấy cần bà vợ trong lúc này. Lão ú ớ trong miệng kêu bà. Lão ôm chặt lấy cái gối của bà vào người rồi dòng lệ tuôn trào ăn năn hối tiếc. Lão nhớ lại từ ngày mới cưới nhau, bà tảo tần làm ăn nuôi con, lo âu chờ đợi cho sự an toàn của chồng ở chiến trường. Bà sống thực, chung thủy, sắt son với gia đình. Chính tay bà chăm sóc, chính tay bà nuôi, chính tay bà nấu không bao giờ bỏ đói lão và các con một bữa ăn nào. Chuyện la cà chuyện trò, thần thánh đồng bóng, đua đòi xue xua là chuyện của đàn bà. Lão càng nghĩ càng bực bội cho con người dị dợm của mình, tuyệt vọng buông xuôi quá sớm. Đôi mắt lão yếu ớt ngắm tấm hình hai đứa con thân yêu bên đầu giường. Chúng đã vĩnh biệt cõi đời, mà chính lão không nhìn được mặt và không dịp tiễn đưa vĩnh biệt. Sự bất hạnh đã đẩy đưa lão bỏ quên những hạnh phúc còn trong tay. Giờ sống hoi hóp với những tiếc nuối muộn màng, con tim lão nhói đau từng cơn.

Hối tiếc thoi thóp trong những giờ phút cuối, lão cố cầm cự cho đến khi bà Ngọ trở về. Lão nhất định phải sống để được gặp bà lần cuối, nhất định nhận lỗi của mình. Lão nhất định phải chiến thắng cho trận đánh cuối cùng của một trượng phu. Lão hoi hóp nghĩ về những hình ảnh hạnh phúc của gia đình từ thuở ban đầu. Miệng móm méo mỉm cười pha một chua chát khôi hài về cuộc đời còn lại của mình. Lão nhủ thầm “Quái gở! Không lẽ cùng ngày giỗ với thằng Tố!”.

Đến chiều tối bà Ngọ về đến nhà thấy cửa garage còn mở trống trơn. Trong nhà lặng yên không đèn đuốc như mọi ngày. Bà đánh mùi gió ẩm từ cửa sau. Bà lên tiếng.

- Ông nhà nó đâu mà nhà cửa bỏ trống trơn như thế này?

Bà lật đật đi vào trong phòng ngủ, thấy lão Tuân trợn mắt tráo tráo trên giường. Chân tay tím bầm và trán toát lạnh. Cả thân người lão xụi lơ, miệng mồm kéo méo xẹo. Bà Ngọ chạy ôm lấy lão vào lòng khóc ré lên.

- Ông ơi! Ông đừng bỏ tôi đi nghe ông! ! Ông đừng bỏ tôi sợ nghe ông!

Bà trườn lên đầu giường lấy mấy cái gối kê đầu lên cao, hai tay giựt tóc mai và xoa bóp liên tục trên thân thể lão. Bà cảm thấy sợ hãi cái bóng tối u ám vây quanh, vội bật đèn trong căn phòng sáng trưng. Bà mở tung các rèm song cửa sổ để có chút không khí mát mẻ cho đỡ ngột ngạt. Bà lấy chai dầu gió đánh xoa khắp người, kéo cái mền đắp lên trên ngực lão cho ấm áp. Bà tiếp tục nắn xoa tay chân người chồng. Bà luýnh quýnh điện thoại nhờ bạn bè giúp đỡ. Bà oà khóc qúa lớn không ai nghe rõ được gì. Bà giận dữ đập cái điện thoại, rồi chạy ra vào chẳng biết làm sao. Cuối cùng lấy hết can đảm bấm 911 cầu cứu, sợ hãi khóc thét trên điện thoại chỉ biết nói bập bẹ vài tiếng “Help! Help! Please!”.

Bà thất vọng không biết làm gì hơn. Bà cảm nghĩ bực bội như trói buộc chân tay vì chẳng biết giúp gì lão lúc này. Giả sử còn ở Việt Nam, bà có thể kêu cả hàng xóm phụ giúp bà lúc hoạn nạn. Bà không cầm lấy được sự bình tĩnh, không thoát được cái ý nghĩ là lão đang đi vào con đường chết. Hai tay bà bóp chặt vào nhau, đập vào tường, ôm lấy mặt khóc ròng than thở.

- Ông ơi! Ông đừng bỏ tôi nghe! Tại sao phải là tôi? Tại sao ông có hiểu cho tôi!

Bà tiếp tục dùng dầu nóng thoa mạnh trên ngực của lão Tuân. Bà cầm lấy bàn tay, cúi xuống ôm lấy đôi vai của lão khóc nức nở. Bà rũ người hôn khắp mặt, áp má vào lồng ngực, ôm cứng lấy thân lão. Bà tiếc rẻ một tình nghĩa đã bỏ quên hơn chục năm nay. Bà khóc vật vã, hai tay cứ đập lên trên ngực của lão. Nước mắt tràn trụa càng nhoà trắng cả căn phòng. Bà ngả người nằm dài trên giường ôm chặt lấy đôi tay lạnh lẽo. Bà thấy trái tim của lão vẫn còn thở hoi hóp. Bàn tay lão cố bóp chặt vào tay bà. Bà ngồi bật dậy quan sát người lão, thấy đôi mắt lão vẫn nhắm nhưng ứa lệ chảy dài trên đôi má, mặc dầu miệng mồm cứng ngắt chẳng cử động được.

Bà sung sướng vì còn chút hy vọng cứu người chồng. Ba cố đưa hết sức lực vào hai bàn tay gầy guộc, xốc bế người lão lên để đưa đi cấp cứu. Cả thân người lão trì nặng xuống, những ngón tay lão cố bấu nhẹ vào lưng bà. Bà niệm Phật liên hồi. Nhìn người chồng hoi hóp, nước mắt ông tiếp tục chảy dài trên má. Bà Ngọ nín khóc và tung cửa chạy thẳng ra ngoài đường kêu cứu. Đứng trước cửa nhà, bà thất vọng vì chẳng thấy một bóng người. Bà lại chắp tay ngước lên bầu trời tối đen, tiếng cầu xin than van bỗng khóc oà làm vỡ tan không gian tĩnh mịch. Bà chạy hớt hãi ngoài đường, đập cửa đánh thức khu nhà hàng xóm. Bà chỉ biết cầu cứu “Help! Help! Please!”. Như một linh tính cảm thông, cả khu xóm vội vã chạy lại nhà bà lo cho ông và an ủi bà.

Ánh sáng đỏ của xe cấp cứu chớp nháy xoay vòng hiện trên tấm tường trắng, cũng đủ tỏ để bà nhìn tấm ảnh gia đình. Bao nhiêu kỷ niệm thương yêu của Tố, Thùy Trang, và người chồng trở về chớp nhoáng trong đầu. Bà càng nhận thấy những bất ý vây quanh bên đời mình. Tiếng nói ồn ào trong phòng ngủ, làm đầu óc bà cứ hoang mang trong cầu xin người chồng thoát đại nạn. Đôi mắt bà đờ đẫn, cảm giác ớn lạnh len lén vào tâm hồn. Bà Ngọ ngồi ngoài phòng ăn chỉ biết niệm Phật. Bà ngồi cụp người trên lòng ghế như bất động, đưa đôi mắt lờ đờ nhìn vào mâm cơm lạnh tanh trên bàn. Chính bà cũng không can đảm để thưởng thức những bữa cơm gia đình với ông. Bà đã từng chạy trốn bỏ mặc lão cô đơn ở nhà, chính cái lạnh nhạt của mình đã nguội lạnh như mâm cơm lúc này. Bà đâu nghĩ đây là mâm cơm còn nguyên cuối cùng. Một khối mặc cảm tự ti giam cầm những giận hờn không đâu bỗng bùng nổ tan biến trong tâm hồn bà. Như một linh tính, bà hoảng hốt chạy vào trong phòng ngủ, ôm lấy lão Tuân lay mạnh.

- Ông ơi! Dậy đi ông! Ông đừng làm tôi sợ. Xin ông tha lỗi cho tôi.

Mặc cho bà kêu réo, bà chẳng thấy một cảm giác nào từ thân người của lão Tuân. Lúc bà ngẩng mặt lên nhìn xung quanh, cả căn phòng thật im lặng mọi người đã đi ra bên ngoài. Bà vội ôm lão sát vào lòng thèm thuồng làn hơi nồng ấm áp còn xót lại trên người chồng. Bà hôn nâng niu những dòng lệ ân tình cuối còn đọng trên khuôn mặt trước khi lão nhắm mắt ra đi. Giờ chỉ còn mình bà khóc tiếc người chồng thật lẻ loi. Bà nhỏ nhẹ gọi “Anh Tuân ơi! Giờ anh đã nhẹ nhàng toại nguyện...”.

Người tụ lại càng lúc càng đông, di động nhúc nhích bu cứng. Họ thương xót nhìn một bóng người vật vã trên nền nhà. Một đoàn người áo trắng cúi đầu đẩy chiếc xe phủ tấm vải trắng đi vào trong khung trời đen tối.

Bóng đêm phủ nhẹ một màn sương trắng che khuất chiếc xe cấp cứu. Tiếng còi hụ nhỏ dần tan biến. Giờ chỉ còn một ngõ vắng tĩnh lặng. Bên ngọn đèn vàng lu mờ, lời cầu nguyện của người đàn bà bạc mệnh thật lẻ loi, nhẹ nhàng độ lượng. Bên ngoài từng cơn gió thổi xào xạc những chiếc lá khô bay cuộn bay nhẹ nhàng trong đêm.

No comments:

Post a Comment