Cánh cứa sắt hé mở, Chương đang lui cui dọn dẹp ở trong tiệm. Ngẩng mặt lên thấy Vi đang đứng trước cửa hàng.
- Cho Vi mua ít đồ được không?
- Cần mua gì?
Chương quýnh quáng len chân vào trong quầy hàng, ống quần móc vào cái két bia làm cho anh lảo đảo muốn té. Miệng mấp máy cà lăm, tay cuống quýt làm đổ tháo hàng trên sàn nhà. Anh chàng vừa mệt, vừa mừng gặp người đẹp ghé mua hàng. Tim đập loạn xạ ngầu, mồ hôi ướt hết cả hai bàn tay chấm vuốt lên trán và cằm. Vi thấy tội nghiệp cho anh chàng đang dọn dẹp nhà cửa mà cố chiều khách mua đồ, loay hoay kéo mấy hộp cuộn chỉ thêu mầu cho lựa thoải mái. Nàng làm bộ vô tư nhìn chung quanh nhà còn một chút ít trang trí của đám cưới ngày hôm qua.
- Hình như hôm qua có đám cưới phải không? Vi hỏi nhỏ nhẹ.
- Ừ!
- Dọn dẹp cả nhà chắc mệt lắm.
- Ừ!
Chương thấy mình xưng hô khó khăn, lời nói chẳng chút nào nhã nhặn. Ðôi mắt nhìn ra ngoài cửa rồi đảo chung quanh trần nhà, chẳng dám nhìn thẳng vào nàng. Anh cảm thấy cả thân người cứng đơ, mắc cỡ vì mùi mồ hôi bện vào quần áo không được sạch sẽ. Quạt trần quay vù vù, anh có vẻ nóng nảy nhưng vẫn chiều khách hàng. Chỉ thêu bóng, không bóng, một màu, hai mầu, hàng ngoại hay nội bầy đầy lênh láng trên mặt quầy cho nàng lựa thoải mái. Chính anh cũng không biết loại hàng gì và giá cả bao nhiêu.
- Cho Vi lấy mấy cuộn chỉ thêu này. Bao nhiêu vậy?
Chẳng đợi hỏi hết câu, Chương hối hả chạy vào gọi kiếm mẹ hỏi giá. Vì có người đẹp đang ở trong tiệm, anh ra vẻ ta đây nhanh nhẹn phóng chân nhẩy qua đống hàng đổ tháo dưới sàn nhà. Chẳng may bàn tay trái quơ đập vào tấm kiếng 5 ly, cắt vào da ngón út thật sâu. Chương nhăn nhó kẹp vết thương giữa hai đùi làm máu nhỏ xuống sàn nhà. Nhìn quanh không thấy ai, Vi nhanh nhẹn chạy tới cầm lấy tay anh giở lên cao. Một tay móc cái khăn tay mới của mình, tay kia xé vụn điếu thuốc lá để cầm máu vết cắt. Ðược diễm phúc có người đẹp chăm sóc, anh càng toát mồ hôi như tắm. Chút máu đọng trên tay chảy ngược ướt vạt áo, nàng tránh né đứng đằng sau anh. Nàng nhói với người lên để băng bó bàn tay, đầu ngực cọ êm vào lưng cho anh một cảm giác kỳ lạ. Anh càng ưỡn người đến trước cố tránh đụng chạm, đầu càng ngửa ra sau làm dịu dàng hơi thở trong mùi hương thơm mái tóc nàng. Anh ngẩn ngơ nhìn nàng lăng xăng chăm sóc cho mình, ngoan ngoãn theo mệnh lệnh sai bảo. Nàng hỏi câu nào anh trả lời câu nấy, đực mặt ra chẳng được một lời cảm ơn. Nàng lấy ly nước lọc cho anh rồi chán nản bỏ ra ngoài dựa vào cánh cửa sắt cho đến lúc anh Chấn về đến nhà.
Sau khi hai anh em đi khỏi, Vi khép sơ cánh cửa sắt, sắp xếp mấy hộp chỉ thêu và lau sạch những vết máu trên sàn nhà. Nàng làm công chùa việc thiện ngồi trông coi cái nhà vừa được làm chủ cửa hàng, chẳng biết đây là cái may hay cái họa đuợc quen với Chương. Giờ khăn tay cũng không còn để thêu, tay hôi tanh mùi máu. Nàng thấp thỏm ra vào, rảo bước quanh tiệm xem các mặt hàng, tủ len, chỉ thêu, giày dép, tủ đồ lót đàn bà. Lục lọi hàng ra xem thì ngại, đừng ngó không thì chán ngấy. Nàng lấy tờ báo đọc chưa hết thì má Chương bước về nhà. Nàng mau mắn báo lại sự việc và trả tiền mấy cuộn chỉ thêu. Bà quyến luyến cảm ơn nàng.
Một buổi tối mùa hè, Chương vác cái ghế bố học bài trước cửa nhà. Anh bất chợt thấy Vi đứng từ giã một người con trai ốm cao. Anh cảm thấy xôn xao tim đập liên hồi. Anh ra vẻ chăm chỉ học bài nhưng mắt vẫn liếc trộm. Hai bàn tay bóp nát vầng trán, hậm hực bức rức cuốn sách trên tay chẳng đọc đến một chữ. Gục mặt vào bàn, anh giận mình không đủ can đảm ngỏ tình với nàng. Rồi nhoài người trên ghế, tay cầm cái bút xoay vòng trên bàn, nàng đã đến gần thân thiện thăm hỏi. Chương ngồi thẳng người đưa mắt liếc về chỗ Vi đứng lúc nãy. Giọng chào hỏi thật trầm, âm thanh như nằm trong cuống họng không ai nghe được cái gì.
- Chương học chăm vậy. Nghỉ một chút đi uống nước mía không? Nàng vui vẻ mời.
- Giờ còn mở cửa không? Chương lầm bầm đáp lời xem thử cô ta có giỡn hay không.
- Chắc còn, còn không có thì mình đi uống nước sinh tố.
Chương vui như mở cờ trong bụng, nhanh chóng thu dọn sách vở đồ đạc, chạy vội vào nhà chuẩn bị.
Nàng bước khoan thai yêu đời, còn anh lẽo đẽo mặt cúi gầm đưa cái khăn tay trả Vi.
- Cảm ơn Vi đã giúp Chương.
Lần đầu tiên nàng nhìn thấy hắn cười thân thiện. Nàng ỏng ẹo ghẹo anh.
- Vi lấy cái khăn đó làm gì. Bộ không muốn giữ làm kỷ niệm à?
Chương đực mặt cầm cái khăn trên tay nghe nàng giải thích vòng vo chuyện con gái hay mê tín dị đoan. Nàng không dám nhận lại cái khăn đã dính máu cho đó là điềm chia ly đổ vỡ. Giọng nói nàng đùa cợt ẻo lả như cô đào đóng tuồng hát bộ.
- Bộ làm đào cho gánh hát nào vậy. Anh trêu nàng.
- Vi chỉ giỡn chút thôi. Nàng khiêm nhường trả lời.
- Còn kép nào vậy!
Vi biết Chương tò mò muốn hỏi về người bạn trai của mình.
- Anh Vũ bạn học cùng lớp với Vi ở Tam Kỳ. Bọn mình mới đi ăn kem về đó.
Thấy anh cứ chau mày, nàng chồm người tới tinh nghịch chọc ghẹo anh tiếp.
- Hươm… Sao Chương thấy anh Vũ đẹp trai không? Bộ không ưa anh ấy sao?
- Biết mặt méo mặt tròn của hắn đâu mà Vi hỏi? Anh hậm hực đáp lời
Nàng lúc lắc cái đầu khoái chí về câu trả lời không mấy nhã nhặn của anh. Chàng chưng hửng ra vẻ bực dọc, đi sát tới nói nhỏ vào tai nàng để trả đũa lại.
- Không sợ anh chàng kép Vũ đó bỏ đào Vi nầy hay sao?
- Í da! Chỉ là bạn… giống như Chương… có chi mà sợ.
Chương thấy khoái chí mình đã đánh đúng đòn. Anh đứng lại nham nhở hỏi.
- Vô duyên! Chương là bạn với Vi hồi nào?
- Dám gọi tui vô duyên há, không là bạn… nghỉ chơi Chương luôn.
Vi mặt mày một đống, quay lưng lại luẩy nguẩy bỏ đi về. Chương chạy sát theo sau, nắm giựt tay nàng xin lỗi nỉ non. Vi thấy anh chàng đã bị trúng độc của con gái, càng lẳng lơ làm tới cho anh lẽo đẽo năn nỉ. Vi lấy móng tay cấu vào vào da tay của anh thật đau, chau mày bĩu môi cho biết là cô ta giận lắm đó. Chương sẵn dịp nắm tay nàng, kéo chạy ngay vào hàng nước mía rồi cả hai cười húc hích với nhau. Ngồi xuống cái bàn sát bên cây me to lớn, ánh đèn vàng lu mờ chỉ vừa đủ nhìn thấy mặt nhau. Anh chẳng để ý tới, nhanh nhẩu gọi mua hai ly nhỏ. Lúc nước mía mang ra, anh sực nhớ mình quên mang tiền theo. Nàng nhìn Chương ra vẻ chán nản vì làm nàng mất mặt.
- Vi cho bạn nợ một lần nầy nữa thôi.
- Này, Vi rủ người ta đi uống nước mía mà. Chương cố chấp biện luận.
Vi phẩy tay bỏ quay mặt nhìn đi chỗ khác, bật cười cho cái anh chàng cù lần lửa này. Vi đánh trống lãng sang câu chuyện khác.
- Chương học tối ngoài hiên à! Ðêm ngủ lạnh dễ bị trúng gió lắm.
- Ừ, chắc không sao đâu. Ngủ nhiều lần rồi.
- Tay Chương đã đỡ chưa?
Chương đưa cái tay đã lành bỏ lên bàn. Vi lấy tay đánh nhẹ vào tay Chương.
- Vi còn ghi sổ chưa thèm đòi nợ. Hôm nay lại thêm cái nợ thứ hai.
- Ừ cứ cho ghi. Ðòi nợ Chương khó lắm à. Tại hôm đó Vi làm mình run quá quýnh lên.
- Xí, ai thèm lấy hết hồn của Chương đâu mà lo.
- Vi đã lấy hết hồn của Chương từ lâu rồi đó, tại Vi vô tình không biết thôi.
Vi biết anh trồng cây si trước nhà nhìn nàng đi học về mỗi ngày. Và nàng cũng không bỏ xót một ngày nào để e thẹn bẽn lẽn gặp được anh đứng chờ trước tiệm. Nàng đưa ngón tay cứ thoa vòng trên vành ly, nhìn chăm chăm vào ánh mắt Chương. Nàng thấy anh chàng này nói thiệt tình không tán tỉnh bâng quơ, nàng chẳng nói gì thêm vội đứng lên đi về. Hai đứa chẳng dám đi sát nhau vì sợ tụi nhỏ bạn trong xóm tung tin đồn thất thiệt ngày mai. Chương thì huyên thuyên nói như được xả sau lâu ngày bị bí đọng; còn Vi vòng tay tròn vào vai cúi đầu rảo bước.
- Ai bảo là Chương cù lần. Chương cũng biết nói chuyện lắm đó. Nàng nói.
- Hừm, ai nói xấu Chương đó.
- Cù lần lửa chính gốc cần gì ai nói xấu. Thôi hẹn hôm khác gặp lại.
Cả một đêm vì quá vui Chương chẳng học được thêm, trằn trọc không ngủ được. Anh thao cho đến bốn giờ sáng, vội dọn ghế bố vào nhà vì cảm thấy lạnh buốt khó chịu trong người. Ðúng như Vi nói, anh bị cảm lạnh nằm liệt giường hơn một tuần lễ. Vi thì xôn xao lo lắng, nàng hỏi thăm mấy đứa em Chương mới biết anh bị ốm.
Hai đứa quen nhau khá lâu, thân nhau và hiểu nhau nhiều hơn. Mỗi ngày phải gặp nhau ít nhất vài lần. Không gặp thì nhớ, còn gặp nhau thì chọc ghẹo đá qua đá lại. Cũng lạ hai đứa chẳng bao giờ giận hờn nhau. Dáng vóc của Vi mảnh mai mình hạc, nhưng tánh tình bốc đồng, có chút hiếu kỳ và phiêu liêu. Anh hiểu Vi rất thắng thắn, chân tình, và dễ bị chán nản vui đó rồi buồn đó ngay. Chương thường hay ghẹo Vi.
- Vi à! Con gái Tam Kỳ công nhận đẹp thiệt nhưng sao đa tình quá. Mình ước gì được về quê Tam Kỳ của Vi để mà tha hồ lựa chọn vợ.
- Con gái Tam Kỳ không dám yêu mấy anh chàng xứ nẫu cù lần lửa đâu! Vi láu lỉnh chọc lại Chương.
Thế mà cũng có lần Vi cho Chương đi chung về Tam Kỳ để dự đám cưới của người chị. Ngồi trên xe đò Tiến Lực ai cũng nghĩ hai đứa là vợ chồng. Vi dựa đầu sát vào vai Chương nói đủ thứ chuyện trên đời. Anh cứ nhìn vào trời xanh mây trôi bềnh bồng, lòng nhẹ nhàng ôm lấy hạnh phúc tầm tay. Anh không biết bao nhiêu lần liệm người hôn lên hương tóc của Vi. Nàng thấy vậy càng dụi đầu vào lòng ngực để thử con tim anh ấm áp cỡ nào. Nắng lên thật gắt, nàng mỏi mắt ngủ say trên vai, còn anh say mê ôm lấy nàng chẳng chợp mắt được. Ðến lúc anh phụ tài vỗ đùng đùng vào thùng xe, báo động mời bà con vào ăm cơm tối ở Tam Kỳ. Vi uể oải thức dậy, vươn mình ưỡn ẻo qua lại ngáp dài. Chương đỡ xốc nàng lên, kéo các hành lý ở dưới ghế ra. Cả hai nhảy xuống xe, xách hai túi xách nhỏ, quần áo xộc xệ nửa trong nửa ngoài như hai đứa giang hồ bụi đời.
Trời chưa tối, thành phố chỉ có các quán ăn mở cửa, còn các quán hàng khác đã đóng. Chương nhìn quanh các quán ăn xập xệ hai bên đường, đông đúc các khách xe đò mọi nơi vào dùng cơm. Trên vai anh đeo cái xách tay nặng nề của Vi, tay cầm cái xách của mình. Anh cảm thấy rêm cả người, lê bước trên mặt đường chẳng để ý bụi đường quấn theo chân vào tới quán. Vi bỏ đi trước có vẻ rành như thổ địa ở đây. Nàng làm oai mua một thau nước mát và hai cái khăn nóng để làm vệ sinh. Chương càu nhàu chống đối vì muốn dùng nước ở hồ như những người khách khác, nhưng anh cũng chiều ý nàng. Làm vệ sinh xong xuôi, cả hai vào ngồi bàn gọi các món đặc biệt ở Tam Kỳ.
Bữa cơm dọn ra thật đơn giản gồm hai đĩa gà luộc chặt từng miếng, hai chén nắm gừng, một tô canh cải và một đĩa gỏi gà. Nước canh nhợt nhạt đầy mạng mỡ trên mặt. Gỏi thì nhiều hành tây không có lá chanh. Chương nghĩ trong bụng chẳng dám hỏi “Cơm gà Tam Kỳ đây hả ?”. Chẳng đợi để mời tiếng thứ hai, anh ngồi ăn thoải mái chả để ý gì tới người bạn. Luôn miệng khen ngon và thúc hối nàng ăn. Vi sung sướng suy nghĩ đến cái hạnh phúc tình bạn êm đềm trong giây phút này. Còn anh thật thiệt tình với bữa cơm đơn giản xứ Tam Kỳ, nhìn tất cả món thức ăn hết sạch, anh tỉnh bơ nói với nàng.
- Cái điệu này là Vi giết chết Chương rồi.
- Ăn hết sạch gọn ghẽ mà còn than.
- Cơm gà Tam Kỳ qủa thật là ngon. Chắc điệu này Chương phải lấy gái Tam Kỳ làm vợ quá. Ngày mai đám cưới, nếu có cô nào đẹp, xin giới thiệu cho Chương nghe.
- Gái Tam Kỳ nào ưa cái dân nẫu cù lửa… Ðược rồi để tui lo cho!
Vi chau mày liếc mắt ra vẻ nghi ngờ câu nói vừa ngờ nửa thực của anh chàng, nhưng vì mệt mỏi không còn sức đâu bàn cãi. Nàng đứng lên sửa soạn đi về nhà, anh xách hai cái xách tay lẽo đẽo theo sau trông thật tội nghiệp.
- Thiệt tình mà! Cô chủ đi về làng còn có người đi theo xách đồ cho.
- Giỏi đi cô thương, đến nhà cô sẽ thưởng… Ý quên! Ngày mai cô sẽ giới thiệu cho một người bạn. Vi cười đùa với Chương.
Chỉ qua một vài con đường đã đến nhà người anh của Vi. Ðó là một cửa tiệm buôn bán vật liệu ở ngay trên quốc lộ. Vi tiếp đãi anh nồng hậu lần đầu tiên về thăm viếng Tam Kỳ, vả lại mỗi lần đi là mỗi lần khó, không biết anh có dịp trở về đây hay không? Nàng dặn dò tối nay sẽ đưa anh đi uống cà phê ở quán Ruộng, nhưng anh chỉ muốn nàng nghỉ ngơi cho đám cưới ngày mai. Thấy Chương ngăn cản mãi, nàng vùng vằng lấy cái xe Honda và cái xách tay rồi chạy về thẳng nhà. Cả nhà tối thui im lìm, dường như ai cũng đi ngủ sớm. Chỉ có mỗi anh Vinh dẫn Chương vào trong một phòng ngủ trên gác lửng, vội vã từ giã Chương đi xuống nhà. Chương đóng cửa phòng, vứt hành lý vào góc nhà, nằm vật trên giường ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Khoảng vài tiếng đồng hồ sau vừa mở mắt ngồi choàng dậy, anh thấy Vi ngồi bên cạnh. Nàng vuốt đầu tóc và bẻ cổ áo của anh. Chương mắt nhắm mắt mở hỏi phòng thay đồ, nàng làu bàu bảo Chương.
- Không tắm rửa mà còn đòi thay đồ. Ðổi cái áo được rồi! Còn mắc cỡ gì nữa.
Vi ra vẻ bực bội, quay lưng chỗ khác đọc báo. Chương dè dặt đứng vào sát góc phòng thay đồ. Cái lan can của cái gác lửng bằng kiếng dầy màu trắng, qua ánh sáng vàng của bóng đèn tròn, dường như lu mờ những hình ảnh xung quanh. Vừa khoác cái áo trên vai, nàng tiến tới phụ cài mấy cái nút áo. Sau đó nàng nũng nịu đu lên vai anh đi xuống nhà.
Dọc trên quốc lộ tối đen mịt mù, ánh đèn của chiếc xe gắn máy cứ nhấp lên xuống từng nhịp. Lâu lâu một vài chuyến xe đò vượt qua mặt, tiếng xe rú trong gió muốn thổi bạt chiếc xe Honda. Vi ghì ôm eo và cắn nát vai Chương. Anh một tay ôm lấy tay lái, một tay ôm chặt lấy tay của nàng. Trời đêm trăng sáng, gió nhẹ thổi mái tóc của nàng bay bay cuốn vào khuôn mặt của hai đứa. Anh vô cùng hạnh phúc quên đi mọi mỏi mệt, cũng không còn biết con đường đi đã bao xa. Quán cà phê Ruộng trang trí bằng những túp lều tranh, đèn dầu, lu nước, bụi tre trúc xung quanh trông lạ mắt. Cà phê thì chẳng ra gì, nhạc Trịnh cứ mở xoay tua nghe đến chán. Suốt buổi tối, đôi bạn đã nói lên lời lẽ yêu thương mộng mơ, âu yếm ân cần, đôi trán gò má kề cận nhau bao lần nhưng hai đứa vẫn chưa hôn nhau. Vì thế suốt đêm Chương khó khăn chợp mắt ngủ vì lạ nhà, vừa nhớ Vi, mê mang một hạnh phúc nhẹ nhàng.
Tiếng xe cộ ngoài quốc lộ đã inh ỏi từ tờ mờ sáng. Anh chị Vinh đã dậy lục đục chuẩn bị đồ đạc mang về trên nhà lo đám cưới . Chương cố nướng trên giường nhưng Vi đã tới nhà thật sớm để đón anh. Sau khi tắm rửa và thay quần áo xong, anh bước xuống nhà nhìn thấy Vi trong chiếc áo dài màu hồng dâu phụ đẹp vô ngần. Chương đứng ngáo ngố nhìn nàng không chớp mắt; còn nàng nhìn anh chững chạc trong bộ đồ quần tây xanh đậm, áo sơ mi trắng và cái cà vạt mầu đỏ.
- Hôm nay Chương thiệt là bảnh trai! Vi tán tỉnh.
- Cám ơn Vi. Còn đây là cô phụ dâu hay là cô dâu mà sao đẹp lộng lẫy qúa vậy!
Vi sung sướng ôm cứng lấy tay anh, sau đó chở thẳng về nhà chào ba mẹ. Anh thấy khách khứa từ mọi nơi về tấp nập, mọi người đưa mắt nhìn anh chăm chăm. Anh kéo Vi đứng vào một góc nhà, nàng nắm chặt lấy tay anh trấn an hỏi.
- Ðám cưới chắc không vui bằng đám cưới anh Chấn đâu. Sao chấm được ai chưa?
- Chương chỉ chọn cô phụ dâu này thôi.
Vi quay qua thụi vào người Chương mấy cái. Nàng dắt anh vào ngồi với mấy người bạn, quay vào trong lấy mấy chai nước ngọt ra tiếp. Nàng kêu người thợ chụp hình cho Vi và Chương một tấm làm kỷ niệm ở trước nhà. Nàng cứ loay hoay lo cho anh hết thứ này đến thứ khác. Nàng thừa biết, có bỏ Chương ở đây ba tháng cũng chưa mở miệng làm quen với ai. Cuối cùng, nàng cũng chiều ý để anh chàng một mình.
Không biết tại sao, giữa Chương và Vi chỉ có hồn nhiên trong trắng một tình bạn. Ðôi bạn rất thương mến nhau, nhưng chưa bao giờ có những suy nghĩ xa xôi. Rồi chiến tranh nổi lên nhiều nơi, gia đình Chương quyết định ở lại Nha Trang sau hai lần chạy loạn. Lúc chia tay hai đứa bịn rịn, khờ khạo hứa hẹn, hy vọng còn gặp nhau trong nay mai. Nào biết đâu! Ðây là dấu hiệu của một đổi thay mất mát. Lúc vào đại học, mỗi đứa mỗi nơi gián đoạn thư từ và mất liên lạc. Chương vẫn còn thương nhớ, tiếp tục tìm kiếm nàng - Vi bổ nhiệm về Ðà Nẵng dạy học. Nàng ly dị chồng sau một năm ăn ở. Người chồng cuả nàng chính là Vũ mà anh gặp thấp thoáng trong một đêm xa xưa.
Nghe tin gia đình Vi tan vỡ, anh cố nắn nót từ ý nghĩ trong lá thơ để thương xót an ủi nàng. Cũng như những lần khác, anh không nghĩ mình sẽ nhận thư hồi âm. Nào ngờ chỉ có mấy ngày sau, Vi tìm đến nhà trong ngày mưa gió tầm tã. Nàng cầm chiếc dù bị gió thổi bạt gãy trên tay, quần áo ướt lạnh chân tay run rẩy. Chưa kịp nói lời chào hỏi, nàng nhào vào lòng anh khóc say sưa.
Vi quấn cái khăn vào đầu, thụng thịnh trong bộ đồ ngủ đàn ông bước ra khỏi phòng tắm. Còn Chương phụ máng quần áo trước cái quạt máy cho quần áo mau khô. Anh nhìn nàng âu yếm nói.
- Hơn mười năm gặp lại Vi vẫn xinh đẹp như xưa. Thật là ông trời không thương cho Vi của Chương chút nào.
Trong lúc Vi lau tóc cho khô, nàng cúi mặt cười khúc khích, ngắm nghía mình trong bộ đồ pajama trước tủ kiếng. Nàng đáp lời.
- Vết sẹo trên tay vẫn còn nguyên, nhưng Chương không còn cù lần như ngày nào.
Chương lẽo đẽo theo sau làm cho nàng cảm thấy khó chịu vì bộ đồ pajama rộng thênh không có đồ lót trong người. Nàng vẫn thèm ngồi cạnh kề ôm lấy anh tự nhiên như thuở nào, nhưng lại ái ngại chạy lên xuống xem quần áo khô chưa. Có lẽ nàng đã mất hạnh phúc một lần, nàng bớt lòng tin vào đàn ông trên đời. Nàng chẳng nói một lời nào, còn anh sung sướng nói cười rộn ràng. Cuối cùng anh đi ra ngoài mua ít món ăn về đãi bạn.
Trời bên ngoài đã tạnh mưa, chút cơn gió lạnh thoảng qua song cửa sắt. Vi choàng khăn tắm qua vai mình, ngồi vào bàn học tìm cuốn sách để đọc để giết thời gian. Vi chọn cuốn “Dở Dang”, chẳng vì tựa đề cuốn truyện mà lối đóng cuốn bằng tay thật lạ mắt. Nàng mở cuốn sách, thấy tấm hình Vi và Chương chụp ở Tam Kỳ. Ðó là món quà kỷ niệm tặng anh khi dọn đi Nha Trang. Ðằng sau gáy sách, được cắt sâu vào thành một hình hộp chữ nhật, trong đó chiếc khăn trắng xếp thật gọn. Trên chiếc khăn, có một tấm giấy nhỏ “Vĩnh Biệt”. Chiếc khăn đó của Vi năm xưa.
Vi vội vã bỏ cuốn sách lại chỗ cũ. Nàng luýnh quýnh bước lùi khỏi bàn học làm rơi chiếc khăn tắm trên sàn nhà. Nàng ngồi co quắt lại trên cái ghế salon, kéo tròng cái áo pajama qua khỏi hai đầu gối, hai tay nắm cổ áo trùm khỏi cằm. Nàng run bắn người. Nàng ngửi thấy mùi đàn ông trở lại. Vi mường tưởng lại những ngày Chương còn là một cậu học sinh, mê say đứng trước cửa đón chờ nàng. Anh đã từng làm nàng ngất ngây thơ mộng mối tình học trò thật trong trắng. Nàng đã là gái dang dở một đời chồng, không muốn hai đứa mất đi cái tình bạn thắm thiết nên thơ bao lâu nay. Qua cuốn sách “Dở Dang”, nàng hiểu rõ hạnh phúc ở một tình yêu chân phương của Chương. Nghe tiếng xe Chương vừa về, nàng giật bắn người ù chạy xuống nhà luýnh quýnh thay đồ. Nàng vội khoác cái áo sơ mi, cầm trên tay cái quần tây chưa khô. Anh linh tính ngó sang cuốn sách Dở Dang. Anh đi xuống nhà ghì chặt vai nàng vào người, tha thiết nói.
- Vi, đó là chuyện dĩ vãng. Vi cứ coi Chương như một người bạn ngày nào, được không? Ði thay đồ kẻo bị lạnh! Ăn cơm xong rồi mình đi lấy hành lý.
- Chương đi mua đồ ăn ở đâu mà lâu vậy. Vi cầm tay của Chương áp vào má cắn nhẹ.
- Chương đi mua cơm gà Xỉu Xỉu ở chợ An Ðông cho Vi thưởng thức nè.
- Chứ Chương ăn cơm gà ở Tam Kỳ chưa tởn rồi sao?
- Thèm cơm gà Tam Kỳ lắm chứ! Nhưng đâu có dịp ăn cơm gà ở Tam Kỳ nữa đâu.
Hai đứa sung sướng miên man kể lại những ngây thơ ngày xưa, nhất là kỷ niệm lần về Tam Kỳ ăn đám cưới. Vi cầm ly bia của Chương hớp một ngụm, chồm tới siết chặt tay Chương, nhìn bạn mình với đôi mắt chân thành.
- Bữa cơm gà hôm nay ngon qúa! Chẳng thua gì cơm gà ở Tam Kỳ. Cả mấy năm trời, con tim của Vi mới tìm lại được sự rung động.
Chương chắp hai tay lên mặt, đôi mắt âu yếm nhìn Vi chăm chăm. Nàng ngại ngùng vội tránh né, đứng lên dọn bàn xuống bếp rửa chén.
Trên đường đi tới nhà Huê lấy hành lý, bụi khói xe làm cho nàng ngột ngạt khó thở. Nàng cảm thấy chóng mặt. Trong lúc anh đảo mắt kiếm chỗ đậu xe, nàng chồm tới cắn nhẹ vào vai, hôn nhẹ lên má anh. Bàn tay quyến luyến xoa tròn trên vai của anh.
- Thôi cho Vi ở lại nhà chị Huê đêm nay. Mình gặp lại sau. Chương về ngủ ngon!
Ngày hôm sau, Chương quay trở lại tìm Vi. Huê cho biết nàng đã lấy chuyến tàu đêm cấp tốc về Trung và để lại cho Chương một lá thơ. Anh lủi thui ra về. Khi ra khỏi đầu hẻm, đứng dưới cột đèn đường, anh lấy thơ đọc.
“Chương,
Vi không biết nói gì để thay lời từ giã. Tình bạn của mình trong sáng và đẹp qúa. Con tim Vi bây giờ khó nói lên đôi câu tình tự yêu đương. Vi luôn qúy trọng những tình cảm Chương dành cho Vi. Gặp Chương tối nay, Vi càng yêu mến cảm phục Chương. Nhưng Vi không thể tự lừa dối chính mình mãi trong cái hạnh phúc cao đẹp tình bạn của hai đứa mình. Xin cho Vi trở về dĩ vãng. Vi tin rằng sẽ tìm lấy được tương lai riêng cho mình nay mai. Chương hãy giữ hộp sách “Dở Dang” cho mình. Vi cầu mong mình còn mãi là mạch máu nhỏ trong con tim Chương. Xin đừng cho Vi câu vĩnh biệt.
Người bạn mến yêu của Chương
Tường Vi…

No comments:
Post a Comment