Bà Sáu ngồi trên cái chõng tre
ngoài sân nhà, lặt rau mồng tơi để chuẩn bị nấu canh cho bữa cơm chiều. Mắt bà
cứ đảo nhìn lên cây vú sữa và cây khế bên cạnh, kiếm đứa cháu nuôi là Tiến đang
phá phách trên cây. Bà sống đơn độc không chồng con, cha mẹ mất đi để lại cho
bà một mảnh vườn, căn nhà nhỏ, một cây vú sữa to lớn và một cây khế ngọt. Cả
hai trồng sát nhau nhưng cây vú sữa lớn gấp hai cây khế. Tuổi đời bà cũng tròm
trèm tuổi cây vú sữa và mùa trái khế đầu tiên vào lúc bà chớm tuổi dậy thì. Mấy
mươi năm nay hai cây đều sai trái bốn mùa, đây cũng là nguồn lợi tức sinh nhai
của hai bà cháu. Bà tự an ủi cho đây là tài sản quý giá của mẹ để lại.
Tiến ngồi trên cây khế ngọt rồi
leo sang cây vú sữa, hái những trái chín ăn ngon lành. Bất ngờ một vỏ rơi xuống
trước mặt bà Sáu giật nẩy người nhìn lên thấy bóng người nhẩy trốn trong nhánh
cây rậm rạp. Nhìn vỏ vú sữa và từng cành hoa khế trắng tím rụng rải rác trên mặt
đất. Bà Sáu giận dữ la lớn.
- Trời đất ơi! Thằng nhóc nghịch
qúa chừng, chịu không nổi được nữa! Tiến ơi, xuống đi nghe, không thôi lại
ngang bụng không ăn cơm được tối nay đó nghen.
Bà leo xuống giường, cầm chổi
quét gọn các cùi vỏ vú sữa và hoa khế lênh láng trên mặt đất. Bà bực mình vì Tiến
vừa ăn vừa bỏ phí phạm, dẫu bà không tiếc của thì bà cũng sợ mang tội với phước
phần của trời cho. Bà quét dọn mỏi cả lưng, đảo mắt nhìn lên vẫn không nghe thấy
nó đâu trên cây. Bà lẩm bẩm than vãn một mình.
- Lũ chim sẻ phá cây trái cũng
chưa bằng thằng nhóc tì này. Nó khùng rồi chắc, ngày nào cũng ăn trái cây thay
cơm. Người cao nhòng ốm trơ xương, mà sao khỏe chơi qúa.
Bà bỏ đi ra lu nước cạnh giếng rửa
mặt. Vừa lom khom vắt cái khăn chưa kịp lau, bà thấy một bóng thấp thoáng chạy
vụt nhanh vào trong nhà. Tiếng cánh cửa dộng vào tường nhà kêu cái rầm làm bà
nhảy dựng người. Bà đi nhanh vào trong, thấy Tiến đang ngồi bệt mặt mày nhăn
nhó ôm cái chân dính máu me.
- Bị sao vậy? Bà hoảng hốt la
lên.
- Con chạy sơ ý đụng vào cánh cửa
đó. Con không có sao hết. Bà tha lỗi cho con.
Nhìn vào cái chân bà xuýt xoa nói.
- Qủy thần đất ơi, chân tay như thế này mà nói không sao hết! Đi đứng cứ
như chạy giặc cho lòi cái móng chân ra.
Móng chân cái của Tiến đã bong ra gần hết. Một vết cắt dài từ mắc cá lên tới
ống chân lòi thịt trắng bóc. Bà cho Tiến nằm dài dưới sàn gạch đỏ, kéo cái ghế
đòn để gát cái chân, sẵn cái khăn trên tay bà vội vàng quấn vào chân để cầm
máu. Sau đó bà dặn dò thằng cháu nằm yên nghỉ ngơi đợi bà về. Bà cầm cái nón
lên tay vội chạy qua hai nhà hàng xóm để cầu cứu nhưng không gặp được ai. Bà
luýnh quýnh chạy hớt hải băng ra ngoài đầu ngõ đón chiếc xe thồ đi mời anh y tá
Bảnh về băng bó vết thương. Chẳng may anh y tá đi lên tỉnh chưa về. Cuối cùng
bà đành chạy ra chợ mua vài trái cà pháo và túi hột mồng cỏ, dùng lối chữa trị
dân truyền để đắp chân cho cháu. Ngồi trên chiếc xe thồ, bà thở hổn hển vì mệt
nhưng bà sung sướng vì còn được chăm lo đứa cháu nuôi vào tuổi già xế bóng.
Khi xe về đến, cửa nhà trước sau để trống trơn. Bà kiếm không thấy thằng Tiến
đâu hết. Bà chạy ra sau chỉ thấy chiếc khăn đẫm máu ở bên cạnh cái thau nước
còn mùi tanh. Bà Sáu chống nạnh kêu lên inh ỏi, mắt đảo quanh tìm kiếm nó nhưng
cũng không thấy. Chị Bông đứng sát hàng dậu cạnh sân nhà lên tiếng.
- Bà Sáu ơi! Mấy tụi nhỏ đi tắm sông rồi.
- Thằng nhóc này nghịch trời thần đất lở thiệt đó mà. Mới bị cắt đứt cổ
chân bứt móng chân cái mà dám đi tắm sông.
- Bà có cần con chạy ra bờ sông kêu tụi nó về. Thằng Minh nhà con cũng đi tắm
sông với nó đó. Chị Bông trả lời với bà.
- Í thôi mặc kệ nó! Thôi nó đi chơi với thằng Minh cũng được. Thằng Tiến
nhà này nó quậy qúa, nó không sợ cái gì trên đời. Bà sợ là không nuôi nó nổi,
ngày nào bà cũng lo muốn đứng tim…
Than vãn một hồi chẳng thấy chị Bông trả lời, bà lẩm bẩm đi vào nhà một
mình.
Tiến vốn kém thông minh chẳng học hành, nhưng làm việc tháo vát nhanh nhẹn
và tính tình mộc mạc. Giữa bà và đứa cháu nuôi có nhiều khác biệt về tuổi tác,
cá tính và suy nghĩ. Đôi lúc bà chỉ biết lẩm bẩm độc thoại một mình cho vơi cơn
buồn giận và nỗi sầu cô độc. Ròng rã bao nhiêu năm trôi qua, bà dường như đã
quen cái tính liều mạng và nghịch ngầm của thằng cháu. Bà vẫn thương yêu Tiến
như là ruột thịt, chẳng bao giờ lớn tiếng la rầy, lúc buồn bực chỉ mắng yêu nó
là ‘thằng nhóc’. Tiến không bao giờ dám ngỗ nghịch hỗn láo, luôn lễ phép và
kính nể bà. Lúc bị rầy la thì nó ngồi im lặng nghe, miệng dạ thưa hứa hẹn lia lịa,
nhưng năm mười phút sau quên ngay. Nó thích đó rồi chán đó ngay, thích hoạt động
táo bạo, thích tham gia trò chơi cực kỳ mạo hiểm, không bao giờ ngồi yên được
hơn một tiếng đồng hồ.
Bà lững thững đi ra ngoài nằm trên cái võng. Nhìn những trái vú sữa xanh
tím nặng trĩu cành, giống như vú mẹ căng tròn đang thèm nhớ con. Bà nghĩ miên
man về cái thằng cháu họ nuôi, về những thói quen hằng ngày của bà như là ra
vào lo lắng, đi tìm kiếm và ngồi chờ hằng giờ. Đôi lúc bà cũng mệt mỏi muốn bỏ
cuộc, muốn gửi trả đứa cháu về với gia đình nhưng bà không thể làm được. Nắng
chiều bỗng diụ lại, gió thổi mát lồng lộng bên ngoài, bà kéo khắn choàng đầu,
nhắm mắt suy tư.
Ở trên chiếc cầu gỗ nhỏ bắt qua một dòng sông hẹp, mấy đứa nhỏ xếp hàng nhảy
lủm bủm xuống nước làm khuấy động bùn ở đáy lòng sông trở nên đục ngàu. Tắm và
chơi nghịch ở con sông này đã nhiều, tụi nhỏ cũng không còn để ý đến nước trong
hay bùn sình. Cả đám thách thức thi nhau nhảy phóng xuống sông, cãi nhau chí
chóe giành giựt ngôi thứ, đôi lúc đùa giỡn với nhau khá thô bạo. Chúng nó chạy
rần rật từ bờ sông lên tới thành cầu, cười nhộn nhịp say sưa quên bẵng sinh hoạt
của mọi người chung quanh; còn Tiến mải chơi chẳng lên tiếng than chân đau. Quần
áo đứa nào cũng đổi thành màu đất, áo ướt sũng dính nhăn nhúm vào người. Có đứa
quần tuột xệ dưới rún, có đứa cởi trần phơi áo treo trên cành cây. Mặt mày đưá
nào cũng xám xì miệng môi tím ngắt, thế mà lũ nhỏ không thấy lạnh vẫn vui chơi
thỏa thích.
Từ đằng xa bóng nắng biến mất dần sau làn mây đen kéo tới xám ngắt. Gió bắt
đầu thổi mạnh đong đưa cây lá sột xoạt rơi lả tả trên sông. Mùi hơi đất càng
xông nồng nực. Dưới chân cầu một người đàn bà ngồi giặt quần áo lật đật thu xếp
đi về. Một người đàn bà bên kia bờ sông đang rướn người cuốn mùng chiếu lại và
thu nhặt quần áo đang treo phơi. Mặt cầu bị ướt trơn trợt, vài người dắt chiếc
xe đạp qua cầu chậm chạp, vài người hàng gánh uể oải nặng bước về nhà. Khung cảnh
chung quanh càng lúc càng vắng vẻ. Gió lốc từng cơn mạnh mẽ làm lũ chim kêu chí
chóe bay ra từng đàn từ các lùm cây rậm rạp. Vài con chó cong đuôi, đưa mõm ngửi
hàng giậu rồi gác cẳng phóng uế thoải mái truớc khi chạy đi tránh mưa. Chỉ có
vài phút sau đó, mưa đổ ào xuống mặt sông nổi thành bong bóng thật lớn, đến một
lúc không còn nghe tiếng mưa rơi mà chỉ nghe dòng nước lũ trên sông chảy siết.
Mưa đổ xuống bất ngờ trong lúc lũ nhỏ đang vui đùa, chúng càng khoái chí được
thưởng thức tắm mưa bên dòng sông. Có đứa ngửa mặt há miệng để hứng nước mưa,
có đưá dậm chân nhảy theo nhịp mưa, có đứa bơi ngược dòng sông đang chảy thật
siết, có đứa đu lên cầu làm tặc-răn đánh đu rơi xuống nước. Chúng quên mất những
hiểm nguy bất ngờ có thể xảy ra và quên đi gia đình đang lo lắng mong đợi.
Khi mưa càng lớn không ai đi qua cầu, không bị ai rầy la, tụi nhỏ càng nghịch
ngợm táo bạo. Năm đứa trèo lên đứng xếp hàng dài trên chiếc cầu gỗ trơn trượt –
Họat, Minh, Tiến, Trự và Học. Cả năm đứng ôm nhau nhún nhịp trên cầu, khoái chí
nghe tiếng kêu cút kít của cái chân cầu bằng gỗ, rồi ôm nhau cùng nhảy xuống
dòng nước đang chảy siết. Chúng chơi lập đi lập lại. Bỗng đất vỡ làm một chân cầu
sụp đổ. Thằng Hoạt và Minh mất thăng bằng rơi tỏm xuống sông, ba đứa còn lại chụp
được vào thành cầu. Cả đám kêu cầu cứu với nhau nhưng tiếng mưa gió quá mạnh lấn
át tiếng kêu réo. Chúng nó chỉ thấy Hoạt và Minh ngụp lặn vài lần rồi không còn
thấy bóng dáng trong mưa. Tiến chạy nhanh dọc theo dòng sông, quan sát thật kỹ
trên dòng nuớc. Những cành cây nhỏ quất vào vết thương trên chân, nó thốn đau
nhảy cà nhắc nhấp nhỏm rồi gượng chạy tiếp để cứu bạn. Mưa càng lúc càng nặng hạt
làm bong bóng nổi đầy mặt sông khó mà nhận ra dấu hiệu của mấy thằng bạn, Tiến
đưa tay vuốt mặt liên tục, mắt cố quan sát và chân tiếp tục chạy. Trong lúc đó,
Trự và Học chạy theo bên kia bờ sông quan sát cùng với Tiến, chụp đại cái lưới
đánh cá chạy xa hơn Tiến xuống cuối dòng ngồi trên một cái cầu ván nhỏ thả lưới
ngồi chờ.
Bỗng Tiến thấy một cái tay quơ lên mặt nước, hắn cởi cái áo cầm trong tay rồi
phóng xuống sông. Trong lúc nó đưa mắt tìm kiếm, chẳng biết có đứa nào chụp được
cái áo, nhưng dòng nước lũ chảy siết giựt ngược đẩy nó xoay một vòng đập người
vào bờ. Nó chụp lấy một cái rễ cây cố đứng yên trong lúc đó sóng nước đập liên
tục vào mặt. Tiến lấy bình tĩnh, ôm chặt những rễ cây ven sông, giựt ngược cái
áo kéo bạn vào sát người. Lúc bấy giờ nó nhận ra thằng Minh mặt mày tím ngắt,
hai tay yếu ớt cuốn tròn vào tay áo cố ôm lấy bạn và bám vào thân cây khô ở ven
sông để nghỉ. Sức đẩy của dòng nước và sức nặng của hai đứa làm cành cây bị
gãy, cả hai bị đẩy đi theo dòng một quãng xa. Tiến nghe tiếng kêu của thằng Học,
nó cố kiềm giữ lấy bạn đồng thời định hướng của tiếng la hét; may mắn nắm được
cái lưới đánh cá của thằng Học đang quấn vào thân cây lớn. Cả đám phụ nhau hì hục
kéo đưa thằng Minh lên cái cầu ván nhỏ.
Thằng Minh nằm bất động chưa hoàn hồn. Tiến cùng lũ bạn kéo Minh lên đè ra
xốc nước ọc ói ra mật xanh mật vàng. Mắt hắn mở lớn, vùng chạy hớt hãi thất
kinh trên bờ. Ba đứa nằm dài ra cái sàn ôm nhau cười sung sướng. Minh ngồi bệt
xuống đất ghì đôi vai run bắn lên vì lạnh, đảo mắt đỏ khè không thần sắc liếc
xung quanh tìm thằng Họat. Nó sợ ma da kéo thằng bạn đi mất.
Trời đã sẫm tối, mưa ngớt dần, dòng sông nước lũ dâng cao chạy mạnh. Tiếng ễnh
ương bắt đầu kêu rền dọc bờ sông trơn trượt. Tiến bám vào ven sông chạy ngược để
đi lên tìm thằng Hoạt. Cả ba đứa vội vàng chạy theo phụ thằng Tiến. Chúng ôm
cái lưới đánh cá rối bời chạy ngược về hướng chiếc cầu gẫy. Thằng Minh cứ bị ám
ảnh bị xém chết trên sông, cứ té lăn cù trên đường mòn ướt sũng ven sông. Lúc cả
đám đi tới thấy Tiến và Hoạt nằm dài ôm nhau cười sung sướng trên sàn cầu đã mấp
máy nước. Năm đứa hoàn hồn, mới biết ra thằng Hoạt lặn thật sâu bơi ngược về
chân cầu, rồi bám chân cầu leo lên sàn. Khi mực nước dâng cao, Hoạt vội leo lên
cây để trốn thoát và quan sát tìm kiếm ra Tiến. Cặp đầu gối Minh còn run cầm cập
đưa mắt nhìn láo liên. Nó thấy Tiến khó khăn cử động bàn chân, mới sực nhớ thằng
bạn bị thương lúc chiều. Mấy đứa bu tới nhìn suýt xoa cái chân đau đã bị mưng độc
của Tiến. Chúng bắt tay làm kiệu khệ nệ khiêng thằng bạn về như chiêu đãi anh
hùng đã không sợ hiểm nguy cứu bạn. Năm đứa đi dưới mưa hát la rầm rộ; chẳng
trách cả xóm đặt chúng là ‘Ngũ Qủy’. Cả lũ đều đồng ý sáng sớm ngày mai trở lại
đây sửa lại cái chân cầu. Chúng tiếp tục cười đùa hồn nhiên trong mưa chiều xám
đen hoàng hôn.
Trời tối xầm. Gió thổi lành lạnh tạo nên không gian ghê rợn. Gần về đến
nhà, Tiến cảm thấy một điều gì không ổn, từ hàng dậu nó nhìn thấy chòm cây vú sữa
bị thưa thớt. Nó buông tay nhảy xuống kiệu không cần từ giã mấy thằng bạn, chạy
cà thọt vào nhà. Nó nhìn thấy cây khế bị những nhánh cây vú sữa đè nặng làm gẫy
nát thành nhiều khúc. Những nhành cây gãy vụn chồng chất và những chiếc lá già
rụng trải đầy cả sân. Nó nhìn không gian điêu tàn tĩnh mịch mờ tỏ trong ánh đèn
đong đưa lắc lư trong gió lạnh. Nó hốt hoảng la thất thanh tìm kiếm bà Sáu.
Khi đứng trước cửa nhà, nó thấy bà Sáu ngồi chống cằm buồn bã bên cây đèn dầu.
Chiếc khăn trên tay chấm nước mắt liên tục vì cảm động tiếng kêu la của đứa
cháu nuôi. Nó lấm lét bước vào nhà, tiến gần ôm lấy vai bà mặt mày mếu máo nói.
- Bà Sáu ơi, bà đừng bỏ con! Con xin lỗi bà không có ở nhà để giữ cây khế
cho bà.
- Trời mưa gió lớn làm gẫy cây khế, chớ con có tài sức gì mà chống với
thiên tai được. Mưa lũ lớn như vầy mà con chơi bây giờ mới về, làm bà lo muốn
chết.
Bà ngưng lại, đưa ánh mắt trách móc thằng cháu rồi cảm động nói tiếp.
- Thôi, đi vào tắm rửa ăn cơm trước đi. Bà thấy bực bội khó chịu trong người
quá, bà sẽ ăn sau. Bà có kho cá với khế ngọt cho con đó. Nhớ gắp cá tém cho gọn
gàng nghe.
Nhìn bà Sáu đứng lên thắp nhang khấn vái ở bàn thờ, Tiến bước cà thọt đi
vào trong nhà chẳng dám nói thêm lời nào. Nó bắt đầu cảm thấy người nóng lạnh,
bàn chân thốn nhức kinh khủng. Thế mà nó vẫn ăn cơm ngon lành với món khoái khẩu
cá kho khế và canh mồng tơi tôm khô.
Sau khi ăn uống dọn dẹp, bà kêu Tiến lên để bà chăm sóc. Bà rửa vết thương
bằng nước muối ấm thật sạch sẽ. Bà lấy trái cà pháo đút vào trong ngón chân cái
của nó, lấy mồng cỏ đã ngâm sẵn đắp vào vết cắt mưng mủ ở cổ chân, cuối cùng sợi
vải mỏng băng bó vết thương đàng hoàng. Nó cúi đầu ngồi yên nhìn bà Sáu chăm
sóc vết thương, miệng mấp máy muốn nói điều gì tri ân nhưng không thành lời.
- Con xin lỗi bà. Con đội ơn bà đã lo cho con...
Bà Sáu chẳng phản ứng gì vì đã nghe nhiều lần câu nói này. Thực ra bà hài
lòng sung sướng những lời nói chân phương mộc mạc. Tình cảm của nó rất là vô tư
hồn nhiên.
Tiếng côn trùng vang vọng trong đêm tối hoang vắng. Cơn gió thoảng sau cơn
mưa không lạnh nhưng cũng làm cho Tiến rùng mình khi nhìn ánh đèn măng xông hắt
sáng lấp lánh ngoài vườn hiện rõ cái tan nát của cấy khế ngọt. Một chặp sau Tiến
lăn đùng trên tấm phản bên cạnh nhà bếp ngủ say mê mệt quên đóng cánh cửa
phòng. Bà Sáu kéo chiếc ghế đẩu ngồi sát cửa sổ nhìn đứa cháu nuôi đang ngủ,
nhìn cây khế già không còn nữa lòng bà buồn xôn xao.
Sáng sớm ngày hôm sau, bà Sáu vừa thức dậy đã nghe tiếng chặt cây lụp bụp
bên hông nhà. Bà ra ngoài quan sát Tiến dậy sớm làm công việc hằng ngày. Bà thấy
đứa cháu đang cởi trần vạm vỡ, quần xắn tới đầu gối giơ cái chân đen đuổi đi cà
thọt. Tay cầm cây rựa thoanh thoắt tước gọn những nhánh cây khế bị gãy ra từng
khúc chất đống làm củi, còn những nhánh nhỏ lá cây bỏ sang một bên. Chẳng bao
lâu nó đã dọn cả đống thân cây gãy bên hông nhà. Bà bước ra sân sau rửa mặt, thấy
các lu nước đã đầy tràn, quần áo giặt giũ treo phơi gọn gàng. Vườn tượt rau
trái xanh tươi mầu đất mới bới rẫy, những giọt nước còn long lanh trên mặt lá.
Mặt đất vẫn còn ướt nhèm nhẹp, mấy con heo cũng được tắm sửa sạch sẽ. Bắp chuối
xắt đầy đủ để gọn gàng trong chuồng cho heo ăn. Bà Sáu tủm tỉm sung sướng đi
vào nhà bếp. Bà thấy một rổ khoai lang còn nóng hổi và bình trà vừa pha.
Đây là những công việc mỗi sáng sớm của Tiến, chẳng bao giờ để bà nhắc nhở.
Thường làm xong công việc nhà, nó lại đi chơi với bạn bè một ngày hai ba cữ.
Chúng đi tắm sông lội suối, cào mương bắt tôm, đào giun câu cá, ngâm hồ bắt cá
trê. Chúng tham gia hội hè đình đám, ghiền xem cải lương hát bộ ban tối. Đến
mùa trái cây chúng đi khắp chòm xóm bẻ mía trộm, tỉa tầm ruộc, chỉa xoài ổi,
khèo me hái keo, hay là quậy trên cây vú sữa ở nhà. Bà hiểu những sinh họat của
bọn nhỏ lành mạnh gần gũi với thiên nhiên, nhưng mỗi khi nó đi chơi bà lại lo lắng
chờ đợi cháu an toàn trở về nhà. Bà chỉ cầu mong thằng cháu sống yên vui bên cuộc
đời nghèo nàn bất hạnh của bà.
Lúc bưng khay trà và rổ khoai lang luộc lên nhà, bà thoáng thấy Tiến cầm
cái rựa và cái cần câu bước ra ngoài hàng dậu với mấy đứa bạn trong xóm, cả
nhóm đều vác cuốc xẻng dao rựa trên tay, nhốn nháo bàn tán về các cây kế bị
gãy. Một chốc lác, bà chẳng thấy bóng dáng mấy tụi nhỏ ở đâu. Mưa lũ hôm qua
làm ngập lụt các con đường đê bùn lầy trơn trợt, bà lại sợ cho cái chân đau của
Tiến không may trượt té trên đường. Bà cầm tách trà nóng thưởng thức, ngồi gật
gù lẩm bẩm một mình:
- Ý trời! Trời sinh trời dưỡng.
Nhiều đêm bà cứ trăn trở người không ngủ được, bà nghĩ miên man về cuộc đời
của bà và đứa cháu nuôi là Tiến. Bà càng thương xót cho cuộc đời bất hạnh của
Tiến phải xa cách mái gia đình từ lúc nhỏ.
Tướng vóc của Tiến không tốt như là đầu nhỏ như vỏ dừa lại sói thượng, lỗ
tai nhỏ cụp lại cộng thêm cái trán thấp tẹt thiếu thông minh, tay dài như vượn
và bàn chân gầy to, miệng thì hô cười hở lợi nhe răng. Có người cho là dị tướng,
có thầy khẳng định rằng yểu tướng. Nhất là Tiến khắc mạng tuổi với người cha.
Lúc nhỏ nó rất khó nuôi bị đau ốm èo uột, nhiều lần tưởng chết vì kinh phong,
té giếng, té giường, té sông. Còn ông cha là trung sĩ truyền tin cũng suýt chết
vì đạn và mìn. Mẹ Tiến tin vào bạn bè chòm xóm mách vẻ đủ thứ, theo đuổi mọi
cách để hủy diệt những tai họa bằng cách mời thầy lễ cúng kiến, ếm bùa, đổi
nhà, xoay hướng nhà cho đúng phong thủy. Có lần định cho con vào chùa làm chú
tiểu để đổi cải số mạng, ngay cả tính chuyện đổi tên gọi là ‘Tủn’.
Tiến là đứa con trai út trong một gia đình đông con bốn trai và năm gái.
Theo lời truyền khẩu, đây là tứ quý và ngũ long, gia đình sẽ được sung sướng
giàu có. Nhưng hoàn toàn trái ngược, đời sống gia đình luôn vất vả chật vật chỉ
vừa đủ miệng ăn. Buôn bán luôn bị thất bại dầu chỉ hàng quán vớ vẩn. Mãi cho đến
ngày mang nó gửi cho bà thím Sáu nuôi nấng, cả toàn gia được yên ổn làm ăn phát
đạt và bản mệnh của Tiến vững vàng. Mọi người càng mạnh mẽ tin vào bản mệnh của
hai cha con được cải đổi thoát kiếp.
Ba Tiến được giải ngũ vĩnh viễn, dọn gia đình về thành phố khác cùng mẹ làm
ăn buôn bán tạp hoá được an khang. Cuộc sống bề thế hơn và con cái khỏe mạnh
khôn lớn học hành giỏi giang. Nhưng buôn bán làm ăn càng to lớn càng bận rộn ít
khi lui tới thăm viếng con. Các anh em quen đời sống ở thành thị phồn hoa văn
minh, lâu lâu ghé chơi cũng không thể nào kết nối được nhịp cầu quê mùa hồn
nhiên. Còn Tiến về thăm gia đình mỗi năm, vẫn cảm thấy lạc lõng gò bó, cuộc sống
ồ ạt bon chen. Nó chỉ mong sớm trở về thôn xóm yên ổn sống bên bà Sáu.
Tiến chẳng phải vì ham sống sợ chết mà không dám gần gũi với gia đình. Còn
bà Sáu cũng chẳng vì sợ cô đơn mà đem lòng íck kỷ làm mất đi nguồn gốc của Tiến.
Cuộc đời dẫu nghèo khổ bao nhiêu năm, hắn đã khôn lớn khỏe mạnh sống trong tình
thương của bà. Tiến có một đời sống hạnh phúc, luôn kính trọng thuơng yêu bà, vẫn
xưng hô là bà cháu ngọt ngào. Tiến dường như đã gần gũi thân thương mấy đứa bạn
quê mùa ở xóm làng nhỏ nhắn. Nó cũng từng bị té cầu, rơi từ nóc nhà, lật ghe
xém chết đuối, té từ cây vú sữa. Nó vẫn vui vẻ sống khỏe mạnh cực nhọc lao động
mỗi ngày. Cá tính liều mạng nghịch ngầm nhưng nó luôn giúp đỡ kẻ yếu hèn và
thương yêu chia xẻ với mọi người. Bà con hàng xóm và bạn bè đều yêu mến Tiến.
Bà Sáu không có công sinh nhưng có công dưỡng. Số phận kiếp nghèo nhưng bà
giàu tình thương người. Tâm hồn bà cũng có lúc chưa tịnh, lòng bà còn có lúc buồn
lúc vui bâng quơ, hay la mắng trống không với thằng cháu nuôi. Giờ nhìn đứa
cháu nuôi khôn lớn được gần gũi với thiên nhiên, sống vô tư hồn nhiên. Nó không
buồn tủi muộn phiền, không biết đến giàu nghèo, không biết đến tham vọng, không
sân si giận dữ. Trong tâm hồn của Tiến mọi thứ vật chất chung quanh đều là
không, bà Sáu cho đây là hạnh phúc cho cuộc đời của thằng bé.
Số kiếp của Tiến bị đẩy đưa đến một hoàn cảnh trái ngang ngoài ý muốn, giờ
định mệnh của nó cũng do số Trời - Trời sinh, Trời dưỡng. Nhưng thực ra chính tấm
lòng yêu thương dưỡng dục đầy đạo đức chân tình của bà Sáu, đã cải hóa phần phước
cuộc đời Tiến được nhẹ nhàng thảnh thơi.
(Mưa Lũ Trong Đời - Trần Cường,
July 5, 2005) Revised on 041707

No comments:
Post a Comment