Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Thursday, September 4, 2014

Vẫn Chưa Có Câu Trả Lời?

Có hai vợ chồng sinh được một đứa con trai rất kháu khỉnh. Tuy nhiên đến tận 2 tuổi nó vẫn chưa biết nói .
Dù cả nhà cố gắng tập nói nhưng thằng bé cũng chỉ kêu vài tiếng ú ớ. Rồi đến năm 3 tuôi ... rồi 4 tuổi ... nó vẫn chẳng nói được câu nào .
Phải đến lần sinh nhật thứ 5 thằng bé mới nói được 1 câu: "Ông Ngoại" ! . Khỏi phải nói cả gia đình sướng đến phát điên , mở tiệc ăn mừng tưng bừng . Nhưng đến ngày hôm sau thì ông ngoại thằng bé qua đời ...
Thế rồi nó lại rơi vào im lặng suốt 1 tháng . Sau 1 tháng đó thằng bé lại bật ra được 1 câu nữa : "Bà Ngoại" Sáng hôm sau bà ngoại thằng bé qua đời. Rồi nó lại rơi vào im lặng.
Cả nhà bắt đầu thấy lo sợ ...
Thế rồi ngày đó cũng đến , thằng bé cất tiếng gọi: “ Bố ơi ! ”.
Người bố buồn chán , ăn một bữa cơm ngon cuối cùng trong đời rồi lên giường nằm chờ trời sáng, đợi cái chết. Đợi lâu quá ông ta ngủ quên mất .
Sáng sớm hôm sau ông ta bị đánh thức bởi tiếng kêu khóc thảm thiết từ bên nhà hàng xóm: Ông hàng xóm đã qua đời .

No comments:

Post a Comment