Một phú ông già có một đứa con gái dáng mảnh khảnh yếu ớt nhưng tính
tình nóng nảy. Ông đem gả cho một anh chàng trai trẻ sức lực khỏe mạnh,
nhưng hiền lành chất phác. Lấy nhau được ít lâu, thì người vợ xanh xao
gầy mòn. Bố mẹ vợ biết chừng thấy con gái như vậy, thương con yếu đuối
phải tay trai trẻ lực lưỡng. Một hôm, gọi chàng rể lại nhà, cho ăn cơm
uống rượu, rồi ông bố vợ bảo nhỏ rằng:
- Này con ạ! Vợ con nó yếu đuối lắm, con nên bơn bớt đi.
Anh rể không hiểu là gì, hỏi lại rằng:
- Thưa cha, bớt gì?
- Đáng mười làm năm chứ !
- Mười gì ạ? Năm gì ạ?
- Chỉ làm một nửa thôi chứ! Còn một nửa kia giữ lại cho khỏe thân.
- À! à!... Là ra thế!
Anh ta bấy giờ mới hiểu, hứa sẽ nghe lời dặn, xin cáo từ bố mẹ vợ ra về.
Đêm đến vào đi ngủ với vợ, theo lời ông nhạc “chỉ làm một nửa” mà thôi.
Vợ lấy làm khó chịu, mới hỏi:
- Làm sao hôm nay lại nửa đời, nửa đoạn thế?
- Ấy! Tại ông bố em dặn bảo chỉ làm nửa thôi.
- Khéo điên! Việc gì nghe đến ổng! Cứ làm cả thảy đi!
- Không nghe thể nào được! Anh đã hứa với ông “Chỉ làm một nửa, còn một nửa kia giữ lại”.
Vừa nói xong, anh chồng bị đạp văng xuống đất “bụp”, tiếng đèn tắt "phụt", chỉ còn tiếng rít như tức điên ruột lên rằng:
- Giữ để làm gì? Giữ để ông ăn à?
No comments:
Post a Comment