Mưa bất chợt, tôi tấp vội vào hiên nhà bên đường, nép sát của để trốn nhũng giọt
mưa đang hối hả tìm mình.
- Con ngoan nè, ùm miếng nữa nào, đi con...
Tôi tò mò nhìn qua khe cửa. Một bé gái tròn trĩnh, chắc nịch, đang khóc rưng
rức vì mẹ nó ép ăn cơm.
Ngoài hiên, một con bé hành khất gầy còm, yếu ớt,
đang đói… Tôi cúi xuống bỏ vào nón nó tờ hai nghìn.
Hai mảnh đời chênh vênh,
đối lập. Tôi vội rời chỗ đứng, đội mưa đi về.
NGUYỄN THỊ NHƯ
No comments:
Post a Comment