Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Monday, September 8, 2014

Mục Phụ Trội




Một cụ bà lái xe xuyên bang, quyết định dừng lại nghỉ qua đêm tại một khách sạn năm sao vùng Springfield, bang Virginia . Sáng hôm sau cụ trả phòng và nhận được tờ hóa đơn 250 đô la. Cụ bà phàn nàn với nhân viên khách sạn rằng cụ chỉ ở lại qua đêm, khách sạn tuy đẹp nhưng không đáng giá 250 đô một tối ! Cụ bà đòi nói chuyện với viên quản lý 
Ông quản lý cho biết khách sạn, ngoài phòng ốc sạch sẽ còn có hồ bơi tiêu chuẩn Olympic, phòng hội họp có thể chứa đựợc 500 người , và mỗi tối đều có chương trình ca vũ nhạc của các nghệ sĩ đến từ Hollywood và New York . Vì vậy giá phòng ngủ , bao gồm tất cả những mục phụ trội lên đến 250 đô một tối . Chỉ vì cụ không dùng những mục phụ trội đó mà thôi , chúng tôi rất tiếc không thể giảm giá cho cụ được !
Cãi không lại viên quản lý, cụ bà lấy quyển check ra và ký một check 50 đô trả cho khách sạn .
Ông quản lý ngạc nhiên , hỏi :
- Sao cụ chỉ trả có 50 đô ?
Bà cụ điềm đạm trả lời :
- Tôi tính 200 đô tiền ông ngủ với tôi tối qua, như vậy phần còn lại tôi phải trả là 50 đô !
Ông quản lý mặt đỏ gay , cố nén cơn tức giận :
- Sao cụ lại nói như vậy ? Tôi ngủ với cụ hồi nào ?
Bà cụ mỉm cười , châm biếm :
-  Rất tiếc ! Tôi đã ngủ đây tối hôm qua, chỉ tại ông không dùng mục phụ trội đó của tôi mà thôi !!!

No comments:

Post a Comment