Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Sunday, September 14, 2014

Đoản Văn - Hưởng Phước -

Chồng bệnh mất sớm, người vợ trắng tay nuôi đàn con. Bà vất vả không lâu đã tạo dựng nên một sự nghiệp thành công vững chãi. Thế nhưng bà vẫn không dám tiêu xài ăn mặc, tất cả đều nhường nhịn để dành cho con cho cháu. Suốt đời bà Mẹ cứ đợi để được hưởng phước. Bà đợi con học hành tốt nghiệp ra trường, đợi cho con có việc làm ổn định, đợi cho con lập gia đình yên bề gia thất, đợi cho con làm nên sự nghiệp, rồi mẹ lại lo tiếp cho đời cháu. Lúc tuổi thọ đã cao, bà chia hết số của cải nữ trang còn lại cho các đứa cháu.

Cuối đời mất vì bệnh già. Bà lại trắng tay ra đi trong tâm thần thật an lạc cho một đại gia đình các con cháu đều thành tài, thành nhân, thành gia, thành công,...Đó là hạnh phúc của người Mẹ để lại cho đời con cháu được hưởng phước lâu dài. 

Trần Cường

No comments:

Post a Comment