Có hai người
cùng đi gặp Thượng đế để xin vào thiên đàng. Thấy họ đói lả, Thượng đế cho mỗi
người một xuất cơm. Một người nhận xuất cơm, cảm động lắm, cứ đội ơn rối rít.
Còn người kia nhận phần ăn mà không hề động lòng, cứ làm như Thượng đế phải có
bổn phận cho anh ta. Sau đó, Thượng đế chỉ cho người nói “cám ơn” lên thiên
đàng.
Kẻ bị
từ chối đứng ngoài cổng tỏ vẻ bực tức:
- Chẳng
lẽ chỉ vì tôi quên nói hai chữ “đội ơn”?
Thượng
đế trả lời:
-
Không phải ngươi quên đâu, mà chỉ vì ngươi không có lòng biết ơn, nên chẳng nói
ra được hai chữ đội ơn.
- Dựa
trên cái gì mà Ngài khẳng định tôi không biết đội ơn!
- Kẻ
không biết đội ơn, thì chẳng biết yêu thương người khác, và cũng chẳng được người
khác yêu thương.
Anh ta
vẫn một mực cãi lại:
- Chỉ
vì hai chữ “đội ơn”, mà số phận chênh lệch đến thế sao?
Thượng
đế lại đáp :
- Biết
làm sao được. Bởi vì đường lên thiên đàng và vào cửa thiên đàng chỉ cần chìa
khóa đội ơn mới mở được mà thôi.
- Tôi
không tin vào cái nhảm nhí đó...!
- Vậy
nhà ngươi muốn lên thiên đàng làm gì? Xuống địa ngục thì khỏi cần thử thách đòi
hỏi cái gì...!?
No comments:
Post a Comment