Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Friday, January 9, 2015

Đoản Văn- CẢM NHẬN (unknown)



Trong Quán café Bằng Hữu, tiếng hát Thái Thanh dịu êm với bài Dòng Sông Xanh. Ánh sáng của những ngọn nến nhạt vàng, chia không gian ra từng ô nhỏ tròn tròn. Trong tâm điểm của từng vùng tròn, rực lên màu đỏ của những đóa hồng trên nền một đốm pha lê lấp loáng.
Bỗng dưng Khôi nghĩ đến hạnh phúc của từng góc đời, như bóng tối vô cùng vây quanh một khát vọng chói sáng hạn hữu. Không hẳn là hầu hết, nhưng riêng chung vẫn tồn tại cái cần có muốn đạt đến nhỏ hơn sự trầm uất vây phủ. Khôi chồm lên, thổi tắt ngọn nến, bóng tối phập xuống,và Khôi rùng mình trong cái lạnh vừa theo người khách ùa vào Quán. Lời hát của Thái Thanh cũng vừa dứt với tiếng ngân cuối.

No comments:

Post a Comment