Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Monday, January 19, 2015

"...Anh xin đưa em đi đến cuối cuộc đời"


Không biết bao nhiêu lần nghe và hát bài "Niệm Khúc Cuối" của nhạc sĩ Ngô Thụy Miên. Một bản nhạc nổi tiếng, nhiều người yêu thích vì dòng nhạc du dương nhẹ nhàng và lời lẽ lãng mạn. Nhưng có bao giờ chúng ta dành một chút thời gian suy nghĩ một câu độc đáo nhất trong bài "...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đơi...".
"...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đơi..." quá lãng mạn và ngọt bùi. Một câu nói ước nguyện đơn giản nhưng nói lên cái thề thốt táo bạo, nhưng vẫn làm cho người hát và người nghe dễ dàng chấp nhận, và cho rằng "đó là chuyên đương nhiên!".
Trong cuộc sống vợ chồng, chung sống với nhau dài lâu, tình nghĩa chăn gối gắn bó, chia sẻ những phước phần hạnh phúc và khổ đau, sánh vai trong đời bao thử thách, va chạm xung đột càng quý trọng cần thiết có nhau. Ngoài nhân cách con người đạo đức, bổn phận và trách nhiệm, biết hy sinh đền đáp, có trước có sau, có trên có dưới, v.v... Vẫn luôn duyên nợ người bạn đời, vẫn mơ ước ""...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời...", nhưng không tránh khỏi lo âu duyên nợ sẽ đến đâu hay về đâu?
Thử hỏi, với tuổi đời càng cao, liệu chúng ta còn cảm nhận được tình yêu? còn cần đến những chất liệu lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng? Có người an phận sống cho hết kiếp này. Cò người chỉ cần được những ngày tháng ấm áp, bình an, thanh thản trong tâm hồn. Biết đâu một ngày mai sau nào đó, trở trời mưa gió lạnh lẽo, còn có cặp có đôi bên nhau chống gậy đi chậm chạp từng bước về phía trước. Có lẽ có người ngắm nhìn, cảm động cho "ông bà ấy" sâu nặng tình nghĩa đi cả một kiếp người. Họ lại cùng nhau hát "...Anh xin đưa em đến cuối cuộc đời...". Nếu được thế thì hạnh phúc biết mấy!

No comments:

Post a Comment