Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Sunday, January 11, 2015

Một Năm Hưu Trí



Cuối năm 2014 tôi nhắc ngày kỷ niệm "Một Năm Về Hưu", cô em đề nghị tôi viết một bài chia xẻ suy nghĩ và bài học việc về "hưu non" v/s "đi làm". Ngày Chù Nhật hôm nay dại dột tình nguyện giúp vợ, ra cửa hàng buôn bán nhưng quá ế ẩm, tôi bèn viết vài dòng suy nghĩ "về hưu" cho vui.
Nghe đến "về hưu" thật là sướng, điều mà ai cũng mong có để huởng sau bao năm tháng làm viêc cực nhọc. NHưng khi bắt đầu về hưu, ai cũng lo ở không ra vào buồn chán dễ sinh ra bệnh hoạn rồi "die soon".
Thực ra sau một năm về vườn hưu trí, tôi cảm thấy rất thoải mái. Bạn bè cho rằng ngày nào cũng là "My Saturday".  Ăn, ngủ, chơi, làm... mặc theo ý mình. Sáng ra cà phê cà pháo từ từ thưởng thức. Không họp không hành không kế hoạch. Không lái xe ì ạch nối đuôi trên xa lộ đi làm cho kịp giờ. Nghỉ phép quanh năm ở nhà quần cộc áo thun thoải mái, không cần khệ nệ áo quần láng cón tươm tất đi làm. Vui chơi thể dục thể thao tùy ý như đi bộ, chạy máy, tennis. Thơ văn viết lách, facebook google giao du cho vui.  Máy này máy kia lên mạng đọc news, đọc bài, nghe nhạc xem youtube cũng thấy hay hay.  Nhạc nhùng đàn ca hát hỏng cũng hứng thú. Vẽ vời sơn quẹt hay nặn hình làm tượng cũng thấy đam mê. Sáng ngủ dậy từ từ ra vườn vui thú điền viên trồng trọt bông hoa cây cỏ. Dư thời gian thì xách xe đi ra Frys, Home Depot, hay Lowe coi "đồ chơi".  Chẳng ăn uống cầu kỳ như kiểu cách nhà hàng.  Những ngày tết lễ hôi hè, hội đoàn chùa chiền réo gọi phụ giúp một tay cho vui vẻ bà con cô bác. Chẳng nhậu nhẹt hàng quán "happy hour" bao nhiêu. Chẳng bè lũ ba hoa tán dóc chuyện người gossip việc khóc đám cười không đâu. Chẳng còn lo xếp đì, đồng nghiệp ép bức, nhân viên thưa kiện, thiếu hụt tài chánh đâm thất nghiệp. Nhất là khi con cái trưởng thành, chẳng còn cơm nước chuyện nhà chuyện cửa rình rang bận rộn tối ngày.
Thực tế, về hưu trên đồng lương hạn chế, thì phải cắt xén mọi chi phí, mực độ tiêu xài cũng hạ thấp trong lúc vật giá leo thang hàng năm. "Già ham vui" thì phải có người cầm cương đạp thắng. "Già không vui" thì cũng uổng phí việc về hưu. Khôn dại "hưu non" khó mà nói. May mắn cho người có biên chế tiền hưu trí. Thực tế, bò chưa thiến hãy còn dư sức kéo, máy còn mực thì vẫn còn in ra tiền, bếp vẫn còn ga vẫn còn nấu nướng miếng ăn. Bỏ đi sớm cũng uổng phí thật đó. Trừ khi lui ẩn gót vì sức cạn, há họng kéo cầy không đi đến đâu nữa.
Đương nhiên, về hưu không tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, chông chênh, cô đơn trống trải. Chọn lựa cách an nhàn lợi lộc nhu tu tập, từ thiện, tâm trí bình an, giữ gìn sức khỏe, yêu thuơng gia đình...đều tốt cả. Người hưu trí luôn cần những người thân bạn bè hổ trợ về mặt tinh thần hơn là vật chất.

No comments:

Post a Comment