Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Sunday, August 9, 2015

Hai Bên Cùng Nhầm

Có bốn anh thư sinh đều sợ vợ. Một buổi tối, rủ nhau đi nhà ả đầu nghe hát và mua vui, bốn anh chia nhau ngồi bốn góc giường đánh chén và vui chơi.
Không may, vợ một anh đến rình trước cửa, trông thấy rõ chồng mình ngồi tựa án thư về mé ngoài sân, mới đẩy cửa vào. Ở bên trong, thấy động vội vàng tắt sạch cả đèn; rồi anh nọ chạy sang chỗ anh kia, anh kia chạy lại chỗ anh nọ. Thành thế ra chỗ anh chồng chị ấy ngồi lúc nãy, bây giờ anh khác đến ngồi.
Chị ta cứ lẳng lặng vào chỗ cạnh án thư, túm tóc anh kia lôi ra. Anh kia vốn xưa nay vẫn thường phải vợ túm tóc như vậy, cho nên cũng tưởng chị nọ là vợ đến bắt mình về, thì cứ nín lặng chịu để lôi đi, không dám thở. Còn chị nọ, vẫn quen túm tóc chồng, chắc anh này là chồng mình, thì cứ việc mà lôi bừa đi. Lôi về đến nhà, chị ta mới ghìm đầu anh kia xuống tận đất, rồi đấm đá anh ấy một hồi, tối tăm cả mặt mũi lại. Đánh chán tay chưa hả giận còn xé tan nát quần áo trên người anh ta, rồi buông ra và hỏi rằng:
– Từ rày đã chừa đi hát chửa?
Anh kia bấy giờ nghe thấy lạ tiếng, ngửng mặt lên trông, thấy chị nọ mới ngẩn người ra; Anh bẽn quá, lườm chị ta mà nói rằng:
– Khéo cái cô này! Tôi đang xem hát ả đào, thế cô lôi tôi về nhà cô muốn diễn tuồng gì đây?
Chị này cũng bẽn lẽn. Nguýt anh kia mà nói khích rằng:
– Ả đào này đang buồn bực, đằng ấy muốn diễn tuồng gì cũng được!

No comments:

Post a Comment