Có một anh rể mới, nhà ở xa nên lâu lâu mới có dịp đến thăm bố mẹ vợ. Bố mẹ mừng rỡ, sai dọn cơm ra, cho anh ta ăn. Đi đường xa, cho nên đói; anh ta ăn hết cơm ở trong mâm, nhưng mà không dám gọi lấy thêm.
Trong lúc đó bố mẹ vợ huyên thuyên hỏi chuyện con cái gia đình và công ăn việc làm, nên cũng quên bẵng vào việc cơm nước. Nhân dịp lúc ấy ông nhạc ngồi nói chuyện muốn tậu nhà, anh rể mới thưa rằng:
– Thưa cha, ở làng con có người muốn bán nhà; nhà ấy rui cột hãy còn tốt, cái nào cũng toàn bằng gỗ lim và cũng lớn bằng cái mâm cơm này cả. Vừa nói, vừa lấy đũa gõ vào mâm cơm.
Ông nhạc nhìn mâm thì thấy hết cơm, mới gọi người làm xới thêm. Người làm bưng cơm và thức ăn thêm vào, anh ta xới sang bát sang bát khác ăn như cướp...Bố vợ thấy thế cũng vui lòng cho chàng rể thực tình, giả vờ hỏi:
– Con có định mua căn nhà đó không?
Anh chàng lấy đũa đặt xuống mâm, xua tay:
- Thôi thôi...con đủ rồi!
Ông bố vợ thấy thế lại hỏi tiếp:
- Căn nhà con nói đó thế nào rồi...
- Xong xong...rồi!
- Thế sẵn sàng muốn bán nhà ấy bao nhiêu?
Thấy ông bố vợ hỏi tới muốn mua, anh chàng rể lém lỉnh trả lời:
– Thưa cha, trước người ta nghèo, không có cơm ăn cho nên muốn bán; bây giờ người ta có ăn rồi, không chịu bán nữa.
No comments:
Post a Comment