Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Saturday, August 1, 2015

Cái Khó Ló Cái Khôn

Thời 1960 có hai anh em xa lạc nhau, người anh công dân Mỹ, chú em công dân Nga.
Người anh xứ Mỹ thất nghiệp và đói. Có ý tưởng hay; anh ta đến ngồi trước cổng tòa Bạch Ốc và nhai cỏ khô. Tổng thống Kennedy đi ra thấy thế bèn hỏi:
- Anh kia làm gì mà nhai cỏ khô vậy?
- Dạ thưa tôi thất nghiệp và đói quá!
Kennedy tức giận, ra lệnh nhân viên cho anh ta ăn và giúp thêm ít tiền.
- Còn muốn gì nữa không?
- Xin cho thêm cái vé qua Nga thăm chú em.
Kennedy giàn xếp cho người này bay sang Nga. Khi thấy chú em bên Liên xô cũng đói khát người anh cả cười bảo:
- Anh cho chú lời khuyên rất hay là đến ngồi trước cổng điện Cẩm Linh nhai cỏ khô đi. Thấy chú mày làm vậy là chủ tịch Krushchev tức giận và sẽ cho chú mày những gì chú cần.
Sau khi nghe anh kể chuyện, người em nghe lời đến ngồi trước cổng điện Cẩm Linh nhai cỏ khô. Đúng là Krushchev đi ra, thấy cớ sự bèn hỏi:
- Sao anh nhai cỏ khô vậy?
- Dạ thưa tại đói và không có tiền.
- Sao khờ thế! Giờ là mùa hè mà anh không bứt cỏ tươi nhai để dành cỏ khô cho mùa đông hử?

No comments:

Post a Comment