Trong một con đường vắng người, ở góc phố tối tăm về khuya, một tên cướp tấn công hăm dọa một người thiếu phụ:
- Im ngay! Cấm không được la, đưa cái xách tay đây!
Thiếu phụ run rẩy, mắt đáo liên chung quanh để cầu cứu, rồi đưa cái bóp cho hắn:
- Dạ tôi không có mang tiền mặt trong bóp!
- Nói dối, để ta lục xem bà dấu ở đâu?
Lục mãi không thấy, hắn giận quá quăng cái bóp xuống đất và ra lệnh:
- Đưa hai tay đây!
- Muốn thì ông cứ lấy, nhưng đó toàn đồ giả không thôi!
Hắn ta nhìn vào đồ nữ trang thô sơ, hắn lại quăng xuống đất và tiếp tục ra lệnh:
- Đứng yên! Giơ hai tay cho tôi khám!
Người thiếu phụ vâng lời. Tên cướp đưa tay lần lượt vuốt khắp nơi trên người trên trên xuống dưới, trước sau và từ ngoài vô trong một chặp, nhưng vẫn không tìm thấy dấu vết tiền bạc nữ trang gì cả.
Hắn thểu não, nhưng thấy người đàn bà đứng chết điếng người, hắn tội nghiệp cuối xuống đất lượm đồ đạc và cái bóp đưa lại cho cô ta. Hắn nói:
- Xin lỗi cô, chẳng qua tôi vì đường cùng...
Nói chưa hết câu, người thiếu phụ nhìn hắn thở dài nói:
- Im ngay! Cứ tiếp tục khám nữa đi! Đường cùng thì tôi ký cho một tấm chi phiếu.
No comments:
Post a Comment