Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Tuesday, July 7, 2015

Tái Ngộ

Hai người bạn cũ lâu ngày mới gặp nhau. Cả hai vồn vã chào hỏi những câu hỏi bình thuờng như khỏe không? làm gì? ở đâu? v.v...Sau đó một người bạn cất tiếng mời:
- Nhân tiện gặp lại nhau, tôi mời anh về nhà tôi mình nhậu một bữa cho vui nhé!
- Ồ! Uống, uống, uống,...lúc nào gặp nhau lại phải uống! Chán chết!
- Nếu không uống thì cùng ăn cơm tối cũng được.
- Ồ! Ăn, ăn, ăn, v.v...Lúc nào cũng phải ăn uống, lớn tuổi có ăn còn được bao nhiêu đâu. Chán chết!
Thấy bạn mình cứ phát ngang như thế cũng buồn, nhưng anh vẫn quý bạn và nhã nhặn mời về nhà.
- Thế anh đã có vợ con...lập gia đình chưa?
- Ồ! Vợ con, vợ con, vợ con,....thật là nợ và oan gia, cứ tiền tiền suốt. Chán chết!
Anh bạn cười đùa theo và nói:
- Ấy sao lại nói thế, chúng tôi mới lấy nhau được một năm nay. Nhân tiện gặp lại anh, tôi mời anh ghé qua nhà một chốc.
Ông bạn quý giơ tay lên trời tỏ vẻ chánh chường:
- Ồ! Lại đàn bà, đàn bà, đàn bà,....Lúc nào cũng làm tình. Chán chết!
Đúng là dở hơi...bỏ đi thẳng một mạch.

No comments:

Post a Comment