Ông nọ nổi tiếng trong đám bạn bè là người hà kiệm, kể cả trong lời nói là hỏi câu nào trả lời ngắn gọn mà thôi.
Một hôm có một người phụ nữ đến gõ cửa xin gặp vợ ông. Cô ta tự giới thiệu:
- Thưa ông, tôi là thân nhân của bà nhà. Chị em chúng tôi đã thất lạc bao nhiêu năm qua.
Ông đáp lời:
- Quý hóa!
- Xin phép cho tôi gặp bà ấy được không ạ?
Ông đáp rằng:
- Không có ở nhà.
Người phụ nữ nhã nhặn hỏi:
– Vậy tôi có thể ngồi ở đây chờ được không?
Người đàn ông đưa tay chỉ vào nhà và để chị ta ngồi chờ trong 3 tiếng đồng hồ. Còn ộng bỏ vào trong làm việc. Cuối cùng, sốt ruột quá chị ta hỏi:
– Ông có thể cho biết bà nhà bây giờ ở đâu không?
Người đàn ông trả lời.
– Thăm bạn
– Thế bao giờ bà ấy về?
– Không biết!
Kiên nhẫn ngồi chờ một chặp sau, bà ta lại hỏi tiếp:
- Thưa ông, ông có biết nhà bạn bà ấy ở xa không? Nếu được tôi đến đó tìm bà nhà!
- Bên Pháp!
Cô ta bật ngửa, nhưng cũng phải nhã nhặn hỏi ra người chị đã thất lạc bấy lâu:
- Thế chị đi Pháp thăm bạn được bao lâu, chừng nào về?
- 10 năm hay hơn
Cô ta giận dữ ra về...
- Sao không nói ngay từ đầu
Ông ta nhún vai...bỏ vào trong
No comments:
Post a Comment