Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Friday, May 1, 2015

Khó Mà Cứu

Ở một thôn quê hảo lánh, hai chiếc xe hơi đâm sầm vào nhau, tài xế văng ra khỏi xe, mỗi người nằm bất tỉnh ở một góc. May thay, có một người đi đường thấy vậy bèn vực một người dậy, anh ta cố trấn an:
– Ông bị thương nặng rồi, nhưng yên tâm, tôi sẽ đưa ông tới nhà bác sĩ. Chỉ cách đây nửa cây số thôi.
Người nạn nhân thều thào.
– Ôi, đó chính là tôi đấy
Người đi đường vẩn giữ niềm tin:
– Không sao, đầu đường khu chợ cũng có một bác sĩ rất giỏi.
Người nạn nhân thều thào nữa:
– Ông ấy nằm ngay kia kìa.
Người đi đường cố nghĩ cách khác:
- À không sao, hình như vợ của ông ta làm y tá cũng có thể giúp ông!
Người nạn nhân càng xua tay cự tuyệt:
- Này đừng làm như thế, anh nhìn chồng của bà nằm kia, bà ta không có cứu tôi đâu?
Người đi đường thắc mắc:
- Tại sao ông chắc bà ta không cứu!
Người nạn nhân thú thật:
- Vì tôi là tình nhân của bà ta...
Người đi đường suy nghĩ một chặp sau anh ta lắc đầu:
- Khó mà cứu!

No comments:

Post a Comment