Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.
Wednesday, April 8, 2015
Sư - Sĩ Đấu Trí
Có ông Bác sĩ kia ế khách, bèn nghĩ ra một kế. Ông ta trưng tấm biển trước phòng mạch, nói rằng: Trị dứt bịnh thì tính 20 Mỹ-kim, còn không dứt bịnh thì bồi thường cho bệnh nhơn 100 Mỹ-kim.
Bên cạnh phòng mạch có một ông luật sư ế khách đói dài, thấy vậy bèn tới phòng mạch Bác sĩ đó định kiếm 100 bạc xài chơi. Luật sư nói: - Tôi bị mất khứu giác, ông trị giùm tôi.
Ông Bác sĩ khám sơ qua, quay qua nói cô y tá:
- Cô y tá, lấy lọ thuốc số 9 và nhỏ vô lỗ mũi ông này ba giọt.
Sau khi nhỏ thuốc thứ hai, ông Luật sư đã giẫy nẩy người lên:
- Ê! Cái này là nước mắm mà.
Ông Bác sĩ bèn nói:
- Xin chúc mừng ông đã lấy lại được khứu giác.
Ông Luật sư hậm hực bước ra, móc túi trả cho văn phòng Bác sĩ 20 đô. Luật sư cả giận, ba ngày sau trở lại gặp Bác sĩ phục hận.
- Tui mất trí nhớ, ông trị giùm tui.
Bác sĩ cũng khám và chụp hình kỹ lưỡng, sau đó sai y tá:
- Cô đi lấy lọ thuốc số 9 và nhỏ vô mồm ông này ba giọt.
Ông Luật sư liền xua tay:
- Này đừng có giở trò cũ nữa nghen, bình thuốc số 9 đó là nước mắm, tôi nhớ mà.
Ông Bác sĩ bèn nói:
- Ông đã lấy lại được trí nhớ. Trả tui 20 đô tiền trị bịnh.
Vài tuần sau, luật sư tới phục hận một lần nữa. Luật sư nói:
- Tui bị giảm thị giác, ông trị giùm tui.
Bác sĩ liền bảo:
- Cái này thì tui chịu thua. Đây là tờ 100 đô tui bồi thường cho ông.
Luật sư nhìn tờ giấy bạc rồi nói:
- Đây là tờ 10 đô mà, đâu phải 100 đô?
Bác sĩ cười hề hề:
- Tui đã lấy lại được thị giác cho ông. Trả tui 20 đô lẹ lên ông Luật sư ơi.
Labels:
Vui Vui Một Chút
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment