Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Friday, March 20, 2015

"Tu ti tu tu tu tu"

Trong một khách sạn ở London. Có tiếng chuông reo ở quầy tiếp tân. Nhân viên phục vụ nhấc máy và nghe có tiếng người nói:
– Tu ti tu tu tu tu!
Anh nhân viên này chẳng hiều đầu dây kia nói gì, bèn dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và vẫn câu nói ấy:
– Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ lại dập máy. Lại có tiếng chuông reo, và lần này vẫn lại đúng câu ấy:
– Tu ti tu tu tu tu!
Nhân viên phục vụ tức điên người, dập máy rõ mạnh. Vài phút sau, một anh chàng nhân viên phục vụ gốc Ấn xuất hiện ngay trước mặt nhân viên phục vụ, quát lớn:
– Này ông kia, tôi gọi anh ba bốn lần, mà sao anh lại cúp máy!
- Tôi chỉ nghe tiếng...."Tu ti tu tu tu tu!"???
- Thế anh có hiểu tiếng Anh không hả?
- Không thể nào hiểu!
Anh nhân viên gốc Ấn giải thich1:
- Tôi đã nói 3 lần rồi: “Mang ngay 2 ly trà vào phòng 222!”

(Two tea to Two Two Two)

No comments:

Post a Comment