Mẹ của thiền sinh thứ nhất từ trần, thiền sinh thứ hai nói:
- Xin thành thật chia buồn với huynh.
Thiền sinh thứ nhất hỏi.
- Chia buồn về việc gì ?
- Về việc Bác mất.
Như một thiền sư, thiền sinh thứ nhất nói thao thao bất tận:
- Có gì đâu mà buồn. Sanh lão bệnh tử là con đường tất yếu mà ai cũng
phải đi qua, sống ở thác về, chết là thay đổi thân xác như thay áo
hạ…Cũng xin đừng khóc than để Cụ nhẹ nhàng ra đi về Cực Lạc...
Thiền sinh thứ hai vỗ tay một cái thật kêu và nói thật lớn:
- Đáp xuống !
Thiền sinh thứ nhất liền ngộ… là bất hiếu!
No comments:
Post a Comment