Một cõi riêng để ghi laị những gì yêu thích, đam mê, sáng tác, suy tư... mà tôi đã đeo đuổi bao năm qua. Một cõi riêng của chính mình với những suy nghĩ, nguồn cảm hứng, giây phút lắng đọng trong những ngày tháng bình yên an lành. Thực hiện Blog không vì tham vọng hay để ca tụng, chỉ cần những người bạn cảm thông và chia sẻ những nỗi niềm trong đời.

Wednesday, March 18, 2015

Ngộ

Mẹ của thiền sinh thứ nhất từ trần, thiền sinh thứ hai nói:
- Xin thành thật chia buồn với huynh.
Thiền sinh thứ nhất hỏi.
- Chia buồn về việc gì ?
- Về việc Bác mất.
Như một thiền sư, thiền sinh thứ nhất nói thao thao bất tận:
- Có gì đâu mà buồn. Sanh lão bệnh tử là con đường tất yếu mà ai cũng phải đi qua, sống ở thác về, chết là thay đổi thân xác như thay áo hạ…Cũng xin đừng khóc than để Cụ nhẹ nhàng ra đi về Cực Lạc...
Thiền sinh thứ hai vỗ tay một cái thật kêu và nói thật lớn:
- Đáp xuống !
Thiền sinh thứ nhất liền ngộ… là bất hiếu!

No comments:

Post a Comment