Một buổi sáng đầu năm, một người
nông dân ở làng nọ, chẳng bao giờ chịu đi lễ nhà thờ, gặp cha xứ trông coi địa
phận mình.
- Thưa cha ạ! – Người nông dân nói.
Cha xứ trả lời:
- Chào con
- Thưa cha, xin cha ban phước lành
cho con, vì đêm qua con mơ thấy…
Người nông dân đang nói cha xứ ngắt lời:
- Tôi không quan tâm tới những giấc
mơ của kẻ khác.
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về
cha.
- Thật vậy sao, thế anh kể đi.
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và
đang đi lên thiên đàng.
Cha xứ kêu lên:
- Lên thiên đàng. Anh không bao giờ lên thiên đàng được, anh có bao giờ đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con đi lên thiên
đàng thật. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân
thang.
Thiên thần đưa cho con một cục phấn
rất to và bảo con: “Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một dấu thập, mỗi dấu chữ
thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới
thôi làm dấu mà cứ thế tiếp tục leo lên”.
Sau khi con đã đánh được rất nhiều dấu
và leo lên khá xa. Thì con trông thấy một người đàn ông từ trên đi xuống, con rất
ngạc nhiên, vì người ấy chính là cha.
- Là tôi, tại sao cũng đang ở đấy. Tại
sao tôi lại đi xuống?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc
nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: “Tao xuống xin thêm phấn”
No comments:
Post a Comment